Sủng hôn hào môn (trọng sinh)

Sủng hôn hào môn_chương 68

♣Chương 68♣

Edit+Beta: 明明

Người truyền thông bên dưới đang nghe bỗng nhiên bị đút một miệng đường, đều bị ngọt đến có hơi ngơ ngẩn, cho đến khi Yến Tuy đứng lên từ hậu đài hội trường nhỏ rời đi, bọn họ cũng chưa thể nào kịp phản ứng, lại chen chúc tiến lên, bị bảo vệ huấn luyện nghiêm chỉnh chặn lại ở bên ngoài cửa nhỏ.

“Tôi là thư kí tổng tài Vương Phong, mọi người còn có nghi vấn gì, tôi có thể giải đáp.”

Vương Phong cầm lấy micro hô một câu, cuối cùng cũng kéo được chú ý của truyền thông phóng viên có mặt.

Bọn họ còn rất muốn đi cửa trước hoặc cửa sau cao ốc Yến thị chặn người, nhưng vẫn không có cách nào bảo đảm Yến Tuy có thể lại nói nhiều cái gì, Vương Phong bên này có thể giải đáp, đoán chừng cũng đủ báo cáo kết quả công tác. Như vậy vừa nghĩ, phần lớn phóng viên lại đều lần nữa ngồi yên.

Nhưng Vương Phong có thể giải đáp không phải vấn đề hôn nhân tình cảm riêng tư của Yến Tuy, hắn có thể giải đáp là liên quan mấy vấn đề án kiện.

Bên này miễn cưỡng còn coi như đứng đắn, trực tiếp trên mạng chính là hoàn toàn bình luận không đứng đắn.

Yến thị Yến Tuy ở Hải Thành ngay cả nước Hạ cũng khá có tiếng tăm, là gia chủ trẻ tuổi nhất trong các đại gia tộc, có nội tình có tư lịch có tiền đến không thể nào tưởng tượng, nhưng Yến Tuy trên truyền thông từ trước đến nay chưa từng lộ ra ngoài sáng, chỉ có tấm hình kia còn là sườn mặt mơ hồ không rõ.

Cũng có người cảm thấy đẹp trai, cảm thấy rất đẹp, nhưng kia cũng là dựa trên tài phú và địa vị của anh điểm tô thêm cho đẹp mà thôi.

Trước mắt Yến Tuy chính diện lộ ra ngoài sáng, từ khí tràng đến giá trị nhan sắc, toàn diện nghiền áp mọi người, trên mạng xuất hiện một đám người điên cuồng liếm màn hình ‘a a a’, tiếp đó càng khiến người dở khóc dở cười là, mấy bình luận oán hận dân mạng trên weibo của Mạnh Đình, toàn bộ bị đẩy lên.

“Yến Tuy nhà chúng tôi rất đẹp!”

“Yến Tuy nhà chúng tôi đẹp nhất!”

“Yến Tuy nhà chúng tôi cực kì đẹp.”

Thậm chí bởi vậy tạo thành chủ đề hotseach, #Yến Tuy rất đẹp#, và #cuộc họp chiêu đãi phóng viên của Yến thị#, chủ đề này ngang hàng nhau, đủ thấy mức độ điên cuồng của đảng liếm màn hình hiện nay.

Vốn phần lớn hoài nghi ‘Tôi là Mạnh Đình 1111’ kia là người khác giả mạo, bây giờ thấy nhưng lại có cảm giác là thật. Lúc Mạnh Đình không biết, lượng fans của cậu liên tục tăng mạnh, bình luận dưới weibo cơ bản đều là cầu xin ảnh chụp của Yến Tuy.

Đương nhiên cũng có cực ít bộ phận là đến xin lỗi, dẫu sao bọn họ trước đó mắng sai người.

Mạnh Đình cũng không phải đứa nhỏ của Mạnh Nghi Đức và Dư Mỹ Huyên, liền không thể nói là con riêng hay không con riêng gì nữa, điểm số thi cao trung của cậu xác thực không tốt, nhưng từ những tư liệu Yến Tuy cầm ra có thể biết, Mạnh Đình từ nhỏ đến lớn đều trải qua khá lận đận.

Tuổi nhỏ bị lừa gạt, thời thơ ấu bị Ngô Phượng Kiều ngược đãi, nội dung trường cao trung phong kín kia bị lộ ra ngoài sáng cũng rất tàn ác, ở hoàn cảnh như vậy, ai còn dám đảm bảo nói, hắn có thể thành tài, không bị làm thành bệnh thần kinh hoặc tội phạm giết người thì không tệ rồi.

Trên mạng cực kì náo nhiệt, trong Yến gia cũng không bị ảnh hưởng quá nhiều, Mạnh Đình đẩy Hà Việt đến bãi cỏ và vườn hoa đi một vòng, lại đẩy ông trở về, Yến Vũ ngồi trên vị trí ở phòng khách xem tivi, tư thế ngồi của ông khá tùy ý, lại trẻ một chút là cảm giác cà lơ phất phơ, hiện tại miễn cưỡng coi như ngang ngạnh.

“A Việt và Đình Đình về rồi, đến xem tin tức đi.” Yến Vũ nói mới thu chân ông về.

