Sủng hôn hào môn (trọng sinh)

Sủng hôn hào môn_chương 70

♣Chương 70♣

Edit+Beta: 明明

Điểm danh những quán bánh ngon ở Hà Nội dành cho tín đồ hảo ngọt

Yến Tuy và Yến Vũ muốn mang tiến sĩ Bart đến nước Hạ, ít nhất cũng phải tốn thời gian một tháng, nhưng thời gian càng là đầy đủ, thì càng phải đảm bảo tỉ lệ thành công phẫu thuật. Trước phẫu thuật của Hà Việt hộ lý tiếp tục tiến hành, tất cả những cái khác cũng phải hoàn thiện.

Phòng của Cổ Lê được sắp xếp ở tòa lầu hai xây dựng độc lập bên trái chủ trạch, bên này vốn dĩ là để một vài đồ vật linh tinh, nhưng thu dọn ra vẫn là một chỗ ở khá tốt.

Trong nhà trong khoảng thời gian ngắn nhiều ra thêm mấy người, mới đầu sống chung với nhau xấu hổ là khó tránh, Yến Tuy vốn khá lo lắng Mạnh Đình sẽ không thích ứng, cuối cùng phát hiện cậu trái lại là người thích ứng nhất. Bản thân cậu không sao cả, như thế liền chỉ là mọi người tiếp tục mài hợp đi.

Mọi người cũng đều tự giác ít đến lầu hai dạo bộ, đó là giữ lại không gian riêng tư cho chồng chồng Yến Tuy Mạnh Đình.

Yến Vũ và Hà Việt ở nơi khác cũng không phải không được, nhưng còn có rất nhiều việc còn chưa làm rõ, trong Yến trạch trái lại là nơi án toàn nhất thích hợp nhất, hơn nữa Yến Tuy cũng thừa nhận chỗ này là nhà của Yến Vũ và Yến Mạn Gia, bọn họ có tư cách ở.

Một ngày này Hà Uyển bên kia vẫn không có động tĩnh, Lý Nhất Phỉ nhưng lại bị mời đến trong đồn công an, tuy rất nhanh lại được bảo lãnh ra, nhưng một phen giày vò này, mụ ta dường như bệnh càng nghiêm trọng hơn, nhưng Yến Tuy vẫn là cảm thấy, thành phần mụ ta giả vờ càng nhiều hơn.

Mạnh lão gia tử bên kia gọi mấy cuộc điện thoại cho Vương Phong, muốn hiệp thương với Yến Tuy, giải quyết riêng, Yến Tuy trực tiếp bảo Vương Phong xác định rõ từ chối, ngoại trừ Lý Nhất Phỉ này một là bệnh chết thật, hoặc bị điên, bằng không nhà tù này, mụ ta ngồi chắc rồi.

Sáng sớm hôm sau, Yến Tuy đưa Mạnh Đình đến phòng thí nghiệm, anh mới lại đi công ty. Yến Tuy và Hà Việt vẫn ở trong nhà, Chân Hàm đến bệnh viện thú cưng nửa buổi, buổi chiều vẫn là trở về giúp đỡ Cổ Lê. Về phần Yến Mạn Gia phần lớn thời gian vẫn là ngâm ở trong phòng tranh của bà, vốn vách tường trống không treo lên không ít giấy vẽ tranh.

Nói chung người làm việc bản thân thích đều sẽ vô cùng chuyên chú, Yến Mạn Gia cũng như vậy, bôi bôi vẽ vẽ, nhìn tác phẩm thành hình, bà cảm thấy ngày tháng như vậy cũng rất tốt.

Nhưng chiều hôm nay, có một việc kì quái khiến Yến Mạn Gia khá cạn lời, đơn vị tổ chức mà bà tham gia thi đấu bỗng nhiên có người gọi điện thoại cho bà, nói có một ban giám khảo muốn bỏ ra giá cao mua tác phẩm kia của bà, giá tiền còn thật sự không thấp, nhưng Yến Mạn Gia sao có thể thiếu chút tiền đó chứ, đây là bà sau khi đoạt giải phải tặng cho Mạnh Đình bảo bối nhà bà.

Yến Mạn Gia không nói hai lời trực tiếp cự tuyệt, người bên kia đoán chừng cũng cảm thấy việc này rất vi diệu, không có khuyên gì nhiều, nói sẽ truyền đạt ý của bà. Cuộc điện thoại này cứ cúp máy như vậy.

Yến Mạn Gia cạn lời, liền cũng tiếp tục làm việc của bản thân.

Mạnh Đình ở phòng thí nghiệm vẫn luôn chuyên chú, Yến Minh Á gọi điện thoại đến, bảo Mạnh Đình tự mình điều chế mười bình mạn vi và lam băng, hắn sai người đến nhận, này đối với Mạnh Đình mà nói cũng không phải việc khó gì, cậu mỗi ngày đều yêu cầu điều chế nước hoa để quen tay, lúc này chỉ là luyện nhiều hơn mà thôi.

Yến Minh Á bên kia rất nhanh liền cầm được thành phẩm, bậc thầy phẩm hương trước người hắn là hắn mấy hôm này từ chạy Bắc Thành lại chạy vùng khác, không dễ gì mời đến, bọn họ đối với lam băng và mạn vi là đánh giá gì, cơ bản chính là giám định giá thị trường của nó.

“Không giống, không giống…”

“Cái gì không giống?” Yến Minh Á vội vã truy hỏi một câu, Mạnh Đình điều chế nước hoa cũng là dựa theo phối phương của chính cậu, như thế nào sẽ không giống?

