Sủng hôn hào môn (trọng sinh)

Sủng hôn hào môn_chương 69

♣Chương 69♣

Edit+Beta: 明明

Cách làm Bánh Kem Trái Cây đẹp mắt, ngon như ngoài tiệm | Cooky.vn

Mạnh Đình và Yến Tuy trái lại cũng không đến mức ngủ sớm như vậy, nhưng họ sớm chút trở về phòng cũng là cần thiết.

Thời gian Mạnh Đình buồn ngủ quá mức quy luật, thời gian hơi muộn một chút trở về phòng, cậu tắm rửa ra, chạm giường chạm Yến Tuy, cậu liền ngủ mất, như vậy Yến Tuy lại muốn làm vài thứ cũng chỉ có thể nhịn.

“Anh đẹp sao?” Yến Tuy trong đầu không hiểu sao nhảy ra, những câu nói Mạnh Đình ở trên mạng cãi nhau với người khác, anh cúi đầu hôn môi Mạnh Đình, sau đó nhỏ giọng hỏi một câu.

Mạnh Đình cả người thần trí còn bay bổng, nhưng đối với loại đáp án sớm liền thuộc nằm lòng, cậu không cần suy nghĩ thì có thể trả lời.

“Anh đẹp nhất, em thích nhất anh.”

Mạnh Đình dường như không biết bản thân đã nói cái gì, cậu vẻ mặt mơ màng vừa mới tỉnh táo một chút, lại bị Yến Tuy hôn lên.

Yến Tuy dụ dỗ Mạnh Đình nói mấy câu anh thích nghe, sau đó lại đem người cực kì mệt mỏi dỗ ngủ, Yến Tuy nhiều ít cũng cảm thấy có chút mệt, thế nhưng buồn ngủ vẫn không quá rõ ràng, nhưng những việc phiền lòng kia ở bên cạnh Mạnh Đình thì cũng không phiền nữa.

Yến Tuy khi nào ngủ, Mạnh Đình khẳng định không biết, nhưng lúc cậu tỉnh, Yến Tuy còn ôm cậu ngủ, việc tối qua ở trong não tái hiện một lần, gò má Mạnh Đình đỏ lên.

Thực ra họ đối với thân thể lẫn nhau đã quá quen thuộc, sớm nên không có cái gì để xấu hổ. Nhưng Mạnh Đình vẫn là đỏ mặt, cậu đỏ mặt bản thân vậy mà nói ra nhiều lời không biết xấu hổ như vậy, cậu rõ ràng không phải người như thế.

Mạnh Đình hoàn toàn không có nghĩ đến phương diện Yến Tuy dụ dỗ, chỉ cảm thấy bản thân nói quá không có giới hạn rồi.

Cậu nhìn chằm chằm Yến Tuy, lại không cảm thấy bản thân nói sai, Yến Tuy nhà cậu vốn rất đẹp, cũng bao gồm phương diện kia, cậu nhổm người lên tiền đề là không quấy rầy giấc ngủ của Yến Tuy, ở trên má anh hôn, rồi tiếp tục nằm sấp ở bên gáy anh đợi những cảm xúc xấu hổ kia tan đi.

Yến Tuy ở lúc Mạnh Đình hôn trộm anh, thì gần tỉnh rồi, hiện tại sắc trời cũng không sớm nữa, hai người tỉnh quá trễ, chính anh cũng đã ngủ đủ.

Anh mở mắt ra, liền nhìn thấy bộ dáng Mạnh Đình gò má đỏ hồng, nhếch môi cười cười, có lẽ có Mạnh Đình ở bên, ngày đó anh là sẽ không bị vài chuyện vụn vặt bực bội đến tâm tình không tốt, Mạnh Đình mỗi ngày đều sẽ khiến anh tự động loại bỏ những cảm xúc không tốt kia.

Anh bế người lên, lại hôn gò má đỏ ửng chưa tan của Mạnh Đình, anh mới nhỏ giọng nói: “Chúng ta dậy đi ăn sáng?”

“Được.” Mạnh Đình gật đầu, hai tay tự động vòng lên cổ Yến Tuy, để anh ôm cậu đi phòng tắm.

“Sẽ hay không có một ngày, anh bế em không nổi nữa?” Mạnh Đình dựa vào bả vai Yến Tuy, bỗng nhiên như vậy hỏi một câu, nhưng trong lời nói của cậu không có ý lo lắng gì, cậu trong đầu hiện ra là tình cảnh hai tiểu lão đầu ngày tháng sống bên nhau, không hiểu sao cảm thấy buồn cười lại ấm áp.

“Sẽ không..” Yến Tuy bắp thịt gò má kéo căng, anh cho rằng Mạnh Đình ghét bỏ anh gi.

Thế nhưng nụ hôn của Mạnh Đình lập tức in lên má Yến Tuy: “Ôm không nổi cũng không sao, vậy đổi thành em ôm anh, đợi em cũng ôm không nổi anh, chúng ta lại đỡ nhau đi.”

Mạnh Đình sống lại lần nữa vẫn luôn cảm thấy bản thân sống đến hai mươi tám tuổi thì coi như lời rồi, cậu ít khi nghĩ đến chuyện sau này, thế nhưng cùng Yến Tuy ở bên nhau, rất tự nhiên liền nghĩ rồi.

Lúc đó họ có lẽ cũng không đẹp nữa, nhưng họ còn ở bên nhau, nghĩ như vậy, Mạnh Đình vẫn cảm thấy vui.

“Ừm.” Yến Tuy trả lời một câu, cảm giác nguy cơ trong lòng nhưng còn chưa gạt đi được bao nhiêu. Hiện tại bắt đầu điều dưỡng dưỡng sinh không biết còn kịp hay không.