“Chào ba.” Mạnh Đình chào hỏi xong, đẩy Hà Việt đến bên cạnh Yến Vũ, cậu cũng tìm một vị trí ngồi xuống, cậu còn chưa nghiêm túc xem tivi, thì trước nghe thấy thanh âm Yến Tuy, lập tức ánh mắt cậu liền trợn to, hất đầu qua, nét mặt hoàn toàn trở nên chuyên chú.

Từ trong tivi nhìn thấy Yến Tuy, loại cảm giác này rất đặc biệt, cậu chuyên chú nhìn Yến Tuy nói chuyện, thỉnh thoảng gật đầu, giống như Yến Tuy ở trước mặt cậu nói chuyện, đợi Yến Tuy hoàn toàn nói xong, cậu hất đầu qua, nói với Hà Việt: “Yến Tuy nhà chúng ta rất đẹp, đúng không?”

Hà Việt nghe vậy trước nhìn nhìn Yến Vũ, sau đó mới gật đầu: “Lớn lên xác thực khá đẹp.”

Yến Vũ lớn lên giống mẹ ông Hứa Thục Âm, năm đó là mỹ nhân rất nổi tiếng ở Hải Thành, Yến Tuy và Yến Vũ tướng mạo giống nhau, đương nhiên cũng di truyền tướng mạo của Hứa Thục Âm, xác thực rất đẹp, nhưng ngoại trừ Mạnh Đình, căn bản sẽ không có người nói như vậy.

Mạnh Đình nhận được khẳng định quay đầu về, nhưng chỉ nhìn thấy mặt Vương Phong: “Rất muốn lại nhìn một lần…”

“Tự mình lên mạng tìm đi.” Yến Vũ lẩm bẩm một câu, sau đó túm lấy tay Hà Việt, A Việt nhà ông khen ngợi Yến Tuy đẹp, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.

Mạnh Đình nghe vậy gật đầu: “Ba người nói rất đúng, ba thật thông minh.”

Dứt lời Mạnh Đình đứng lên, mang theo Đại Hoàng chạy, về phần Mao Cầu còn ở trong lòng Hà Việt ngủ khò khò.

Yến Vũ còn là lần đầu tiên bị người khen ngợi đến mức cạn lời như vậy, ông hơi đau răng nhe răng ra, sau đó lại bất đắc dĩ lắc đầu.

Ông ở trên phố nước F thấy Mạnh Đình thì cảm nhân được, đứa nhỏ này có hơi đặc biệt, Yến Tuy sẽ kết hôn với nó, còn nâng người ở trên tay cưng chiều, lúc đầu Yến Vũ là khá kinh ngạc.

“Là một đứa nhỏ tốt.” Hà Việt nói đưa tay ra với Yến Vũ, để Yến Vũ ôm ông đến trên sofa, ông dựa vào bả vai Yến Vũ, nhắm mắt nghỉ ngơi, lại lần nữa trở về Yến gia, không chỉ Yến Vũ trong lòng phức tạp, ông cũng là như vậy.

Nhưng cũng không khó có thể thích ứng như lúc mới ban đầu dự liệu, Yến Tuy thành thục ổn trọng, Mạnh Đình đơn thuần chân thành dễ thương, bọn họ đang nỗ lực chấp nhận họ, ông và Yến Vũ là trưởng bối cũng không nên chênh lệch quá nhiều.

Mạnh Đình về đến phòng của cậu và Yến Tuy, không trước lên mạng, cậu gọi một cuộc điện thoại cho Yến Tuy.

“Yến Tuy, em ở trên tivi nhìn thấy anh.”

Mạnh Đình nói, ôm trong ngực Đại Hoàng theo cậu chạy lên lầu: “Anh hôm nay vô cùng đẹp.”

Ở trước ống kính Yến Tuy nói những lời kia ở trong mắt Mạnh Đình liền giống như sẽ phát sáng, tất cả ca ngợi của Mạnh Đình đều phát ra từ đáy lòng, cậu cảm thấy không thể nói ra bao nhiêu lời hay, chỉ có thể không ngừng lập lại những từ ngữ cậu có thể dùng.

Yến Tuy nghe vậy nhớ đến trên mạng bởi vì Mạnh Đình đã tạo ra chủ đề, nét mặt trên mặt vừa buồn cười vừa bắt đắc dĩ: “Ừm, anh biết rồi.”

Anh nghĩ nghĩ lại nói: “Anh trưa nay không về, em muốn đi phòng thí nghiệm, có thể bảo bác Vương sắp xếp xe đưa em đi.”

Mạnh Đình nghe vậy do dự lắc đầu: “Em cho mọi người đều nghỉ rồi, đợi ngày mốt em lại đi.”

Phòng thí nghiệm của bọn họ vốn đến quốc khánh chỉ nghỉ bốn ngày, qua trung thu thì sẽ đi làm lại, nhưng mấy hôm nay việc quá nhiều, cậu muốn ở lại trong nhà xem xem có thể hay không giúp Yến Tuy, thành quả của phòng thí nghiệm cũng không phải một hai ngày thì hoàn thành, Mạnh Đình dứt khoát trực tiếp để cho đám trợ thủ phòng thí nghiệm tiếp tục nghỉ đủ bảy ngày lại đi làm.

“Cũng được.” Yến Tuy trả lời.

Anh mấy ngày này việc quá nhiều, anh cũng không thể nào ở bên Mạnh Đình, ngày mai nhất định phải rút ra thời gian.

Họ lại nói chuyện một lát, Mạnh Đình mới luyến tiếc tắt máy.