Nhưng không có người lập tức trả lời câu hỏi của Yến Minh Á, năm chuyên gia phẩm hương bọn họ giao lưu một hồi, cuối cùng do thầy Phương Cẩm Vinh Hải Thành trả lời cho Yến Minh Á: “Những cái này tuy cũng không tệ, nhưng vẫn là không bằng chúng nó.”

“Cái này chắc chắn là xuất ra từ tay bậc thầy điều chế nước hoa, cậu nếu xem thành nước hoa bình thường bán ra, vậy thì lỗ lớn.”

Phương Cẩm Vinh là bậc thầy phẩm hương, đồng thời hắn cũng là cao thủ điều chế nước hoa, lúc này hắn đối với mười bình nước hoa Yến Minh Á sai người mang đến nhưng lại có chút kính nể, hắn nhìn về phía Yến Minh Á: “Nếu như thuận tiện, có thể nào vì tôi tiến cử một phen?”

Yến Minh Á cũng không thể quyết định, nhưng thái độ của mấy người này khá thành khẩn, hắn suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Tôi cần phải hỏi cậu ấy một chút.”

“Phải, phải.”

Năm bậc thầy phẩm hương kia rời đi, Yến Minh Á nhìn nước hoa Mạnh Đình tự tay điều chế, bỗng nhiên vỗ đùi một cái nghĩ ra một chủ ý tuyệt hảo.

“Thím nhỏ sau này cậu điều chế nước hoa dùng bình tôi chuyên môn đặt làm, trên bình cần phải thiết kế một chữ, dùng ‘Đình’ trong Mạnh Đình của cậu, cậu cảm thấy thế nào?” Chuyện Mạnh Đình thoát ly quan hệ với Mạnh gia, Yến Minh Á đương nhiên biết, dùng chữ Mạnh này khẳng định là không thích hợp.

“Cậu quyết định thì được rồi.” Mạnh Đình vừa trả lời điện thoại Yến Minh Á, cậu vừa còn điều chế nước hoa.

Mấy trợ thủ bên người cậu, vẫn dùng loại ánh mắt trong chờ kia nhìn Mạnh Đình, ở trong phòng thí nghiệm càng lâu, càng kinh ngạc thiên phú và trình độ quen thuộc thuần thục của Mạnh Đình, hình như cậu từ trong bụng mẹ thì bắt đầu điều chế nước hoa, thật sự quá không khoa học.

“Được rồi.” Yến Minh Á trả lời, đang muốn tắt máy, bỗng nhiên mới nhớ ra yêu cầu của đám người Phương Cẩm Vinh: “Có mấy bậc thầy muốn gặp cậu, cậu muốn gặp không?”

Mạnh Đình thật sự do dự, cậu nhìn nước hoa trên tay, sau đó từ chối: “Tôi rất bận, khoảng thời gian này không rảnh gặp người khác.”

Mạnh Đình khẳng định cảm thấy bản thân bận rộn, mỗi ngày cậu ở phòng thí nghiệm điều chế nước hoa thì phải tốn tinh lực và thời gian quá nhiều, dư lại cậu chủ muốn giữ lại cho Yến Tuy.

“Có gây trở ngại không?”

“Không có, không có.” Yến Minh Á vội vàng nói, hắn không dám cưỡng ép Mạnh Đình cái gì.

Hơn nữa hắn lại suy nghĩ cũng cảm thấy không gặp tốt hơn, Mạnh Đình thực sự quá trẻ, so với bộ dáng bậc thầy trong dự liệu của đám người Phương Cẩm Vinh tuyệt đối chênh lệch rất lớn, còn không bằng lại tích góp thêm mấy năm danh khí, sau đó lại gặp, đến lúc ấy sẽ không có nhiều nghi ngờ chất vấn không cần thiết.

“Thím nhỏ cậu làm tiếp đi, tôi tắt máy.”

“Ừm.” Mạnh Đình trả lời, nhấn một cái trên điện thoại, cậu tiếp tục làm việc.

Hành động của Yến Minh Á rất nhanh, cũng rất hiểu một tầng doanh tiêu kia, hắn trước dùng nước hoa tài trợ một vài minh tinh, rất nhanh nhận được yêu thích của bọn họ, lại tham gia một vài yến tiệc Hải Thành, đem nước hoa làm thành lễ vật tặng đi.

Thời gian ngắn ngủi một tuần, nước hoa còn chưa lên thị trường, độ nổi tiếng thì giống như một trận gió truyền khắp vòng quyền quý Hải Thành.

Yến Minh Á muốn tạo thế hiệu quả từ trước mắt nhìn là đạt được rồi, nhưng hai ngày tiếp theo, mạn vi và băng lam tham gia giải thi đấu lớn phẩm hương quốc tế lần lượt tin tức giành được giải lớn truyền ra, ngay cả đám Phương Cẩm Vinh một vài bậc thầy trong ngành cũng công khai bày tỏ yêu thích với nó.

Trong giọng điệu còn nhắc đến một vị bậc thầy điều chế nước hoa danh tiếng chưa được truyền bá, nhưng dựa vào hai chai nước hoa này, cậu nổi danh là khó tránh khỏi.

Ngày hai mươi tháng mười là ngày nước hoa lên thị trường, nhưng ngày này còn là ngày Mạnh Đình trở lại trường học thi giữa kì.

Truyền thông đến rất nhiều, nhưng cuối cùng bậc thầy khiến cho đám người Phương Cẩm Vinh khen ngợi cũng không xuất hiện, nhưng thông báo sẽ vẫn không khiến người thất vọng, ngoại trừ chai mạn vi màu đỏ và chai lam băng màu lam, còn có đặc biệt là chai màu vàng, đó là sản phẩm giới hạn xuất ra từ tay bậc thầy điều chế nước hoa.