Họ từ trên lầu đi xuống, Hà Việt Yến Vũ Yến Mạn Gia đều ăn xong rồi, Chân Hàm càng sớm hơn, hắn cầm đồ rất nhanh trở về.

Hắn biết hôm nay Cổ Lê đến, đặc biệt đem việc ở bệnh viện thú cưng bên kia đều đẩy đi, địa vị của Cổ Lê ở phạm vi y học tương đối đặc biệt, chính là Chân Hàm cũng biết ông.

Yến Tuy và Mạnh Đình ngồi vào chỗ, má Vương tự thân bưng đồ ăn sáng lên.

“Phu nhân ăn nhiều một chút, gần đây nhìn đều gầy rồi.” Má Vương đau lòng nhìn Mạnh Đình, lại dịch chuyển đồ ăn cậu thích ăn.

Mạnh Đình nghe vậy rất nghi ngờ sờ sờ má mình, cậu cũng không biết má Vương chỗ nào nhìn ra cậu ốm, cậu ánh mắt hoài nghi xoay chuyển nhìn về phía Yến Tuy, Yến Tuy hơi nhíu mày, bộ dáng có hơi lo lắng: “Ăn nhiều chút.”

“Ừm.” Mạnh Đình gật đầu, cúi đầu ăn cháo ăn bánh bao, Yến Tuy thỉnh thoảng còn đút lòng trắng trứng cho cậu, họ ăn nửa tiếng mới ăn xong, họ tiếp tục đi ra ngoài tản bộ một lát, lúc trở về mang theo người Yến Vũ và Hà Việt sáng sớm liền đợi cùng nhau vào.

Tin tức Cổ Lê thần thủ ngoại khoa ở trên quốc tế đều rất mơ hồ, thậm chí bao gồm tuổi tác của ông, cảm thấy ông có lẽ là hai ba mươi tuổi cũng có, cảm thấy ông năm sáu mươi tuổi cũng có, tướng mạo càng là mơ hồ hơn, nhưng cũng chính là bởi vì như vậy, ông mới lần lượt trốn thoát sát thủ.

Nhưng ông lần này bị người Yến Tuy tìm được trước, cũng còn thật sự thiếu chút nữa chết.

“Từ lúc này bắt đầu không có Cổ Lê thần thủ ngoại khoa người này, chỉ có Hứa Lê từ Lê Thành đến, thân phận của ông đối với bên ngoài tạm thời là cậu họ của tôi, sau khi chữa bệnh xong, tôi sẽ lại sắp xếp nơi đi cho ông.

Yến Tuy dắt Mạnh Đình, lại nói với Cổ Lê ở bên cạnh bao bọc hết sức chặt chẽ này.

Cổ Lê kia nét mặt vi diệu quét mắt nhìn Yến Tuy: “Chưa từng thấy người bệnh, tôi không thể nào cam đoan nhất định có thể chữa khỏi.”

Ông nghĩ nghĩ lại nói: “Cậu đã cứu mạng tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Cổ Lê này là người nước ngoài, nhưng tiếng nước Hạ nói rất chuẩn, nói chính xác hơn là, ông tinh thông tám loại ngôn ngữ, còn không bao gồm một vài loại ngôn ngữ ông có thể nghe có thể nói không biết viết, không nói y thuật, trên phương diện ngôn ngữ, ông chính là một kì tài.

Cho nên ông dùng tiếng nước Hạ nói chuyện với Yến Tuy không có vấn đề gì.

Yến Tuy gật đầu, không lại nói cái gì khác nữa, mà Yến Vũ và Hà Việt cuối cùng cũng nhìn thấy Cổ Lê bọn họ tìm nhiều năm cũng tìm không được.

Yến Vũ nhìn Cổ Lê, Cổ Lê kia cũng đang nhìn Yến Vũ, chỉ cảm thấy ông có hơi quen mắt, nhưng trong lòng Yến Vũ lại khá phức tạp. Ông vì tìm Cổ Lê tốn không ít sức lực, nhưng không ngờ đến sau cùng là bị Yến Tuy tìm được.

Nhưng cuối cùng cũng tìm được ông, ông có thể là hy vọng cuối cùng chân của Hà Việt.

Cổ Lê nhớ không ra Yến Vũ, ông vừa cởi ra mũ trên đầu và khăn trắng bao quanh mũi, vừa nói: “Công cụ của tôi đều ném rồi.” Này đối với một bác sĩ ngoại khoa thường xuyên ẩn hiện chiến địa mà nói khá nghiêm trọng, có thể thấy ông trước đây tình huống gặp phải có bao nhiêu nguy hiểm.

Yến Tuy gật đầu: “Đợi tí, đã đi lấy.”

Đại khái Yến Tuy vừa dứt lời, Chân Hàm từ bên ngoài đi vào, trên tay hắn xách một cái hộp: “Vừa rồi mới đến, toàn bộ dựa theo kiểu mẫu cao nhất định chế, không hợp tay lại nói với tôi.”

Vốn tùy tiện sai người đi nhận cũng được, nhưng Chân Hàm vẫn là tự mình đi, lại tự mình kiểm tra một lần lại mang về.

Cổ Lê đặt mũ và khăn trắng qua một bên, sau đó xoay người, phòng khách vốn dĩ liền bỗng nhiên trở nên an tĩnh, lúc này hoàn toàn yên tĩnh rồi.

Trong đó giật mình nhất thuộc về Yến Mạn Gia, bà như thế nào bỗng nhiên liền nhìn thấy Chân Hàm phiên bản ông chú.

Nếu như nói Yến Tuy và Yến Vũ giống nhau năm sáu phần, thế nhưng Chân Hàm và Cổ Lê là giống nhau tám chín phần, dùng một câu phổ thông mà nói, bọn họ gần như là cùng một khuôn khắc ra, là giống đến mức khiến người kinh ngạc.