Cậu mở điện thoại lại ấn mở phần mềm lần trước Chân Hàm nói cho cậu biết, còn chưa tìm tòi, cậu liền nhìn thấy tên của Yến Tuy, cậu nhìn lại nhìn liền quên mất tiêu dự tính ban đầu, rất nhiều người khen Yến Tuy đẹp, cậu kiêu hãnh đồng thời cũng có chút cảm giác căng thẳng bảo bối của mình bị người khác phát hiện.

“Yến Tuy nhà chúng tôi chính là rất đẹp, còn có, Yến Tuy là của tôi.”

Mạnh Đình rất muốn gửi đi, nhưng thấy vấn đề càng xào càng hot, cậu muộn màng phát hiện, cậu phải hay không gây thêm phiền phức cho Yến Tuy.

Yến Tuy lại nhận được điện thoại của Mạnh Đình, thanh âm truyền đến hoàn toàn không giống trước đó.

“Yến Tuy, em phải hay không gây thêm phiền cho anh?”

Yến Tuy suy nghĩ một chút, thì hiểu rõ Mạnh Đình tại sao nói lời này: “Không có, em muốn đăng cái gì cũng không sao.”

Dựa theo thuyết pháp của bộ phận PR Yến thị, Mạnh Đình còn giúp cho anh, đem hứng thú của quần chúng nhiều chuyện bí văn của Yến thị phân tán đi một chút, đồng thời còn khiến cho anh và Yến thị ở trước mặt quốc dân tạo cảm giác tồn tại.

Nghe thấy Yến Tuy nói như vậy, Mạnh Đình chưa có phản ứng gì đặc biệt, thế nhưng mấy người giám đốc trước người Yến Tuy gân xanh trên trán đều phồng lên, Yến Tuy là chán ghét bọn họ quá nhàn rỗi sao, nhưng ánh mắt Yến Tuy quét qua, bọn họ thở cũng không dám.

“Thật?” Mạnh Đình hoài nghi.

“Thật.” Yến Tuy cũng ở trước mặt rất nhiều ống kính truyền thông nói anh và Mạnh Đình yêu nhau, cũng không để ý Mạnh Đình như thế nào biểu đạt với anh. Có lẽ nói, anh rất thích nghe Mạnh Đình nói những lời này.

“Ừm.” Mạnh Đình gật đầu, trong chớp mắt nâng cao ý chí chiến đấu.

Một đám dân mạng tiếp nhận cơm tó Mạnh Đình bạo kích, bình luận ‘a a a’ hoặc ‘cầu ảnh’ càng nhiều hơn.

Mà lúc này tài khoản chính thức của Yến thị bỗng nhiên phát ra một đoạn tin, là ông chủ nói.

“Cảm ơn các bạn trên mạng yêu thích và quan tâm Yến thị. Ngoài ra, ông chủ nói: Phu nhân rất đẹp, phu nhân nói đúng. @Tôi là Mạnh Đình 1111.”

Giám đốc bộ phận PR phát đoạn tin này, răng cũng sắp chua rụng rồi, kế hoạch tin này là hắn đề nghị, cũng là hắn nghĩ Yến Tuy muốn nói lời này.

Một vụ scandal náo nhiệt cuối cùng biến thành kết cục chồng chồng Yến thị không tiết tháo tú ân ái, cũng là quần chúng như thế nào bổ não cũng không thể nào nghĩ đến.

Mạnh Đình ở trên mạng hồng là khẳng định, lượng fans tăng mạnh, loạt tên chủ đề vẫn luôn tràn ra.

Quá nhiều người cầu ảnh, Mạnh Đình lướt một lượt album ảnh điện thoại, cuối cùng vẫn là không nỡ đem ảnh của Yến Tuy cho bọn họ xem, cậu đăng một tấm hình Đại Hoàng và Mao Cầu.

“Yến Tuy thì không cho cho mấy người xem, đây là Mao Cầu và Đại Hoàng nhà chúng tôi, chúng nó cũng rất đẹp.”

Nhưng cùng với tấm ảnh này, còn có Mạnh Đình đôi chân thon dài ngồi ở trên bãi cỏ, Mao Cầu đứng thân thể lên trên đôi chân nhỏ muốn quấy rối, Đại Hoàng ngoan ngoãn nằm sấp, bộ dáng biểu tình cưng chìu say đắm.

Cả đám không nhìn thấy mặt Mạnh Đình, trái lại mê đắm đôi chân dài của cậu, bỗng nhiên đối với câu nói ‘phu nhân rất đẹp’ của Yến Tuy có chút cảm giác. Cũng không chỉ là tình nhân trong mắt hóa tây thi, còn bởi vì khẳng định rất đẹp.

Mạnh Đình đăng xong ảnh, lại lướt bình luận một lát, cậu nhìn thời gian liền xuống lầu, điện thoại dù chơi vui, đối với Mạnh Đình mà nói cũng không quan trọng bằng ăn cơm.

“Không cần, tôi ngồi ở vị trí trước đây của tôi.” Yến Vũ tuy trở về, nhưng cũng không có ý tranh giành vị trí gia chủ với Yến Tuy, Yến Tuy làm rất tốt là một phương diện, còn có chính là ông cũng biết cái gì gọi là đúng mực.