Hiện trường bán ra mười chai, các quầy chuyên danh nhiều nhất cũng chỉ có mười bình, trên mạng nhiều hơn một chút cũng mới hơn năm mươi chai, vài chai nước hoa kia Mạnh Đình tháng này thường ngày luyện tay một chai cũng không dư lại.

Chai màu vàng giá trị đắt gấp mười lần chai màu đỏ màu xanh lam, nhưng vẫn có tiền mà không mua được, trên mạng chưa đến ba mươi phút bị giành mua sạch, hiện trường và hậu trường cửa hàng lớn đặt ở trên quầy chuyên doanh vip cũng ở trong buổi sáng hoàn toàn bị mua sạch.

Rất nhiều người cũng rất tò mò nước hoa này rốt cục đáng hay không những giá tiền này, nhiều ít có vài người cười trên nổi đau người khác, đợi người mua cảm thấy thua lỗ, thế nhưng sự thật và dự đoán của bọn họ là hoàn toàn tương phản, rất nhiều cuộc điện thoại trực tiếp gọi đến bộ phận tiêu thụ của công ty, một đống người muốn đặt trước.

“Thực sự quá thích, loại cảm giác này nói không ra được, may mắn tôi nhanh tay, ha ha ha…”

Đây là bài đăng xã hội của một blogger mỹ phẩm nổi tiếng đăng lên, ngoại trừ cô, những người tranh được cũng sôi nổi phát ra cảm tưởng, nhưng phần lớn đều là đắc chí như vậy, rất nhiều người mua không nổi nước hoa chai màu vàng chai màu tím đắt như vậy, nhưng chai đỏ và chai lam giá trị bậc trung vẫn là có thể mua nổi.

Sau khi thử một lần, rất nhiều người cũng bày tỏ yêu thích, đối với chai màu vàng tự nhiên càng thêm hâm mộ khát vọng.

Chai màu vang mang đến hiệu quả so với trong dự tính của Yến Minh Á còn muốn tốt hơn, trên mạng xào đến hot, trước đây hắn lớn gan ở xưởng nước hoa sản xuất hàng loạt số lớn hàng có sẵn cũng phát ra công dụng, nước hoa của Mạnh Đình lên thị trường phát pháo đầu tiên coi như vang dội.

Nhưng những tầng lớp tiêu dùng này giới hạn đối với trên mạng và một vài tầng lớp khá cao, đối với học sinh cấp ba ở trường mà nói, cũng không có ảnh hưởng, đến nỗi một khoảng thời gian trước ở trên truyên thông náo nhiệt đến rầm rộ vụ tai tiếng tình ái của Yến thị, đối với học sinh cấp ba mà nói, biết cũng không tính nhiều.

Càng không có người liên hệ Mạnh Đình kia với Mạnh Đình cảm giác tồn tại cực kì yếu trong lớp ba cao trung.

Cậu trở về thi cùng với bạn học ban đầu phân ở trong lớp không giống nhau, mọi người trong đầu đều là văn chương hoặc là công thức, cho dù bạn cùng thi có cùng lớp cũng không có ai nhận ra Mạnh Đình là ai.

Liên tục thi hai ngày, cuối cùng khoa học tổng hợp là hạng mạnh của Mạnh Đình, cậu xoạt xoạt viết đề thi, viết xong lại kiểm tra một lần, sau đó nộp bài, nhưng lại so với các bạn học khác sớm trước gần nửa triếng.

Cậu là muốn sớm chút ra ngoài để tài xế mang cậu đi đón Yến Tuy, nhưng không ngờ cậu mới ra khỏi lớp, thì bị chủ nhiệm lớp Vương Thu Ngữ gọi lại.

Bọn họ lại nói chuyện nửa tiếng, chủ yếu là cô hỏi, Mạnh Đình trả lời, nhưng đợi cô thả Mạnh Đình đi, mọi người cũng đều ra khỏi trường thi.

“Cô Vương tạm biệt.”

Mạnh Đình cúi chào, đi ra khỏi phòng làm việc, thoải mái thở ra một hơi, Vương Thu Ngữ cùng với giáo viên trước đây của cậu cũng không giống lắm, cô là thật sự quan tâm học tập và thân thể của cậu, hỏi nhiều câu hỏi, nhưng Mạnh Đình cũng nổ lực trả lời cô.

Cậu tăng nhanh bước chân đi về phía cổng trường, cậu không đón được Yến Tuy, hiện tại đoán chừng là Yến Tuy đến đón cậu, nghĩ như vậy trên mặt Mạnh Đình hiện ra nụ cười mỉm, bước chân lại càng nhanh hơn nữa.

“Mạnh Đình.” Tiêu Mục bỗng nhiên nhìn sang, ánh mắt sáng lên, kinh ngạc, nhưng lập tức hắn lại đen mặt. Mạnh Đình kia quay đầu ánh mắt nhìn hắn, lại xoay đi, trực tiếp đi. Đây là không nhận ra hắn, hay là khinh thường hắn.

Tiêu Mục trực tiếp chạy đuổi theo, Mạnh Đình trái lại cũng muốn chạy, nhưng người đằng trước cậu quá nhiều, phía sau cũng một đống chen chúc tiến lên, cậu muốn chạy cũng chạy không nổi.

“Mạnh Đình, cậu khỏi bệnh chưa? Tôi rất lo cho cậu.”

Tiêu Mục nhìn ra Mạnh Đình phòng bị, cũng không đến quá gần, trên mặt hắn lại lần nữa trưng ra bộ dáng tươi cười, bộ dáng khá quen thuộc với Mạnh Đình.

Mạnh Đình xoay đầu qua lại liếc nhìn hắn, cau mày: “Cậu là ai? Tôi không quen cậu.”

Mạnh Đình rất là khẳng định bản thân ở trường học không có bạn, cũng không có quen biết người nào.