Một hai phần không giống kia là màu sắc con ngươi hai người bọn họ không quá giống nhau, Cổ Lê kia con ngươi chính là màu nâu nhạt. Đương nhiên từ phương diện cảm giác mà nói, Cổ Lê nhiều thêm cảm giác năm tháng bể dâu, không tính già, nhưng cũng sẽ không có non nót như Chân Hàm.

“Anh, anh anh…anh sao giống với Hàm Hàm bảo bối nhà tôi như vậy?” Yến Mạn Gia đi qua rất là khó hiểu chất vấn một câu.

Cổ Lê xoa mặt, ánh mắt từ trên mặt Chân Hàm thu về, rơi đến trên người Yến Mạn Gia: “Cô là mẹ đẻ của nó?”

Cái này cũng không khó đoán, từ tuổi tác của Yến Mạn Gia, cùng với giọng điệu và xưng hô với Chân Hàm, đều có thể suy luận ra.

Yến Mạn Gia trong lòng hoảng sợ, theo phản ứng bản năng gật đầu, cuối cùng lại buồn bực hỏi một câu: “Anh đến cùng là ai.”

Nếu như Cổ Lê khuôn mặt không phải cố ý phẩu thuật thẩm mỹ, như vậy rất có thể năm đó một đêm xuân với bà chính là người trước mắt này, nhưng bà thật sự không có bất kì ấn tượng gì với ông.

“Tôi tên là Cổ Lê.”

Cổ Lê trả lời lời này, còn chưa kịp lại nói cái gì, ông bị Chân Hàm đi qua túm cổ áo: “Hóa ra là ông…”

Chân Hàm dứt lời một quyền đánh lên trên mặt Cổ Lê, bỗng nhiên một người lớn lên giống hắn như vậy, Chân Hàm cảm thấy rất chán ghét, tay hắn còn phải giữ để khám bệnh cho Hà Việt, không thể đánh, nhưng đánh trên mặt thì không có gì.

Hắn đánh xong người, buông hộp phẫu thuật xuống, túm lấy tay Yến Mạn Gia, kéo người trở về trên lầu.

“Này…” Cổ Lê xoa chỗ bị Chân Hàm đánh, nét mặt trên mặt khá phức tạp, ông là nhớ ra Yến Mạn Gia là ai, nhưng ông cũng sẽ không ngờ đến, Yến Mạn Gia sẽ sinh cho ông một đứa con trai lớn như vậy.

“Trước khám bệnh.” Yến Tuy lên tiếng, sau đó thoáng liếc qua Yến Vũ bộ dạng có chút khống chế không nổi cơn giận dữ.

Mạnh Đình đi qua, từ bên tay Yến Vũ đẩy Hà Việt, Yến Tuy tách ra Cổ Lê và Yến Vũ, để cho bọn họ vào đến phòng của Hà Việt và Yến Vũ.

Cổ Lê trước rửa tay, rồi mới đi qua khám chân cho Hà Việt, ông từ đầu đến cuối thời gian khám gần nửa tiếng, sau đó mới mở miệng nói: “Tôi chỉ có ba phần nắm chắc.”

Nhưng ông nói ra lời này, ánh mắt Yến Vũ và Hà Việt đều sáng lên, bọn họ gặp được quá nhiều bác sĩ, nhưng phần nhiều bác sĩ ngay cả một phần nắm chắc cũng không dám nói với bọn họ, nhưng Cổ Lê lại nói với bọn họ có ba phần nắm chắc.

“Quá thấp, không có phương pháp nào nâng cao sao.”

Yến Tuy nhìn về phía Cổ Lê, chân mày cau lại, anh đối với cách nói của Cổ Lê cũng không hài lòng.

“Cứ việc nói.” Yến Tuy lại tiếp tục nhấn mạnh.

Vốn dĩ anh chưa hẳn sẽ nhắc đến, nhưng hiện tại Cổ Lê đối với bọn họ rõ ràng đuối lý, anh liền muốn lại tăng thêm độ khó.

“Nếu như cậu có thể tìm được Bart, tôi và ông ấy liên thủ, còn có thể nâng cao lên hai phần.”

Bart Brooke thời trẻ là bác sĩ không biên giới với Cổ Lê, chỉ là muốn tìm ông so với tìm Cổ Lê càng khó hơn, ông hiện tại làm việc ở sở nghiên cứu chính phủ nước A, người bình thường rất khó tiếp xúc được, càng không cần nói đem người đến nước Hạ.

“Nếu như cậu ta có thể đến tốt nhất, không thể đến, tôi muốn một loại thuốc trên tay cậu ta, có thể lại nâng cao thêm một phần.”

Yến Tuy khẽ gật đầu: “Tôi sẽ nghĩ biện pháp.”

“Ta làm, việc nước A bên kia, ta quen thuộc hơn.” Ánh mắt Yến Vũ từ trên chân Hà Việt rời đi, nhìn về phía Yến Tuy, tính cách của ông từ trước đến nay không hợp làm một người thừa kế gia tộc quy củ, những năm này ông mang theo Hà Việt chạy khắp nơi, không có một chút nào bảo đảm sao có thể làm được.

Ông có thể tùy ý ra vào các nước, cũng không phải ngẫu nhiên, thuộc hạ của ông cũng có một đám.

Yến Tuy hơi do dự anh mới gật đầu: “Tôi bảo người của tôi phối hợp với ba, tranh thủ nhanh một chút.”

Yến Vũ gật đầu: “Cũng được.”

Ông trả lời như vậy, trong lòng vẫn là có chút bất đắc dĩ, Yến Tuy còn thật sự có chút xem thường ông rồi.