Chỗ này đã từng là nhà ông, nhưng cũng là nhà của Yến Tuy, mà nó từ tám năm trước ở trong hoàn cảnh khó khăn làm đến gia chủ một nhà. Nó nên có được.

Mạnh Đình im lặng ngồi lên vị trí, cũng không nói gì, nhưng ánh mắt cậu nhìn người hầu kia cũng có chút không vui, cậu không thích người khác đoạt chỗ ngồi của Yến Tuy, cho dù người kia là ba Yến Tuy.

Người hầu vội vã bày bát đĩa lên vị trí Yến Vũ chỉ định, sau đó từ trong phòng khách rời đi, rõ ràng vỗ mông ngựa vỗ lên chân ngựa. Sau khi má Vương biết, thì không cho cô ta lại vào trong phòng khách làm việc nữa.

Khẩu vị lớn của Mạnh Đình lại xoát cảm giác tồn tại ở trước mặt Yến Vũ và Hà Việt, những người khác đều quen cậu ăn nhiều, ngày nào đó cậu không thể ăn, bọn họ đoán chừng còn phải lo lắng cậu phải hay không bệnh rồi.

“Anh, anh Hà.” Yến Mạn Gia cuối cùng cũng từ trong phòng bà đi ra, bà chỉnh lý bản thân một chút, nhưng đôi mắt đỏ như con thỏ kia, cũng nhìn ra bà khóc quá nhiều.

Yến Mạn Gia có hơi không yên lòng, nhưng không ở trên bàn ăn nói cái gì, cho dù ăn xong, bà cũng không mở miệng, không phải không có nói, cũng không phải không muốn nói, mà là cảm thấy không cần thiết.

Chỉ cần Yến Vũ trở về, tất cả cái khác cũng không quan trọng.

“Mạn Mạn em qua đây, anh có chuyện muốn hỏi em.” Yến Vũ đẩy Hà Việt đến bên kia sofa, sau đó đi về phía phòng tranh của Yến Mạn Gia nói.

Yến Mạn Gia lập tức quay người lại ngoan ngoãn đi qua, bà ngồi xuống, tay chân đều đặt rất có quy cũ, Yến Vũ giọng điệu này, rõ ràng là sắp dạy dỗ bà, Yến Mạn Gia cảm thấy bản thân có chút bi thương, hình như trong nhà người có thể quản bà càng ngày càng nhiều.

“Em và Tiêu Tư là xảy ra chuyện gì?”

Yến Vũ những năm này căn bản không có tâm lực quản quá nhiều người khác, ông cho rằng hai lão nhân còn, Yến Mạn Gia dù càn quấy cũng sẽ không chịu thiệt.

Nhưng hiện tại nó không chỉ sinh đứa nhỏ, Yến Mạn Gia thích Tiêu Tư kia còn thông đồng với Hà Uyển, nói bọn họ là mối quan hệ hợp tác đơn thuần, Yến Vũ đều không tin.

“Em đá anh ta rồi.” Yến Mạn Gia rất là khẳng định nói, ánh mắt bà xoay chuyển nhìn về phía Hà Việt, sau đó không hề có báo hiệu, ‘bịch bịch’ bà liền quỳ xuống.

“Anh, chị dâu, là em có mắt như mù, là em nhìn sai người, bọn họ như thế nào thông đồng, em cũng không biết, nếu như em biết, tuyệt đối sẽ không phải bây giờ mới đá anh ta.” Yến Mạn Gia bây giờ nói đến Tiêu Tư vẫn là bộ dáng vẻ mặt buồn nôn, bà dù yêu Tiêu Tư cũng không yêu đến tình trạng tổn thương anh chị dâu bà để đổi lấy tình yêu của bà.

“Em sai rồi, em xin lỗi các anh.” Yến Mạn Gia nói bộ dáng còn muốn dập đầu, bị Yến Vũ nâng lên.

“Quỳ cái gì em…” Yến Vũ trợn mắt, Yến Mạn Gia rõ ràng lại bị dọa nạt, ánh mắt bỗng nhiên lại ứa ra nước, bà lảo đảo một chút, lập tức bổ nhào vào trong ngực Yến Vũ, lại lần nữa khóc ra tiếng: “Anh, anh, em sai rồi, em sai rồi, các anh trở về, thật sự quá tốt.”

“Em sau này sẽ ngoan, tuyệt đối không gây rắc rối cho các anh.”

Dũng mãnh của Yến Mạn Gia từ trước đến nay không có đối với người trong nhà, mắt bà vừa đỏ vừa sưng, thoạt nhìn khá đáng thương, đừng nói Yến Vũ và Hà Việt chưa từng trách bà, cho dù tránh, trước mắt cũng không nhẫn tâm nói cái gì.

“Khóc cái gì, thằng nhãi kia ức hiếp em, anh sẽ không buông tha nó.” Càng đừng nói, gã còn ở trong việc năm đó nhúng một chân vào.

“Cảm ơn anh, em cũng chưa hả giận.” Lúc này được an ủi, bản tính của Yến Mạn Gia lại ngoi đầu lên.

Nhưng bà đến cùng xấu hổ ở trong ngực Yến Vũ dựa vào quá lâu, bà lau nước mắt liền thoát ra, sau đó ngồi trở về vị trí, tiếp tục sụt sịt mũi.

Yến Vũ có chút buồn bực lẩm bẩm một câu: “Em sao còn thích khóc như vậy, cũng nhiều thêm một người rồi.”