Nét mặt của Tiêu Mục lại sắp tan vỡ, hắn gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi là bạn cùng bạn của cậu, tôi tên là Tiêu Mục.”

Mạnh Đình thu hồi ánh mắt, sau đó khẽ ‘ồ’ một tiếng, lại tiếp tục đi ra mấy bước, cậu mới nói: “Xin lỗi, tôi vẫn là không nhớ ra.”

Cậu hiện tại đầy đầu đều là Yến Tuy, căn bản không tốn tâm tư gì đi nghĩ, cũng không cảm thấy cái này cần thiết.

Tiêu Mục dừng chận, không lại tiếp tục đuổi theo Mạnh Đình, hắn cũng là một người đàn ông có tâm huyết, Mạnh Đình đều nói như vậy, hắn lại tự cầu không cần mặt mũi cũng không phải chuyện hay, nhưng cái này cũng không biểu thị hắn buông tay.

Hắn theo ra cổng, ngồi lên xe nhà mình, nhưng còn chưa rời đi, vẫn luôn ngồi trong chỗ đậu xe, ánh mắt nhìn về phía chiếc xe, quả nhiên lấp ló trước cửa sổ xe là bộ dáng Mạnh Đình và một người đàn ông thân mật nói chuyện.

Người kia Tiêu Mục cũng còn có chút ấn tượng, hình như là anh trai Mạnh Đình hay là người gì đó.

“Đi thôi.” Tiêu Mục nói xong với tài xế, hắn lại từ trong cặp xách lấy ra gọi một cuộc điện thoại.

“Anh ba là em, đó là Mạnh Đình anh nói không sai…” Anh ba này là khoảng thời gian trước gã đến Hải Thành, Tiêu Mục mới biết, quan hệ đã rất xa, so với hắn lớn hơn hai mươi mấy tuổi, nhưng bọn họ lại coi như ngang vai ngang vế. Nhưng cái này ở gia tộc lớn cũng coi là thường thấy.

Không hề hoài nghi anh ba trong miệng Tiêu Mục chính là Tiêu Tư…

“Được, xe của em đang đi theo, nhưng, anh muốn làm gì?”

Bên kia cũng không có trả lời cho Tiêu Mục, nhưng hắn xác thực rất lo lắng cho Mạnh Đình, hắn cũng muốn biết nhà cậu ở chỗ nào, hoặc cậu và người đàn ông kia làm cái gì. Hắn có cảm giác, thân mật của Mạnh Đình và người đàn ông kia rất không bình thường, Mạnh Đình kia là người hắn nhìn trúng.

Mạnh Đình trước kia chưa từng để ý Tiêu Mục, hiện tại vẫn là không để ý, cậu nhìn thấy Yến Tuy, trong tim trong đầu toàn bộ đều là anh.

“Ngày mai nghỉ, em lại có thể ở bên anh.”

Mạnh Đình nói, chân vắc ở trên chân Yến Tuy, tay vòng quanh cổ Yến Tuy, vẻ mặt khá vui vẻ.

“Ừm.” Yến Tuy nghe vậy xoa xoa má Mạnh Đình, sau đó tiếp tục ôm cậu vào trong ngực.

“Anh mang quần áo đến, em thay đi, chúng ta tực tiếp đi tham gia tiệc ăn mừng.”

Tiệc ăn mừng này là tiệc ăn mừng công ty của Mạnh Đình và Yến Minh Á, Mạnh Đình là công thần lớn nhất đương nhiên phải tham gia. Nhưng cậu vẫn không dùng thân phận thầy điều chế nước hoa cấp cao nhất tham gia, chỉ là dùng thân phận thím nhỏ của Yến Minh Á mà đến.

Yến Tuy và Yến Minh Á đều cảm thấy Mạnh Đình có thể đứng ở trước mặt công chúng, nhưng hiện tại còn quá sớm, huống chi trước đó bão táp dư luận mới dừng lại, quá sớm sẽ cho người có một loại cảm giác lăng xê quá mức, hơn nữa nước hoa của Mạnh Đình cũng không cần như vậy.

Yến Minh Á có thể thuận lợi như vậy, mấu chốt nhất vẫn là bởi vì nước hoa của Mạnh Đình phù hợp mong đợi thưởng thức của mọi người, thậm chí còn hơn thế.

Địa điểm yến tiệc là ở tổng bộ công ty Yến Minh Á thành lập, nằm ở  hai tầng cao nhất tòa thương mại lớn nhất ở Hải Thành.

Lúc họ đến, yến tiệc đã bắt đầu được một lúc, Yến Minh Á bị một đám người xoay quanh, tiến lui có mức độ, không kiêu căng cũng không quá mức khiêm tốn, không khỏi khiến người cảm thán kẻ sinh sau ắt hơn bậc đàn anh, hắn mới mười tám tuổi.

Nhưng bọn họ lại không biết bậc thầy điều chế nước hoa được đám người bậc thầy Phương Cẩm Vinh khen ngợi thật ra cũng mới mười tám tuổi.

Yến Minh Á chú ý Yến Tuy và Mạnh Đình đến, lập tức đi qua nghênh đón: “Chú họ, thím nhỏ, hai người đến rồi.”

Yến Tuy gật đầu, nhìn ra Yến Minh Á rất vui, nhưng anh vẫn là dặn dò một câu: “Uống ít một chút.”

“Vâng.” Yến Minh Á nghe vậy thẳng sống lưng, liên tục gật đầu, hắn ở trước mặt Yến Tuy vẫn luôn nghe lời như vậy.