“Trước khi các người tìm được người và thuốc, tôi làm hộ lý hằng ngày cho anh.” Cổ Lê nói xong nhìn tay của Yến Vũ và Hà Việt đan vào nhau, ông lập tức lại sửa lời: “Tôi dạy anh, anh làm cho anh ta.”

Yến Vũ gật đầu, ánh mắt rơi đến trên người Cổ Lê vẫn có chút vi diệu, trước mắt người này vậy mà là tên khốn năm đó làm Yến Mạn Gia mang thai.

Cổ Lê nói dạy liền dạy, lập tức liền dạy Yến Vũ, Yến Tuy và Mạnh Đình nhìn một lát, họ từ trong phòng đi ra.

Hai người nhìn nhau, cùng đi lên lầu.

Này tìm bác sĩ tìm ra luôn cha đẻ của Chân Hàm, ngay cả Yến Tuy cũng không ngờ đến.

Yến Mạn Gia mở cửa phòng ra, bà và Chân Hàm lên lầu cũng không nói mấy câu, hai người trợn mắt nhìn nhau, một người tủi thân, một người bộ dáng bị tức đến phát khùng.

Yến Tuy và Mạnh Đình cũng có chút cạn lời, nhưng hai người này giương mắt nhìn như vậy cũng không có xảy ra việc gì.

“Cô, cô thật sự một chút cũng không nhớ sao?”

Yến Mạn Gia nghe vậy rất là khẳng định lắc đầu, bà vừa vội vừa tủi thân nói: “Cô thật sự không biết ông ta là ai.”

Ánh mắt quét qua nhìn về phía Chân Hàm, càng thêm tủi thân: “Anh ra sẽ không muốn tranh Hàm Hàm với cô chứ, cô không cho, Hàm Hàm là con trai của cô.”

“Tranh cái gì mà tranh, tôi là đứa nhỏ ba tuổi sao?” Hắn có lúc ngay cả Yến Mạn Gia cũng không muốn nhận, càng không cần nói người cha đẻ không biết từ trong góc nào nhảy ra.

“Nếu như là ông ta ép buộc bà, tôi sẽ không buông tha cho ông ta.”

Chân Hàm giọng điệu khá âm u, hắn quét mắt nhìn về phía Yến Tuy, lại hừ hừ: “Tôi biết đúng mực, lúc ông ta còn có tác dụng, tôi sẽ không động tay.” Bằng không hiện tại liền không phải kéo Yến Mạn Gia lên lầu.

Yến Mạn Gia cảm xúc hiện tại còn hết hồn hơn so với lúc bà bỗng nhiên biết trong mình giấu một bảo bảo, bà vẫn luôn coi Chân Hàm là đứa nhỏ ông trời cho bà, vốn dĩ thật sự không phải, bà buồn rười rượi, tâm tư cũng không biết bay đi chỗ nào rồi.

“Trước đừng kích động, nếu như thật sự giống như lời cậu nói, anh cũng sẽ không buông tha ông ta.”

Yến Tuy mở miệng nói như vậy, Yến Mạn Gia là cô anh, anh cũng sẽ không không làm chủ cho bà.

An ủi Chân Hàm và Yến Mạn Gia xong, Yến Tuy và Mạnh Đình lại đi xuống lầu, Cổ Lê đã từ trong phòng đi ra, nhớ đến gì đó, nét mặt có hơi khó xử, ông cũng rất giật mình.

“Qua đây ngồi, liền ở chỗ này nói.”

Yến Tuy dắt Mạnh Đình đi đến bên sofa, sau đó nói với Cổ Lê.

Bọn họ tuy không ngước đầu nhìn, nhưng Yến Mạn Gia mở cửa phòng, lời nói này của anh bọn họ có thể nghe thấy được, sau đó đi ra nghe một chút Cổ Lê là như thế nào nói.

Cổ Lê ngồi im lặng hồi lâu mới mở miệng nói.

“Hai mươi lăm năm trước, tôi hai mươi tuổi, vừa mới thành danh không lâu, nhưng cũng chọc đến một chút phiền phức, tôi trốn đến một quán bar uống rượu…”

Cổ Lê phát hiện bản thân đối với ấn tượng đêm đó vậy mà còn rất rõ ràng, ông dừng lại một chút mới tiếp tục nói: “Cô ấy uống rượu, lắc lư đi qua, kéo tôi cường hôn…”

Đó là nụ hôn đầu của Cổ Lê, ông không biết Yến Mạn Gia cũng phải hay không, nhưng là nụ hôn của bà trúc trắc, mượn rượu xông lên, bọn họ hôn đến rất là nhiệt tình, ông lúc đó có lẽ có chút rung động, nhưng rất nhanh ông liền phát hiện người đuổi theo ông cũng tiến vào quán bar.

Nhưng lúc này rõ ràng có một người đàn ông không có ý tốt đang kéo Yến Mạn Gia, Yến Mạn Gia một bên ngọ ngoạy đánh người, nhưng bà thực sự say rồi, một đám xung quanh xem náo nhiệt, không chừng liền bị đắc thủ, ông kéo Yến Mạn Gia chạy.

Sau lưng không chỉ có người đàn ông kia đang đuổi theo, vốn người đuổi theo ông cũng đang bám theo.

Bọn họ chạy một lượt hơn nửa thành phố dị quốc, trốn đến trong thùng rác, trốn sân sau người khác bị chó rượt, nói chung một đêm kia khá nhếch nhác.

Ông vì bảo vệ Yến Mạn Gia còn bị thương, bọn họ trốn ở trong lùm cây công viên, nằm sấp ở trong bụi cỏ.

Vốn Yến Mạn Gia còn khá tốt bỗng nhiên dược tính phát tác, người đuổi theo bọn họ ở chỗ không xa, Cổ Lê căn bản không dám để bọn họ tạo ra tiếng động quá lớn, ông bịt miệng Yến Mạn Gia, nhưng không thể ngăn cản cái khác.