Mà Yến Mạn Gia đời này có lẽ chính là tính cách như vậy, không thể sửa, trong người tính cách ổn thỏa.

Hà Việt vẫn luôn không mở miệng, nhưng mắt còn chưa ngước lên, trước mắt ông nhiều ra một con mèo, mắt ông hơi ngước lên, thấy là Mạnh Đình ở bên cạnh đưa đến cho ông.

Mạnh Đình tiếp tục thả Mao Cầu lên chân Hà Việt: “Mao Cầu cũng thích ba.”

Hà Việt đón lấy, Mạnh Đình xoay người mang theo Đại Hoàng lên lầu.

Hà Việt sờ sống lưng Mao Cầu, cười cười, Yến Vũ và Yến Mạn Gia đều nhìn qua, ông nghĩ nghĩ nói: “Đình Đình rất tri kỉ.”

Chính là Yến Vũ cũng không nhận ra được ông giờ phút này cảm xúc không ổn định, Mạnh Đình nhưng lại cảm nhận được, nhưng cậu cũng không nói gì khác, mà là đưa Mao Cầu đến bên ông.

Yến Mạn Gia rất là tán thành gật đầu: “Bảo bối Đình Đình chúng ta thật sự vừa ngoan vừa tri kỉ, đừng nói Yến Tuy, chính là em cũng yêu chết nó.”

Nhắc đến Mạnh Đình, Yến Mạn Gia liền mở máy hát, bô bô, đều là một vài chuyện đùa giỡn thú vị lại ấm áp, thậm chí chuyện nhầm lẫn Mạnh Đình mặc nữ trang lên báo, ha ha ha không có bộ dáng đứng đắn.

Có thể nhìn ra Yến Mạn Gia và Yến Vũ tình cảm rất tốt, cho dù nhiều năm không gặp, loại thân thiết trong xương máu cũng không có gì thay đổi, nhưng ông và Hà Uyển…thì không phải, bọn họ hình như là kẻ thù trời sinh, chỉ là xui xẻo ở cùng một bụng mẹ sinh ra mà thôi.

Yến Mạn Gia nói đủ rồi, thì chạy về phòng vẽ, nói đến cùng, bà vẫn là sợ bản thân sẽ chướng mắt.

Yến Vũ đẩy Hà Việt đi ra ngoài dạo, sau đó lại đẩy ông trở về phòng ngủ trưa.

Mạnh Đình về trên lầu cũng không có ngủ, cậu cầm ra đề thi mấy hôm trước bác Tiêu bảo người đến trường cậu cầm về làm, đợi ngày mốt bắt đầu đi phòng thí nghiệm, cậu đoán chừng lại không có thời gian không có tinh lực đi làm đề thi, cuối tháng này trường học có kì thi giữa kì, cậu phải thi tốt, mới có thể tiếp tục ngâm trong phòng thí nghiệm, làm việc bản thân cậu thích làm.

Cậu trên mạng đốt lửa, liền quên mất chuyện này, nhưng fans trên mạng ồn ào vẫn không có ý hạ nhiệt xuống.

Hà Uyển bị chửi là khẳng định, tiếp theo còn có người giấu tên lộ ra câu chuyện Lý Nhất Phỉ như thế nào thượng vị, chuyện xưa mụ ta tận lực che giấu đều lộ ra. Nhưng những cái này Mạnh Đình không thấy, cho dù thấy, cậu đại khái là không có bao nhiêu cảm giác.

Yến Tuy và phạt luật sẽ nghiêm phạt các mụ xứng đáng, mà cậu chỉ cần yêu Yến Tuy, sau đó làm việc bản thân thích thì được rồi.

Ước chừng năm giờ chiều, Mạnh Đình cuối cùng cũng viết xong đề thi, cậu xuống lầu sau khi chào hỏi với Hà Việt và Yến Vũ, thì đến đằng trước đón Yến Tuy.

Yến Tuy mới từ trên xe xuống, anh liền bị Mạnh Đình ôm chặt: “Anh khen em rất đẹp, em nhìn thấy rồi.”

Yến Tuy ôm lại người, hôn nhẹ lên gò má Mạnh Đình, sau đó nắm chặt tay cậu, đi vào trong, rồi mới trả lời của Mạnh Đình: “Ảnh chụp Mao Cầu và Đại Hoàng của em anh cũng nhìn thấy rồi…”

Nhân tiện còn có một đống bình luận khen ngợi chân Mạnh Đình rất đẹp, nhưng bọn họ chỉ có thể nhìn chân, anh nhưng mà có thể từ thân đến tâm có được cả người. Nghĩ như vậy, một chút để ý kia cũng không thấy nữa.

Mạnh Đình được dắt đi, nhưng cậu căn bản không nhìn đường, ánh mắt nhìn chằm chằm Yến Tuy, lúc cậu không ở phòng thí nghiệm, vẫn luôn nhớ Yến Tuy, cậu nghĩ nghĩ nói: “Em hôm nay rất nhớ anh.” Cho dù làm đề thi, cậu cũng phân tâm nhớ Yến Tuy.

Yến Tuy nghe vậy dừng chân, liếc mắt nhìn Mạnh Đình, nhấc tay xoa tóc Mạnh Đình, thấy Mạnh Đình còn nhìn anh, anh kéo người qua, hôn lên môi cậu, mới tiếp tục dắt người đi vào trong.