Ánh mắt Mạnh Đình ở đại sảnh quét một vòng, bạn bè Yến Tuy trong ngày thường tham gia yến tiệc không nhìn thấy quá nhiều, cậu hỏi Yến Minh Á: “Chúng ta có kiếm được tiền không?”

“Đương nhiên.” Yến Minh Á gật đầu, ánh mắt nhìn Mạnh Đình gần giống như thấy cục vàng, nếu như Mạnh Đình không phải trưởng bối của hắn, không phải phu nhân Yến Tuy, hắn đều muốn để cho Mạnh Đình tiếp tục không ngừng điều chế nước hoa, nước hoa qua tay cậu gấp mười lần nước hoa bình thường, nhưng còn không phải cao nhất.

Nghe đâu có người dùng trên mạng mua chai nước hoa màu vàng, xào ra giá cả cao gấp hai mươi mấy lần, nhưng còn có khoảng trống tăng lên, không tự mình cảm nhận, rất khó lý giải sức hấp dẫn nước hoa của Mạnh Đình.

“Thím nhỏ chúng ta lợi nhuận tăng gấp đôi. Lô đầu tiên tiêu thụ sạch sẽ, chúng ta giai đoạn đầu đầu tư đều lấy về được rồi. Tiếp đó bán bao nhiêu, chúng ta lời bấy nhiêu.”

Mạnh Đình còn không có cách gì lý giải chênh lệch trong đó, cậu gật đầu: “Kiếm tiền thì được rồi.”

Vốn cũng cho rằng Mạnh Đình bỏ qua vấn đề này, cậu lại tiếp tục dặn dò một câu như vậy với Yến Minh Á, đổi thành người khác còn cho rằng Mạnh Đình thiếu tiền: “Số thẻ của tôi cậu biết rồi, tiền tôi kiếm cậu phải gửi cho tôi…”

“Được.” Yến Minh Á ngoại trừ lời này cũng không có lời khác trả lời.

Nhưng hắn hôm nay xác thực vui vẻ, trước tiệc tối, hắn nhận được điện thoại của ông nội hắn Yến Trinh Bác, nội dung nói chuyện tự nhiên là khen ngợi với hắn, thậm chí Yến Thư Á cũng gọi điện thoại đến thăm dò, nhưng Yến Minh Á đối với Yến Trinh Bác cũng lựa chọn giữ lại, lại làm sao có thể tiết lộ nhiều với gã.

Hạng mục này là không có quan hệ với Yên thị, đối với Yến Trinh Bác hắn cũng không cần thiết nói rõ ngọn ngành, chỉ cần đến thời hạn cho một thành tích thỏa mãn thì được.

Cái gì là thành tích, chính là tiền.

Còn nó thời gian hơn một năm, hắn tin tưởng kì tích của hắn và Mạnh Đình tạo ra, là Yến Thư Á như thế nào tốn công cũng không thể vượt qua nổi. Vừa nghĩ như vậy, hắn phát hiện hắn đối với Yến Thư Á đối với Yến thị thật ra cũng không có để ý như thế.

Hắn có thể tạo ra vương quốc thương nghiệp của chính mình, một Yến thị nước F với hắn mà nói chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi. Hắn đến trước mắt mới hiểu rõ ý nghĩa chân chính Yến Tuy ở nước F nói với hắn.

Yến Minh Á vẫn là rất bận rộn, sau khi chào hỏi với Yến Tuy và Mạnh Đình xong, hắn lại đi gặp gỡ người khác.

Yến Tuy vẫn là mang theo Mạnh Đình ăn ăn uống uống, thời gian không chênh lệch lắm, anh mang người rời đi.

“Chúng ta sớm chút trở về nhà, em hôm nay chắc là mệt rồi.” Yến Tuy xoa tóc Mạnh Đình, nhìn cậu còn thật sự có chút đau lòng. Mấy hôm trước Mạnh Đình không chỉ phải đi phòng thí nghiệm, về đến nhà còn phải chuẩn bị ôn tập thi giữa kì, có mấy lần trực tiếp nằm sấp ngủ trên đề thi.

Mạnh Đình gật đầu, thuận theo được Yến Tuy dắt ra khỏi đại sảnh yến tiệc, họ vào trong thang máy, cậu dán ở bên người Yến Tuy, cậu muốn hôn Yến Tuy, nhưng cửa thang máy bỗng nhiên mở ra, động tác của Mạnh Đình cứng lại, sau đó tiếp tục đứng thẳng, cậu liếc mắt nhìn Yến Tuy, giống như đang nói em lát nữa lại hôn anh.

Tiến vào trong thang máy có hai người, một người đàn ông mang khẩu trang đội mũ, nhìn giống như là nhân viên dọn vệ sinh, còn có một người phụ nữ mang thai ưỡn bụng mặc trang phục chuyên nghiệp, người đàn ông tiến vào liền tiến đến trong góc, trái lại người phụ nữ mang thai còn cười với Mạnh Đình và Yến Tuy.

Yến Minh Á chỉ thuê hai tầng trên đỉnh cao ốc này, tầng khác còn có công ty khác, thang máy này có người đi vào là không kì lạ. Nhưng Yến Tuy vẫn là cảnh giác, ánh mắt anh quét nhìn về phía người đàn ông mang khẩu trang, kéo Mạnh Đình đến phía sau.

Nhưng lúc này, người đàn ông kia ngước mắt nhìn, lập tức gã rút con dao nhỏ trong tay áo, đâm về phía Mạnh Đình.

Yến Tuy kéo Mạnh Đình về sau, nhấc chân hung ác đạp phần bụng người đàn ông kia, lại nhấc chân đạp ở trên cánh tay gã, đá con dao đến một góc.

Mạnh Đình được kéo đụng đến vách tường thang máy, cậu có hơi hoảng sợ, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, không gian trong thang máy quá nhỏ, cậu lại sáp đến chỉ thêm phiền cho Yến Tuy.