Nói chính xác là, đêm đó là Yến Mạn Gia cường ông, nói ra những cái này bản mặt già của Cổ Lê cũng có chút đỏ.

“Tôi đưa cô ấy đến trong một khách sạn nhỏ, vết thương của tôi cần phải xử lý, lúc tôi trở về cô ấy đã đi rồi.”

Nụ hôn đầu và lần đầu tiên của Cổ Lê đều cho Yến Mạn Gia, bà đối với ông mà nói tuyệt đối là đặc biệt: “Sau tôi cũng từng tìm cô ấy, nhưng cô ấy đã có người yêu sâu đậm, tôi liền không tiếp tục quấy rầy nữa.”

Ông nhớ thương Yến Mạn Gia một khoảng thời gian ngắn, nhưng cuộc sống của ông vẫn luôn ra vào ở nơi nguy hiểm nhất, phần nhớ thương này cũng thuận theo thời gian dần dần không thấy nữa. Nhưng ông tuyệt đối không ngờ đến, sau đêm đó Yến Mạn Gia sẽ sinh cho ông một đứa nhỏ, bây giờ cũng lớn như vậy rồi.

Cổ Lê nhìn về phía Yến Tuy, nét mặt khá phức tạp: “Nó tên là gì?” Ông hỏi là Chân Hàm.

“Tôi tên là Chân Hàm.” Chân Hàm xuất hiện ở chỗ cửa cầu thang, hắn nhìn về phía Cổ Lê ánh mắt trong suốt chính trực nhưng lại rất có khí thế, nhưng nếu như lời Cổ Lê là thật, hắn còn thật sự không có cái gì để trách ông.

Yến Mạn Gia có hơi lưỡng lự nhưng cũng đi theo xuống, bà nhìn chằm chằm Cổ Lê, rất muỗn đỡ trán: “Tôi cường anh?”

Giọng điệu có hơi nóng nảy, nhưng bà đối với ấn tượng đêm đó cũng chỉ dư lại một người mệt mỏi, đối với bản thân Cổ Lê nửa chút ấn tượng cũng không có, cho dù bà cũng nhớ bản thân từng cường hôn người, nhưng khuôn mặt từ đầu đến cuối luôn mơ hồ.

“Trong rượu cô uống là bị bỏ thuốc, có tác dụng mê hoặc thần trí, đêm kia cho dù xảy ra cái gì, cô cũng sẽ không nhớ.”

Rất nhiều năm ban đêm ông nhớ đến, Yến Mạn Gia hôm sau tỉnh dậy liền quên ông sạch sẽ.

“Còn…nên cũng không tính, lúc đó tình huống phức tạp, tôi cũng coi như bằng lòng.” Ông có lẽ coi như là giả bộ từ chối.

Chân Hàm kéo Yến Mạn Gia về lại phía sau lưng, Cổ Lê này cũng không có giống như tướng tạo của ông nhìn học cửu như vậy , ở trước mặt bọn họ nhiều người như vậy, cứ như thế ném hết cho Yến Mạn Gia.

*Học cửu: chế độ độ khoa cử thời đường, chỉ người chuyên nghiên cứu Kinh thư rồi đi thi, về sau dùng để chỉ những kẻ hủ nho.

Chân Hàm ánh mắt từ trên người Cổ Lê lướt qua, nhìn về phía Yến Tuy, hắn không tin Cổ Lê, nhưng lại bằng lòng tin tưởng phán đoán của Yến Tuy.

Yến Tuy khẽ gật đầu với hắn, Chân Hàm thu hồi ánh mắt, kéo Yến Mạn Gia đến ngồi xuống sofa, nhưng hắn vẫn là ngăn chặn tầm mắt của Cổ Lê nhìn Yến Mạn Gia.

Hắn không nói chuyện, Cổ Lê cũng không biết nói cái gì, Yến Mạn Gia sa vào trong chấn kinh chính mình cưỡng bức người, không mở miệng, tình cảnh trong nhất thời liền trở nên xấu hổ.

Mạnh Đình nghiêng đầu nhìn chằm chằm Yến Tuy, chính là cậu cũng không biết có thể mở miệng khuyên cái gì, cậu dựa vào Yến Tuy nói nhỏ.

“Đây là làm sao? Em có hơi nhìn không rõ…” Cổ Lê chính là ba của Chân Hàm, ngoại trừ cái này, bọn họ còn xoắn xuýt cái gì?

Yến Tuy nghe vậy xoa tóc Mạnh Đình, lại quay đầu lại nhìn về phía Cổ Lê.

“Thân phận của ông tôi sẽ lại hoàn thiện tiếp, đợi hai ngày nữa tôi lại đưa tư liệu cho ông.”

Thân phận của Cổ Lê khá huyền bí, địa vị trên quốc tế lại hết sức mẫn cảm, anh không thể để cho ông liên lụy đến Yến Mạn Gia hoặc Chân Hàm, cho nên nhất định phải sớm đề phòng.

“Nơi ở của ông tôi sẽ bảo bác Tiêu lại sắp xếp.” Vốn anh dự định để cho Cổ Lê trực tiếp vào trong nhà ở, ở gần quan sát chăm sóc Hà Việt, nhưng hiện tại bầu không khí xấu hổ như vậy, ông ở chỗ này, Chân Hàm và Yến Mạn Gia trước chịu không nổi.

“Không cần nữa, để ông ấy ở, tôi và bà ấy trở về biệt thự bờ biển ở.” Chân Hàm quét mắt nhìn Cổ Lê, hờ hững nói.