Mạnh Đình gò má đỏ lên, cậu nhìn Yến Tuy chỉ là muốn nhìn anh mà thôi, nhưng Yến Tuy hình như hiểu nhầm cái gì rồi.

Yến Tuy dắt Mạnh Đình trực tiếp đi đến thư phòng, không quá lâu Yến Vũ cũng ôm Hà Việt đi lên.

Yến Vũ và Hà Việt ngồi xuống, Yến Tuy mở miệng: “Người của tôi vẫn luôn nhìn Hà Uyển, bà ta tiếp xúc, liên hệ với ai, tôi bên này cũng sẽ biết. Không nên thuộc về bà ta, bà ta một phần cũng không thể cầm được.”

Hà Uyển làm trái ước định, đồng nghĩa với việc mụ tự động từ bỏ cổ phần Yến thị, mặc kệ mụ đã từng dùng nó hứa hẹn người khác cái gì, mụ đều phải nhổ ra cho anh, bằng không mụ phải đối mặt là tai ương lao ngục.

Yến Vũ ngồi xuống còn chưa mở miệng, nhưng Yến Tuy đã biết ông muốn hỏi cái gì, bàn về lòng dạ hung ác Yến Tuy không thua bất kì người nào, chỉ là anh lòng dạ hung ác còn phải dựa vào nguyên tắc xử lý của anh, làm người yên phận.

“Ước định kia…” Ước định kia là Yến Tuy trước kia chưa hề nói cho ông biết, ông cũng là từ trực tiếp trên tivi nhìn thấy.

“Là bà nội yêu cầu.” Yến Tuy nói, lại còn tiếp tục xoa tay Mạnh Đình, Mạnh Đình cầm bút cả buổi chiều, trên đốt ngón tay có dấu vết rõ ràng.

“Bà ta có thể gả vào, nhưng không thể đối với bên ngoài dùng thân phận tự mình cho là vợ của ba.” Hứa Thục Âm sao có thể không hiểu rõ con trai mình, cho dù lúc đó bọn họ đều cho rằng ông chết rồi, nhưng vì Yến Tuy để cho mụ vào cửa, nhưng cũng không cho phép mụ dùng thân phận vợ của Yến Vũ tuyên dương ra bên ngoài.

Tuy cũng cho mụ cổ phần Yến thị, nhưng mụ và Yến Vũ không có bất kì giấy kết hôn do pháp luật công chứng. Có phần ước định này, lúc Yến lão gia tử và Hứa Thục Âm còn sống, Hà Uyển cho dù điều kiện sống còn coi như không tệ, trong lòng cũng vẫn là cảm thấy nghẹn khuất, cảm thấy hận.

Yến lão gia tử và Hứa Thũ Âm xảy ra tai nạn xe cộ, anh và Chân Hàm bận rộn xoay vòng vòng, Hà Uyển nhưng lăn lộn đến trong lão trạch, tìm được giấy chứng nhận sau đó xé rách nó, nhưng mụ lại không biết Hứa Thục Âm sớm đã phòng ngừa mụ, phần chứng nhận thật kia từ lúc Yến Tuy thành niên mười tám tuổi, thì vẫn luôn bảo quản ở trong tay anh.

Hai lão nhân gia không còn, phần ước định có thể kìm hãm mụ không còn, Hà Uyển mấy năm sau này mới dần dần phất lên, thậm chí muốn nhúng tay vào hôn sự của Yến Tuy, nhưng thực ra ước định vẫn luôn còn, chỉ là mụ cho rằng không còn mà thôi.

“Họ biết ba không thích, phần ước định này là giữ lại đường luôn cho ba tôi.” Yến Tuy cũng không biết năm đó là dưới loại tình huống hỗn lộn như thế nào mà Hứa Thục Âm đồng ý, nhưng hai nhà đều gặp phải cảnh ngộ đau thương tang con trai, đầu sỏ gây tội còn muốn kẹp lấy cháu trai của bọn họ.

Hứa Thục Âm đồng ý, nhưng cũng lập quy cũ cho Hà Uyển, mụ nếu như có thể an phận, còn có thể cho phép mụ dùng thân phận mẹ đẻ của Yến Tuy sống ở Yến gia, nhưng mụ tiếp tục tác quái, thì cái gì cũng không thể nhận được.

Yến Vũ nghe vậy trong ngực có chút rầu rĩ, nói không ra là khó chịu hay là vì cái khác.

Ông liều chết trốn ra nước ngoài, còn chưa tìm được Hà Việt, thì trước biết Hứa Thục Âm cho phép Hà Uyển mang theo đứa nhỏ vào cửa, lúc đó ông thật sự bị chọc giận điên, hoàn toàn cắt đứt liên hệ với Yến thị, sau khi tìm được Hà Việt vẫn là như thế.

Nhưng Yến lão gia tử và Hứa Thục Âm chết, ông vẫn là khó chịu, có lẽ ở trên lập trường của Hứa Thục Âm, bà đã cố gắng làm đến tốt nhất, huống chi Yến Tuy thật sự là đứa nhỏ Yến gia, nó là người vô tội, ông mặc kệ nó, bọn họ nhưng không thể.