“A a.” Thai phụ kia thét lên một tiếng, giống như bị dọa sợ, cả người trực tiếp nằm ở trên đất, Mạnh Đình theo bản năng muốn đỡ ả, nhưng lập tức trên tay ả cũng trượt ra một con dao hoa quả.

Yến Tuy chế trụ người đàn ông kia, nhưng ánh mắt anh xuyên qua gương bên trong thang máy, có thể thấy rõ ràng thai phụ kia ra tay với Mạnh Đình, anh theo bản năng lại muốn giơ chân đạp ả ra, nhưng Mạnh Đình bỗng nhiên xoay người chặn lại một cước kia của Yến Tuy, đồng thời eo cậu cũng bị thai phụ kia đâm một đao.

“ Mạnh Đình.” Yến Tuy thu chân về, tiếp tục đá ngất người đàn ông trên đất, lại đỡ lấy Mạnh Đình, vẻ mặt vừa kinh hoàng vừa không hiểu.

“Đừng đạp bụng, bên trong thật sự có bảo bảo…” Mạnh Đình nói cũng không lại đụng thai phụ kia, cậu thử muốn rút con dao ra, nhưng lại phát hiện đâm vào khá sâu, cậu không tiếp tục làm bậy, tùy ý Yến Tuy ôm cậu lên.

Yến Tuy đỡ lấy Mạnh Đình, nhìn thai phụ kia nét mặt u ám tối tăm, nhưng không lại ra tay.

Mà ả ôm bụng ngồi trên đất, thật sự khóc rống lên, có lẽ cảm thấy hành động thất bại, tương lai thê thảm, lại có lẽ là bị lời của Mạnh Đình kích thích, nhưng bất luận là cái gì, Yến Tuy và Mạnh Đình đều không để ý ả nữa.

“Đừng sợ, em không có việc gì.” Mạnh Đình dựa vào Yến Tuy, cũng không biết nói cái gì có thể an ủi anh, nhưng máu loãng bên eo cậu đã thấm ướt áo ngoài, trên áo khoác trắng hết sức chói mắt.

“Đinh” một tiếng, thang máy đến nơi, Yến Tuy vừa rồi trong hoảng sợ nhấn ra tín hiệu báo động, Triệu Binh đã mang người đuổi qua.

“Chỗ này giao cho các người.” Yến Tuy dứt lời, trực tiếp ôm Mạnh Đình lên, họ không đi bệnh viện mà trực tiếp trở về nhà, vốn phòng phẫu thuật chuẩn bị cho Hà Việt, hiện tại trước tiên người phái ra công dụng lại là Mạnh Đình.

Từ công ty nước hoa đến Yến trạch Yến Tuy chỉ lái xe hai mươi phút, một đường vượt đèn đỏ về đến nhà.

Xe ở trước cổng dừng lại, Cổ Lê và Chân Hàm đã đẩy bánh xe giường phẫu thuật đang đợi.

Trên đường đi, Mạnh Đình bị thương không dám động đậy nhiều, cậu tự cảm giác làm sai cũng có chút không dám nói chuyện với Yến Tuy, nhưng lại lần nữa được Yến Tuy ôm, tay cậu túm chặt quần áo Yến Tuy.

“Anh sẽ bên em sao?”

Mạnh Đình không nhìn thấy chính mình, đương nhiên cũng không biết lúc này sắc mặt cậu có bao nhiêu không xong, loại không xong này khiến người sợ hãi.

“Anh sẽ bên em.” Yến Tuy đặt Mạnh Đình lên giường phẫu thuật, rất khẳng định nói.

Đám người Yến Vũ Hà Việt Yến Mạn Gia đều bị kinh động, nhưng vết thương của Mạnh Đình trước phải làm cho ổn định lại, bọn họ mới có thể lại truy hỏi cái khác, đến nỗi bọn họ cũng không dám đi khuyên Yến Tuy một câu, nét mặt của anh thoạt nhìn còn khiến người lo lắng hơn cả Mạnh Đình.

Mạnh Đình bị đẩy đến trong phòng phẫu thuật, Yến Tuy cũng theo vào.

Mạnh Đình đối với uống thuốc giải phẫu có bóng ma, nhưng trước mắt cậu bị thương đến như vậy, không thể không chữa, Cổ Lê trực tiếp chụp rót thuốc mê vào trong bình oxi cho cậu, Mạnh Đình nhìn Yến Tuy, vốn vẫn là nhìn người rõ ràng, sau đó cũng dần dần mê hồ.

Cổ Lê nhanh chóng kiểm tra một chút, hất tay với Yến Tuy ở bên cạnh bàn giải phẫu, bảo anh rời đi không cần cản trở.

“Anh, anh đứng xa chút.”

Chân Hàm cũng mở miệng nói với Yến Tuy, hắn nói đồng thời, nhanh chóng chuẩn bị một vài dụng cụ phẩu thuật.

Yến Tuy yên lặng nhìn hai mắt Mạnh Đình, hắn mới lui ra sau hai bước, cứ như vậy đúng nhìn bọn họ cắt quần áo, đem dao rút ra, một dòng huyết dịch đỏ tươi chảy ra xác thực vô cùng chói mắt.

Nhưng Yến Tuy vẫn nhìn không chớp mắt, thời gian phẩu thuật cũng không dài, sau nửa tiếng thì kết thúc, chỉ là Mạnh Đình mất máu có hơi nhiều, lại dùng thuốc tê, đoán chừng phải đến sáng ngày mai mới có thể tỉnh.

“Cậu ấy rất hiểu bảo vệ bản thân, cũng không bị thương đến nội tạng, dưỡng hơn mười ngày có thể khỏe.”