“Vậy con sẽ rất bất tiện.” Yến Mạn Gia nghe vậy trước không đồng ý, Chân Hàm đi làm tan ca phải tốn ba bốn tiếng, là rất không thuận tiện, nhưng hắn lại không yên tâm bà một mình sống.

“Còn có, chỗ này là nhà chúng ta, làm cái gì chúng ta để cho anh ta.” Yến Mạn Gia giọng điệu vẫn rất nóng nảy, bà giẫm chân trên đất.

“Cùng nhau ở.”

Yến Mạn Gia dứt lời, bà đứng lên, nhìn về phía Cổ Lê: “Anh ra đây cho tôi.”

Bà tư thế này nhìn giống như là muốn solo với Cổ Lê, nhưng bà thật sự là có chuyện muốn xác thực với ông.

Ánh mắt Chân Hàm nhìn Yến Mạn Gia giống như nhìn một đứa ngốc ngốc về đến tận nhà, còn không phải như vậy sao, hắn che chở bà, bản thân bà còn đưa lên tận cửa, Chân Hàm hất đầu qua một bên, thật sự bị Yến Mạn Gia chọc tức không nhẹ.

Bà và Cổ Lê đi đến bãi đất trống trên bãi cỏ nói chuyện, Chân Hàm ôm cánh tay đứng ở cạnh cửa sổ nhìn, sắc mặt đen thui u ám, có chút đáng sợ.

“Em họ sao vậy?”

Mạnh Đình lại hỏi Yến Tuy một câu, cậu vẫn là không nhìn rõ Chân Hàm tại sao tức giận.

“Đừng quản bọn họ, buổi chiều em muốn làm gì, anh theo em.”

Yến Tuy nói nhẹn nhàng ôm lấy eo Mạnh Đình, kéo lực chú ý của cậu trở về trên người anh.

Mạnh Đình nghe vậy lại dựa vào trên người Yến Tuy: “Anh theo em thì được rồi, em hình như không muốn làm việc gì cả.”

Cậu thật ra muốn cùng với Yến Tuy cứ mãi như vậy, anh ôm cậu, cậu ôm anh, không nhất định cần làm cái gì mới được.

“Anh này, anh có muốn làm gì không?” Mạnh Đình hỏi Yến Tuy, ánh mắt liếc nhìn bên cửa sổ, sau đó hôn lên má Yến Tuy: “Em cũng có thể ở bên anh.”

Yến Tuy cọ cọ má Mạnh Đình: “Vậy em theo anh ngủ trưa một giấc đi.”

Việc mấy ngày nay quá nhiều, thật sự ra ngoài chơi, Mạnh Đình đoán chừng cũng không có hứng thú gì, cùng nhau ngủ trưa một giấc, nhàm chán một chút, nhưng là tốt với thân thể. Yến Tuy vô cùng tán thành câu nói kia của má Vương Mạnh Đình ốm rồi.

“Được.” Mạnh Đình không do dự liền đồng ý, cậu mặt mày cong cong, lại kéo cổ Yến Tuy xuống, ở trên môi anh mổ mổ, sau đó lại động tác cẩn thận buông ra.

Nhưng Chân Hàm còn thật sự không có tâm tư gì chú ý bên này, hắn nhìn Yến Mạn Gia và Cổ Lê, nét mặt tương đối kì dị, nhìn hai người kia quay đầu lại đi về phía phòng khách, hắn hừ một tiếng, trực tiếp đi lên lầu.

Cổ Lê đến chưa đến nỗi đối với tâm tình của Chân Hàm có ảnh hưởng quá lớn, nhưng cũng sẽ không hoàn toàn không có ảnh hưởng, khuôn mặt giống như vậy, nhìn cũng cảm thấy nghẹn lòng.

Yến Mạn Gia tìm Cổ Lê nói chuyện, thật sự cũng vẫn là vì Chân Hàm, bà đã là một người mẹ không hợp cách, không muốn Cổ Lê đến quấy rầy kế hoạch nhân sinh của Chân Hàm, Chân Hàm nhà bà rất tốt, ngoại trừ tính cách không được tự nhiên, cái khác đều rất tốt.

“Cô yên tâm, tôi sẽ không làm việc dư thừa khiến người chán ghét.”

Cổ Lê đối với đứa con trai bỗng nhiên xuất hiện cũng cảm thấy không biết làm thế nào, ông cũng yêu cầu một chút thời gian chỉnh lý tâm tư của bản thân, nhưng rất khẳng định một điểm là, ông sẽ không cưỡng ép Chân Hàm và Yến Mạn Gia cái gì, nguyên nhân rất đơn giản, ông không có tư cách.

Cho dù Chân Hàm là con trai ông, ông cũng không có tư cách, ông không biết nó tồn tại, chưa bao giờ quan sát sự phát triển của nó, từ trước đến nay ông chưa trả một xu một cắc nào, sao sẽ có mặt mũi mở miệng như thế.

“Chân Hàm là con trai cô, một điểm này vĩnh viễn sẽ không thay đổi.”

Yến Mạn Gia nghe vậy cuối cùng cũng trở nên yên tâm: “Anh biết thì được rồi…”

Bà nghĩ nghĩ lại nói: “Hàm Hàm nhà tôi tính tình không tốt lắm, anh đừng chọc nó tức giận, bằng không tôi cũng phải dạy dỗ anh.”

“Được.” Cổ Lê trả lời, trong mắt lướt qua một chút vui vẻ.

Bọn họ về đến phòng khách đã không thấy Chân Hàm, Yến Mạn Gia hỏi Yến Tuy một câu, cũng không lại nói gì khác nữa, bả vai bà dần dần sụp xuống, lập tức bà nhìn về phía Mạnh Đình: “Đình Đình bảo bối, cháu nhất định phải nói tốt thật nhiều về cô cho Hàm Hàm.”