Lại có lẽ, Hứa Thục Âm chính là dự tính sau khi Yến Tuy trưởng thành, đuổi Hà Uyển ra khỏi Yến gia, chỉ là bà còn chưa kịp thực hiện, thì gặp phải tai nạn xe, nhưng bà dạy ra được Yến Tuy có năng lực lĩnh hội ý nghĩ của bà, bây giờ cũng coi như giúp bà hoàn thành.

Yến Tuy không xác định Yến Vũ có thể hay không hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói của anh, anh nhưng lại không tiếp tục mở miệng nói nhiều, tay anh đan xen với mười ngón tay Mạnh Đình, đặt đến trên chân, sau đó anh nhìn về phía Yến Vũ: “Tiếp theo, chúng ta liền đợi đi.”

Đợi chó cùng rứt dậu, đợi Hà Uyển nổi khùng có thể đem người bức ra hết.

Hà Uyển xác thực sửng sờ, Mạnh Đình trên mạng tìm video xem đi xem lại mấy lần, mụ cũng như vậy xem đi xem lại mười mấy lần, xem đứa con từ trong bụng mụ đi ra, như thế nào từng bước vạch kế hoạch với mụ, đuổi cùng giết tận.

“Được, được, tao Hà Uyển sinh được một đứa con trai tốt… ha ha ha!”

Hà Uyển bỗng nhiên điên cuồng cười, bảo mẫu ở trong phòng bếp làm cơm cho mụ bị dọa giật mình mấy lần, nếu như không phải mụ trả tiền lương cao, bà sớm thì không muốn làm nữa, buổi tối ra ngoài uống chút nước, nhìn thấy Hà Uyển ngồi thẳng lưng ở phòng khách, đều bị dọa giật cả mình.

Hà Uyển giống như điên, Lý Nhất Phỉ ở bên kia Mạnh gia chính là giận dữ công tâm, thiếu chút nữa ngất đi.

Nhưng hết lần này đến lần khác mụ ra còn chưa xỉu, trước là Mạnh lão gia tử phát tiết tức giận một trận, sau đó Mạnh Nghi Quý và Mạnh Nghi Đức vội vàng trở về nhà trút giận một trận, lại nghĩ đến Yến thị hành động lưu loát, mụ ta còn phải lo lắng sẽ hay không có người mời mụ ta đi đồn cảnh sát.

“Nhưng…như thế nào sẽ?” Mụ ta rõ ràng xử lý sạch sẽ, Yến Tuy như thế nào còn đào ra được. Nhưng khiến cho mụ ra sợ hại không chỉ như thế, mụ còn sợ Yến Tuy tiếp tục đào ra thân thế của Mạnh Đình, đồng dạng bên kia sẽ khiến mụ ta chết không yên lành.

“Sẽ không, sẽ không.”

“Mẹ người nói cái gì sẽ không?” Hàn Tuyết Quân thấy Lý Nhất Phỉ bị dọa đều bắt đầu trở nên nói mớ, cũng là cảm thấy đau đầu, đứng ở góc độ của mụ ta bà cũng là nghĩ không thông cách làm của Lý Nhất Phỉ, chỗ nào còn có người mẹ nhét cho con trai mình đứa con riêng, còn không tiếc làm giả.

Lý Nhất Phỉ bỗng nhiên ngồi dậy, nhìn về phía Hàn Tuyết Quân, vẻ mặt cực kì âm u: “Con liền nói những cái này đều là con làm, không hề liên quan với ta.”

Hàn Tuyết Quân vẻ mặt sửng sờ, thiếu chút nữa cười ra, bà hầm hừ đứng lên: “Tôi kính trọng bà mới gọi bà một tiếng mẹ, tôi không kính trọng bà, bà cho rằng bà là ai?”

Nói dễ nghe mụ ta là lão thái thái nhị phòng Mạnh gia, nói khó nghe mụ ta cũng chỉ là tiểu tam mà thôi, vậy mà còn muốn bà đội nồi cho mụ ta.

Vẻ mặt Lý Nhất Phỉ càng khó coi hơn, nhưng ánh mắt vẫn nhìn Hàn Tuyết Quân.

Hàn Tuyết Quân nhướng mày, bà không hề che giấu chán ghét trong lòng lùi ra sau hai bước: “Tôi ở bên ngoài nuôi dưỡng đàn ông, nhưng con trai bà nuôi dưỡng phụ nữ còn ít sao? Nếu như không phải bởi vì Mạnh Giang và Mạnh Ba, tôi sớm đã đá ông ta, muốn dùng cái này uy hiếp tôi? Ha…”

Lý Nhất Phỉ những năm này làm nhị thái thái Mạnh gia càng làm càng không biết trời cao đất dày, bà cũng không phải con trai riêng con gái riêng ở trong tay mụ ta tùy ý thao túng, bà dựa lưng vào Hàn gia, tuy không tính được cưng chiều, nhưng sẽ không lưu lạc đến tình trạng bị người ức hiếp không ai quản.

“Bà an lòng ngồi tù đi, Nghi Đức không có bà có lẽ còn có thể rõ ràng hai phần.”

Hàn Tuyết Quân cũng không muốn ở trước giường đóng vai con dâu hiếu thuận cái gì, bà lại hừ cười hai tiếng, trực tiếp từ phòng của Lý Nhất Phỉ đi ra, sau khi chào hỏi với chú Văn, bà liền từ lão trạch rời đi.