Thị lực và y thuật của Cổ Lê đương nhiên không cần hoài nghi, ông cũng chưa nhìn thấy tình trạng hiện trường, lại có thể từ góc độ và tình huống xé rách miệng vết thương, dựa theo tình huống phỏng đoán lúc đó, nhưng Mạnh Đình chịu tội là khẳng định.

Yến Tuy ôm Mạnh Đình trở về phòng của họ, lại ở trong đó hồi lâu, anh mới ra khỏi phòng.

Yến Vũ Hà Việt bọn họ đã từ chỗ Triệu Binh biết tình huống đại khái, này cũng không phải vụ án mua hung thủ giết người bình thường, Yến Tuy một cước kia nếu như không có Mạnh Đình chặn, thai phụ kia khẳng định là sanh non, Yến Tuy cho dù vào lập trường tự vệ, cũng vẫn là chịu một vài khiển trách.

Nhưng anh thà rằng chịu áp lực dư luận như thế, cũng không muốn Mạnh Đình nhận lấy một dao hôn mê bất tỉnh.

“Là tôi sơ ý.” Yến Tuy mở miệng câu đầu tiên nhưng là lời này, anh cho rằng có anh, đủ để bảo vệ an toàn của Mạnh Đình, nhưng không ngờ kẻ địch của họ dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, ngay cả phụ nữ mang thai cũng dùng đến.

“Là bọn họ không tốt, Tuy Tuy không cần tự trách.” Yến Mạn Gia mở miệng khuyên một câu, thực sự sắc mặt Yến Tuy quá khó coi, chỉ sợ anh bằng lòng tự mình bị thương, cũng không muốn Mạnh Đình bị thương dù chỉ một cọng lông.

Yến Tuy không trả lời lời này, anh nhìn về phía Chân Hàm: “Cậu giúp anh trông coi, anh rời đi một lát.”

“Được.” Chân Hàm gật đầu, hắn đứng lên đến trong phòng Yến Tuy cùng với má Vương trông nom Mạnh Đình, mà Yến Tuy dứt lời thì đứng dậy ra khỏi Yến trạch.

Nói ra cũng không trùng hợp lắm, hai hung thủ kia không phải cùng một nhóm, hoặc có lẽ nói là không chung một người phái ra, nhưng là tóm được thời cơ giống nhau, người đàn ông kia gần như bị Yến Tuy đạp gãy cánh tay là một sát thủ chuyên nghiệp, chỉ là gã không ngờ đến trong không gian nhỏ hẹp như vậy, phản ứng của Yến Tuy đúng lúc như thế, trên dao của gã tẩm độc, là loại có thể nhanh chóng lấy mạng, rất rõ ràng, gã muốn Mạnh Đình chết.

Về phần thai phụ kia, đại khái có lẽ giống như đám người Yến Vũ suy đoán, ả bên kia dự mưu chính là muốn dùng một sinh mạng mới chưa giáng lâm kéo Yến Tuy hoặc Mạnh Đình xuống nước, muốn dùng dư luận đến kiềm chế hành động Yến Tuy càng ngày càng gấp rút.

Nhưng người bên kia thai phụ sẽ không ngờ đến lúc Mạnh Đình đỡ thai phụ, đúng lúc cảm nhận máy thai đứa nhỏ trong bụng ả, cậu cũng không có suy nghĩ quá nhiều, nhưng cậu theo bản năng bảo vệ đứa nhỏ kia.

Không gian trong thang máy quá nhỏ hẹp hạn chế phát huy của cậu và Yến Tuy, Mạnh Đình bị thương.

Tiêu Tư gọi điện thoại cho Hà Uyển, mụ còn chưa kịp mở miệng thì ra sức chửi bới mụ một trận.

“Đứa con trai kia của em quá lợi hại em biết không? Mua hung thủ giết người? Em là ngại bản thân giữ lại chỗ yếu cho Yến Tuy còn không đủ ít sao? Em ngu xuẩn như vậy, sao Yến Tuy thông minh như thế?”

Đối với điểm này Tiêu Tư là nghĩ không thông, rõ ràng Yến Vũ và Hà Uyển đều không phải người quá thông minh lanh lợi, sao sinh ra một Yến Tuy thì có thể đem người cùng thế hệ với ba nó đều làm cho trở nên kiêng kị.

“Cái gì giết người không giết người, anh bảo tôi nhịn, tôi không phải nhịn rồi sao.”

Hà Uyển cuối cùng nổi giận, từ buổi họp chiêu đãi phóng viên của Yến thị, mụ vẫn luôn dựa theo lời Tiêu Tư nói cho mụ, không cần hành động thiếu suy nghĩ, mụ kiềm chế phẫn nộ và sợ hãi, chỗ nào cũng không đi.

Gã nói gã có biện pháp, như thế mụ liền đợi, nhưng không ngờ đến gã một cuộc điện thoại gọi qua, thì ra sức mắng chửi mụ một trận.

“Tiêu Tư anh không đem lời nói cho rõ ràng với tôi, tôi không xong với anh đâu.” Nét mặt Hà Uyển tồi tệ từ trên giường đứng lên, gương trang điểm chiếu ra mặt mụ quá dữ tợn, chỉ hai mươi ngày này, Hà Uyển liền già đi có mười tuổi, mà bản thân mụ còn chưa phát hiện cái này.

“Không phải em?” Giọng điệu của Tiêu Tư vẫn có hơi hoài nghi, Hà Uyển đối với Yến Tuy ra tay gã cũng tin, càng huống chi là nhằm vào Mạnh Đình.

Nhưng lần này thật sự gã hiểu nhầm Hà Uyển, người hai bên đụng phải nhau, còn thật sự không phải Hà Uyển tự chủ trương.