Bọn họ quan hệ khoảng thời gian này không dễ gì tốt một chút, bà thật không muốn bởi vì Cổ Lê đến lại bị đánh trở về nguyên hình.

Yến Mạn Gia rất tủi thân, nhưng lại cũng không có cách nào trách Cổ Lê, ông là Yến Tuy tìm đến, đến Yến gia khám bệnh cho Hà Việt.

Mạnh Đình chớp mắt đối với lời này lại khá hoài nghi: “Lời tốt? Cháu không biết nói lời tốt…”

Cậu nhìn bộ dáng Yến Mạn Gia rất là đáng thương, cậu lại nghĩ nghĩ nói: “Em họ rất hiểu chuyện, cô cho cậu ấy chút thời gian, cậu ấy sẽ nghĩ thông.”

Mạnh Đình nhìn thấy, Chân Hàm tuyệt đối hiểu chuyện hơn Yến Mạn Gia, cậu lại dặn dò một câu: “Cô người phải ngoan ngoãn.”

“Được.” Yến Mạn Gia dở khóc dở cười trả lời lời này, mặt già đỏ bừng, hiện tại trong nhà ngay cả Mạnh Đình cũng có thể nói như vậy với bà, nói bà thật sự không ngoan.

Buổi trưa ăn cơm, bàn dài Yến gia cuối cùng cũng chân chính xuất ra công dụng, bao gồm Cổ Lê ở bên trong tổng cộng bảy người đầy một bàn, bầu không khí ăn cơm ít nhiều vẫn là có chút xấu hổ, nhưng mọi người đều đang nổ lực thích ứng, không nói cái gì, vùi đầu ăn.

Mạnh Đình không chịu ảnh hưởng, cũng không nỡ để Yến Tuy bị ảnh hưởng, cậu tự mình ăn đồng thời, không ngừng gắp đồ ăn cho Yến Tuy, sau đó dặn dò anh nhất định phải ăn no.

Rất nhiều ánh mắt nhìn qua, Mạnh Đình cuối cùng cũng chú ý đến một lần, cậu đem đồ ăn trong miệng nuốt xuống, mới mở miệng nói chuyện.

“Yến Tuy rất vất vả, cho nên nhất định phải ăn no mới được…” Bằng không thì, cậu sẽ đau lòng.

Dư lại câu kia chưa nói ra, nhưng cũng nói ra gần hết rồi, Mạnh Đình từ trước đến nay không biết che giấu tình ý của mình đối với Yến Tuy.

Về phần người khác Mạnh Đình tự giác không thèm quản, cũng không tính toán muốn quản, chỉ cần Yến Tuy của cậu không bị đói thì được rồi.

Yến Tuy nghe vậy gắp đồ ăn Mạnh Đình thích đặt vào trong chén cậu: “Em cũng ăn đi, anh sẽ ăn no.”

“Được.” Mạnh Đình cho Yến Tuy một ánh mắt khen ngợi, sau đó vui vẻ tiếp tục ăn, Yến Tuy nhà cậu chính là ngoan, chính là bớt lo.

Sau khi ăn xong bữa trưa, Mạnh Đình và Yến Tuy tản bộ một lát, thì lên lầu ngủ trưa, ngủ đến sắp ba giờ hai người mới đi xuống.

Mạnh Đình ngủ đến có chút mơ màng, lại cùng Đại Hoàng Mao Cầu đến trên bãi cỏ chơi đùa một lát, cậu liền hoàn toàn tỉnh táo.

Yến Tuy gọi Mạnh Đình về ăn bánh ngọt, cậu mang hai thú cưng hoạt bát trở về, được Yến Tuy dắt đi rửa tay, sau đó ngồi một bên sofa, được Yến Tuy đút ăn.

“Yến Tuy là sợ tôi dính tay, cho nên mới đút tôi.”

Mạnh Đình không giải thích còn đỡ, vừa giải thích, trần nhà vô tội gặp phải mấy ánh mắt khinh bỉ.

Nhưng chỉ có Yến Vũ Hà Việt Yến Mạn Gia ngồi ở trên sofa, Chân Hàm Cổ Lê còn có Lý Dập bác sĩ tư nhân của Yến trạch, bọn họ đang sắp xếp phòng phẫu thuật ở dưới tầng hầm, các loại thiết bị yêu cầu kiểm tra và điều chỉnh, chân của Hà Việt không phải một lần phẩu thuật thì có thể hoàn toàn xong.

Kì điều trị của ông thì phải gần một năm, kì khôi phục tốt nhất thì cũng phải cần một hai năm.

Phòng phẫu thuật rất nhanh thì có thể làm xong, phương án điều trị còn phải nghiên cứu nhiều hơn, Chân Hàm và Lý Dập cũng không phải người kiến thức hạn hẹp gì, coi như vốn dĩ không biết, mấy tiếng này ở chung cũng có thể thấy rõ được vài thứ.

Lý Dập dựa theo yêu cầu của Cổ Lê đi chuẩn bị dược phẩm và dụng cụ, Cổ Lê và Chân Hàm còn ở trong phòng phẫu thuật, Cổ Lê mở miệng.

“Tại sao làm bác sĩ thú ý?”

Ông cảm nhận được, kiến thức y lý của Chân Hàm khá vững chắc, dựa theo nhãn lực của ông, nhìn mấy lần tay Chân Hàm, thì có thể xác định năng lực y thuật của nó khá tốt, ông lại từ chỗ của Yến Mạn Gia biết, Chân Hàm mở một bệnh viện thú cưng.

“Ông kì thị bác sĩ thú y?”