Nhưng Hàn Tuyết Quân nhiều ít cũng có chút nghĩ lại mà sợ, may mắn bà không đi nhún tay vào việc của Mạnh Đình, bằng không hiện nay Yến Tuy với tư thế cưng chiều cậu kia, bà và Hàn gia sau lưng bà không chừng phải bị liên lụy.

Lý Nhất Phỉ vốn còn muốn giả bệnh, Hàn Tuyết Quân một phen nói chuyện, thật sự khiến mụ ta bệnh.

Nhị phòng bên này có bao nhiêu thê thảm, đại phòng bên kia thì có bấy nhiêu vui vẻ, nếu như có thể Phùng Trạch Kiều đều muốn đốt pháo ăn mừng chúc mùng.

“Cháu trai ngoan của bà, may mà cháu lúc đầu nói với bà Hà Uyển không thể lại qua lại, bằng không…hôm nay xui xẻo có thể là đại phòng chúng ta.”

Phùng Trạch Kiều cười trên nỗi đau của người khác đồng thời cũng có chút vui mừng, phải biết lúc đầu vẫn là bà và Hà Uyển định hôn sự của Mạnh Đình và Yến Tuy, nhưng sau này Lý Nhất Phỉ bợ đỡ được Hà Uyển, bà dù đi bắt chuyện, Hà Uyển cũng không thèm đếm xỉa đến bà, lúc này là Mạnh Kì bảo bà đừng uổng phí sức lực nữa.

Hà Uyển trước bị đuổi ra khỏi Hà gia, hiện tại lại bị đuổi ra khỏi Yến gia, ngay cả Lý Nhất Phỉ làm những việc kia với Mạnh Đình đều bị đào ra, Phùng Trạch Kiều cảm thấy Lý Nhất Phỉ hoàn toàn bị Hà Uyển làm liên lụy.

Mạnh Kì bất đắc dĩ liếc nhìn Phùng Trạch Kiều, nhưng lại không tính áp chế hưng phấn của bà, nhị phòng có thể vẫn luôn đè ép đại phòng, Lý Nhất Phỉ là nhân vật mấu chốt, mụ ta đổ, thành lũy nhị phòng cũng đổ một nửa, đối với đại phòng, đối với Phùng Trạch Kiều mà nói, xác định là một việc vui vẻ.

Nhưng Mạnh Kì không cảm thấy Lý Nhất Phỉ chỉ là bị Hà Uyển liên lụy, hắn cảm thấy Yến Tuy lúc đầu mặc kệ chỉ trích của Hà Uyển ở trên tivi nhằm vào Mạnh Đình, mặc kệ chửi rủa trên mạng, chính là đợi Lý Nhất Phỉ tự mình nhảy ra, đợi cơ hội như vậy đem Mạnh Đình triệt để từ Mạnh gia thoát ra.

“Sau này không thể gọi tiểu thất nữa rồi.”

Mạnh Kì nói sờ sờ cằm, cảm thấy có chút tiếc, hắn còn thật sự khá thích Mạnh Đình đứa em trai như vậy, đẹp mắt lại thú vị.

Nhưng hắn cuối cùng hiểu rõ, Lý Nhất Phỉ tại sao sẽ đối với Mạnh Đình hung ác như vậy, không phải đứa nhỏ nhà mình, mụ ta chơi đùa tàn nhẫn hoàn toàn không có giới hạn cuối cùng.

Một đêm này mấy người liên lụy bên trong đoán chừng không có mấy người có thể an ổn ngủ, Yến gia mang cho bọn họ áp lực lớn như vậy, làm việc và nghỉ ngơi vẫn không thay đổi.

Sau tám giờ, phải làm việc, Yến Tuy mang Mạnh Đình ở thư phòng đợi một lát, thì trở về phòng.

Yến Mạn Gia ở trong phòng vẽ một lát, ra ngoài nhìn thấy anh bà đang hôn Hà Việt, bà nét mặt cứng đờ, cả người như bay bổng trở về phòng.

Vốn trong nhà có Yến Tuy Mạnh Đình đôi chồng chồng không có tiết chế tú ân ái, hiện tại lại đến một đôi, ai đến cứu vớt nội tâm cô đơn lạnh lẽo của bà đi.

Yến Mạn Gia rất muốn đi tìm Chân Hàm khóc lóc, thế nhưng Chân Hàm đối với những cái này không cảm thấy hứng thú, mấy ánh mắt nhìn qua, Yến Mạn Gia cái gì cũng không nói, ngoan ngoãn bay bổng trở về phòng mình.

 

Bé ba thì muôn đời vẫn là bé ba mà thôi, làm sao lên được mặt bàn cơ chứ, ahihi

Ba đẻ của Hàm Hàm sắp xuất hiện với một màn hoành tờ ráng với bộ đồ che kín toàn thân từ trên xuống dưới như thiếu nữ ấn độ tròn đôi mươi khi ra đường, chỉ chừa mỗi cặp mắt để nhìn đời!!!!!!!!!!!!!!!!!!

 

 

 

 

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Sủng hôn hào môn_chương 68”

      1. Omg! Vậy xin lỗi cô Mạn, cô lại tiếp tục quá trình ngày ngày ăn cẩu lương của 2 cặp phu phu bố con kia đi ha =]]]]]. Từ lúc Đình Đình lấy Yến Tuy, thương mỗi cô Mạn. Toàn ăn cẩu lương đến phát mập =]]]]]. Bây h hết con đến bố =]]]]].

        Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.