Tiêu Tư mang hoài nghi tắt máy, nhưng đồng thời vẫn là cảm thấy rất phiền phức, nhưng gã tìm thai phụ kia cũng không thể nào tự mình ra mặt đi tìm, Yến Tuy cho dù hoài nghi gã, cũng tìm không được chứng cứ trực tiếp, đối với gã cùng không có ảnh hưởng quá lớn, thực sự không được gã thì lại trốn về nước ngoài.

Yến Tuy một đêm này gần như không ngủ, lúc trời sắp sáng anh mới trở về trong Yến trạch, trong phòng Chân Hàm còn đang trông coi, Yến Tuy trở về, hắn ngáp trở về phòng ngủ.

Mạnh Đình cau mày, có lẽ thuốc mê qua đi, cậu cảm thấy miệng vết thương đau.

Yến Tuy tắm rửa một cái đi ra, ngồi ở bên giường, nhìn người rất lâu cũng không dám đụng vào, lại lâu sau, anh nhấc tay nâng má Mạnh Đình lên, anh mới lại chậm rãi cúi người, nhẹ nhàng ôm Mạnh Đình: “Xin lỗi.” Là anh không bảo vệ tốt Mạnh Đình, khiến cậu bị thương.

Yến Tuy trong lòng tự trách giờ phút này cuối cùng bộc lộ ra, tiếp tục kìm nén, anh thật sự kìm nén hư mình.

Mạnh Đình vẫn chưa tỉnh, nhưng vẫn luôn cau mày giống như có chút không yên ổn.

Yến Tuy không lại rời đi nữa, nhưng anh cũng không đi nghỉ ngơi, cứ như vậy ngồi ở bên giường, đợi Mạnh Đình tỉnh.

Có lẽ tầm bảy giờ, Mạnh Đình cau mày, mở mắt ra, cậu ngẩn ngơ hồi lâu mới có thể nhìn người, nhìn thấy Yến Tuy ngồi ở bên giường cậu, cậu lại mơ hồ một lát mới nhớ ra mọi chuyện.

“ Yến Tuy…”

“Anh đây.” Yến Tuy trả lời, sau đó cầm muỗng nhỏ đút chút nước cho Mạnh Đình: “Ngoan, trước uống nước.”

Mạnh Đình mím môi, xác thực cảm thấy khát, cậu hơi há miệng, để Yến Tuy đút cho cậu.

Cậu vừa uống vừa quan sát Yến Tuy, tối qua Yến Tuy vẻ mặt khó coi, Mạnh Đình toàn bộ đều nhớ ra.

Đợi Mạnh Đình uống đủ, Yến Tuy đặt ly nước qua một bên, thân thể còn chưa xoay qua, một cánh tay khác của anh bị Mạnh Đình túm lấy, nhưng tay Mạnh Đình vẫn yếu ớt không có sức lực, anh hơi dùng sức thì có thể giãy ra.

“Yến Tuy, anh giận em sao?” Mạnh Đình hỏi Yến Tuy, trong nét mặt có chút luống cuống, cậu muốn kéo Yến Tuy qua, nhưng hơi dùng sức một chút, chân mày cậu cau lại.

Tay anh tùy ý Mạnh Đình kéo, một đêm không ngủ, thanh âm của anh cũng hơi khàn khàn: “Anh giận cái gì?”

“Giận em bị thương?” Mạnh Đình thật ra cũng không phải rất khẳng định nhưng cậu cũng cảm thấy nên tức giận: “Em không tốt, em không bảo vệ tốt chính mình, em khiến anh khó chịu.”

“Yến Tuy, anh đừng khó chịu được không?”

Mạnh Đình không xác định Yến Tuy có tức giận hay không, nhưng lại có thể khẳng định Yến Tuy vì cậu lo lắng, vì cậu khó chịu.

Yến Tuy cẩn thận nắm tay Mạnh Đình, sau đó đứng lên ở trên trán và môi Mạnh Đình đều đặt xuống một nụ hôn: “Đừng nghĩ nhiều như vậy, anh không có giận em, anh ở chỗ này với em.”

Anh cho dù có giận cũng là giận chính mình, anh dứt lời liền ngồi trở lại, nhưng bị Mạnh Đình ôm lấy. Tay cậu vẫn không có bao nhiêu sức lực, thế nhưng ý chí ôm lấy lại rất kiên định.

“Em sẽ không có việc gì, em từng nói em sẽ bên anh mãi mãi.”

Tay Yến Tuy đặt ở bên gáy Mạnh Đình, duy trì tư thế này rất lâu, tay Mạnh Đình triệt để hết sức lực, anh mới lại lần nữa ngồi xuống

Thế nhưng Yến Tuy trên người có một loại dục vọng kiềm nén mưa gió nổi lên cũng không có tan đi được bao nhiêu, anh không có nói cho Mạnh Đình biết, nếu như đổi một dao, anh có thể liền thật sự mất đi cậu. Đến lúc đó, Mạnh Đình phải lấy cái gì ra thực hiện hứa hẹn của cậu với anh.

Anh quá tự cho là đúng, anh muốn làm một mẻ hốt trọn, nhưng lại đem Mạnh Đình đặt mình vào trong vị trí nguy hiểm.

Tay Mạnh Đình tiếp tục phủ lên tay Yến Tuy, không chỉ không có sức lực ôm người, cũng không có sức lực nói chuyện, mí mắt cậu dần dần sụp xuống, Cổ Lê và Chân Hàm lại đến xem vết thương của cậu, cậu cũng không có nhận ra.

 

Lâu lâu đổi khẩu vị chút cho bớt ngán nhỉ?

 

 

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Sủng hôn hào môn_chương 70”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.