Chân Hàm chịu đến làm trợ thủ cho Cổ Lê, nhưng lại dọa sợ Yến Mạn Gia, bà đã cảnh cáo liếc nhìn Cổ Lê mấy lần, nhưng chỉ nhận được nụ cười mỉm ý tứ hàm xúc không rõ ràng.

“Đương nhiên không, chỉ là tay của con rất thích hợp ngoại khoa.” Cổ Lê là thầy thuốc đương nhiên có cái gì kì thị hay không kì thị, chỉ là ông thấy thiên phú chân chính của Chân Hàm phải dùng đúng chỗ, không muốn thiên phú của nó bị chôn vùi mai một.

Thế nhưng Chân Hàm lắc đầu: “Tôi cảm thấy tôi thích hợp làm bác sĩ thú ý. Phân cái gì nội khoa ngoại khoa, đương nhiên toàn bộ cùng nhau chữa trị mới có ý nghĩa.”

Lý do Chân Hàm muốn làm bác sĩ thú ý chính là mộc mạc như thế, hắn đối với y khoa rất có hứng thú, còn không chỉ vì phương diện hứng thú, liên quan đến y học nhân thể phân loại quá nhiều, hắn cảm thấy hạn chế hứng thú của hắn, hắn liền học thú ý, sau đó lại tự mình đi bổ sung tri thức các phương diện.

Cổ Lê hiếm thấy cạn lời, nhưng cũng không lại nói nhiều nữa, có lẽ khám cho động vật thật sự tốt hơn khám cho người, ít nhất không như ông phiền phức nhiều như vậy.

Cổ Lê mở miệng hỏi Chân Hàm, Chân Hàm đương nhiên cũng sẽ không buông tha ông: “Tại sao bị đuổi giết? Phụ nữ? Tài phú?”

Cổ Lê nghe vậy nhướng chân mày bất đắc dĩ lắc đầu: “Không phải.”

“Là tín ngưỡng.”

Chân Hàm nghe vậy trong lòng cạn lời, nhưng mới nghĩ ra, Cổ Lê sinh ra ở vùng trung đông khu vực phức tạp như thế.

“Ta có lẽ là kẻ phản bội tín ngưỡng bác sĩ, bởi vì có người chết ở trước mặt ta, ta cũng sẽ không chữa trị cho anh ta.”  Loại việc cứu binh sĩ nước đối địch, Cổ Lê là tuyệt đối không thể làm: “Ta không có tín ngưỡng.”

Cổ Lê lúc nói lời này, cảm giác cả người rất không giống, những thứ ông trải qua chỉ sợ Chân Hàm không cách nào tưởng tượng được.

Chân Hàm không trả lời, hắn cúi đầu tiếp tục thử vận hành một máy móc, nhưng hắn cũng sẽ không nói cho Cổ Lê biết, thời kì học sinh bác sĩ hắn sùng bài nhất chính là ông. Bàn luận liên quan ông là chính hay là tà, trong trường cũng không biết mở ra mấy cuộc tranh luận.

Hắn sùng bái chỉ là y thuật của ông, cũng vẫn luôn cảm thấy những tranh luận kia khá nhàm chán, giờ phút này, trong lòng hắn bỗng nhiên chấn động một chút, lại bởi vì hai chữ ‘tín ngưỡng’ trong miệng của Cổ Lê.

Cổ Lê nhìn Chân Hàm cười cười, lúc bừng tỉnh, ông cũng mới cảm giác ông cười.

Nhưng ông đang cười cái gì? Là vui vẻ đi, vui vẻ khá đơn giản.

Bọn họ tiếp tục ở trong phòng phẫu thuật bận rộn, sắp sáu giờ Yến Mạn Gia xuống gọi, bọn họ mới đi lên.

Chân Hàm mắt lướt nhìn Yến Mạn Gia liền biết bà đang nghĩ cái gì: “Lo lắng lung tung cái gì, không biết có một câu gọi là học trộm sao?” Hắn là người không công giúp người sao?

Yến Mạn Gia quả nhiên được an ủi, bà rất là tán đồng gật đầu: “Hàm Hàm thật thông minh.”

Đối thoại của hai mẹ con Cổ Lê nghe rõ rành rành, cạn lời lắc đầu, nhưng cũng không mở miệng tham gia vào trong đối thoại của bọn họ, ông muốn, nhưng còn không phải lúc.

 

Cô nào nói cha đẻ của Đình Đình có thể là một cặp với Yến Mạn Gia thì tự kiểm điểm bản thân một tí đi nhé, vì vài chương nữa sẽ hé lộ thân thế của Đình Đình, tui lại réo cô xem cái đóng máu chó trong tưởng tượng của cô….

 

 

Một suy nghĩ 7 thoughts on “Sủng hôn hào môn_chương 69”

  1. *tự úp mặt vô tường kiểm điểm bản thân*
    Cuối chương trước chỉ nhắc đến ba ruột Đình Đình xuất hiện làm t quên béng mất nhân vật này. Sao t k nghĩ ra sớm hơn cơ chứ (╥﹏╥). Tự cảm thấy cắn rứt lương tâm vì đào góc tường nhà Đình Đình. Liệu t có bị anh Yến cho vào danh sách đen k? Liệu có bị bay ra đảo cùng bà Hạ k? ಥ╭╮ಥ. Cầu an ủi 。:゚(;´∩`;)゚:。.

    Số lượt thích

      1. Tỉnh táo đi cô ơi, cái vụ cô đoán ba Đình Đình là cha Hàm Hàm nó rất máu chó mà tui nói là có nguyên nhân cả đó. Nên không phải ông trợ thủ gì đâu, thân phận ba Đình Đình cũng không phải dạng vừa đâu, mà Đình Đình là con út đó nha, còn có hai ông anh nữa cơ. Ơ, hình như tui nói quá nhiều rồi, không nên nói nữa mất hay 🤦

        Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.