Sủng hôn hào môn (trọng sinh)

Sủng hôn hào môn_chương 74

♣Chương 74♣

Edit+Beta: 明明

Dây chuyền làm bánh ngọt hiện đại nhất cho các tiệm bánh

“Anh ta là nhìn em.” Yến Tuy đặt Mạnh Đình lên sofa, lại nhấn mạnh một lần nữa.

Hiếm lạ cũng không phải bánh kem, mà là bản thân Mạnh Đình.

Yến Tuy nửa ngồi xổm trước mặt Mạnh Đình, đối diện với ánh mắt hơi mơ màng của cậu, giọng điệu anh không khỏi lại mềm mỏng hơn.

“Từ tư liệu anh tra được thấy, anh ta chắc hẳn là anh hai của em.” Không chỉ trên phương diện tướng mạo tương tự, còn có thời gian Mạnh Đình bị đưa đến cô nhi viện, phương thức, cùng với tình huống lúc đó của cậu, đều rất phù hợp.

Thậm chí dị thường của Lý Nhất Phỉ anh từng nghĩ không thông, lúc này có lẽ có thể đoán ra một hai phần.

Mụ ta chưa hẳn tham gia vào sự kiện bắt cóc năm đó, nhưng mụ ta tuyệt đối biết thân thế của Mạnh Đình. Bằng không cả hai đời, mụ ta sẽ không cần dùng thủ đoạn cực đoan như vậy khống chế Mạnh Đình, gần như giam cầm hạn chế tất cả giao tiếp của Mạnh Đình.

Mạnh Đình nghe vậy mắt hơi trọn tròn, Yến Tuy cũng không tiếp tục nói nữa, đợi Mạnh Đình tiêu hóa một chút rồi lại nói.

Nhưng cũng không biết Mạnh Đình nghĩ đến cái gì, vẻ mặt chỉ có trắng rồi trắng, cậu gục xuống trên bả vai Yến Tuy, rồi cậu bổ nhào về trước, ôm chặt Yến Tuy, giọng điệu khá lo lắng.

“Anh hôm nay nói sẽ không để em rời đi, là bởi vì anh ta đến rồi? Anh ta muốn mang em đi?” Mạnh Đình cảm thấy cậu mơ hồ túm được mấu chốt Yến Tuy mất khống chế ở trong phòng thí nghiệm, nhưng đồng thời cậu cũng trở nên hoang mang.

Cậu bây giờ sợ nhất đã không phải đói và ác mộng, mà là Yến Tuy không cần cậu, hoặc cậu sẽ rời khỏi Yến Tuy.

“Em không đi, Yến Tuy, em không cần đi.”

Mạnh Đình sít sao nấp bên gáy Yến Tuy, cậu căn bản không cách nào tưởng tượng việc như vậy xảy ra: “Em không cần người khác, em chỉ cần anh, chỉ cần anh.” Nếu như tất cả người nhà xuất hiện muốn cậu và Yến Tuy xa cách, như vậy cậu bằng lòng không cần.

Yến Tuy không ngờ đến nguồn gốc khiến Mạnh Đình trong chớp mắt trở nên sợ hãi, vẫn là bởi vì anh trước đó hụt hẫng, anh ôm Mạnh Đình hơi đứng lên ngồi đến bên cạnh cậu, giơ tay thuận sống lưng cậu.

“Trước đó chỉ là anh lo lắng, anh từng nói sẽ không để em rời đi, em cũng phải tin tưởng anh.”

Mạnh Đình nghe vậy chỉ hơi có tí an lòng, cậu sáp đến gần Yến Tuy, không chỉ hai tay ôm Yến Tuy, hai chân cũng bắt lên, giống như như vậy Yến Tuy cũng không thể chạy được: “Bọn họ rất đáng sợ sao?”

Mạnh Đình đối với việc liên quan đến Yến Tuy, vẫn luôn rất mẫn cảm, có thể khiến Yến Tuy lo lắng cậu sẽ bị mang đi, há không phải nói người bên kia thật ra đáng sợ đến Yến Tuy đều có thể không thể ứng phó được?

“Cũng không phải thế.”

Yến Tuy bất đắc dĩ tiếp tục xoa sau gáy và sống lưng Mạnh Đình, suy nghĩ cẩn thận mới tiếp tục nói với cậu.

“Người em vừa rồi gặp nguyên danh tên là Tiêu Tử Mặc, là thứ tử đích trưởng Tiêu gia Bắc Thành, cha mẹ em là gia chủ và phu nhân gia chủ Tiêu gia đương nhiệm, em tính ra là con út của bọn họ, ở trong gia tộc xếp hàng nhưng còn phải nhỏ hơn nhiều, thứ mười bảy.”

Dựa vào dòng chính và chi thứ của Tiêu thị mà tính toán thứ bậc cho đứa nhỏ, Mạnh Đình còn không phải nhỏ nhất, có thể thấy nhánh gốc rễ Tiêu thị ở nước Hạ phức tạp, nhưng giữa các gia tộc lớn sẽ có qua lại, nhưng ngoại trừ Yến thị và Chung thị cùng nhau ở Hải Thành, nếu như không cùng một thành phố không phụ thuộc cùng một vòng tròn, người qua lại giao thiệp gần như không thể nào trùng lặp.

Giống như Tiêu gia ở Hải Thành cũng chỉ có một chi Tiêu Mục bạn cùng bạn Mạnh Đình, vẫn chỉ là phú thương bình thường, còn xa mới có thể đủ gia nhập vào vòng tròn quyền quý Hải Thành, Tiêu Mục cùng với người nhà của hắn nếu không phải Tiêu Tư đến Hải Thành chủ động tìm tới, bọn họ cũng không thể nào biết tình huống trong bổn gia, càng không cần nói như Tiêu Tử Mặc bởi vì nhìn thấy hình Mạnh Đình mà liên hệ đến chủ mẫu Tiêu gia.

“Em còn có một người anh cả tên là Tiêu Tử Ngang, anh ta lớn hơn em mười tuổi, bằng tuổi với anh, anh ta cũng đến Hải Thành, trước đó cũng đến, nhưng em ngủ, anh ta có việc liền đi trước.” Yến Tuy đối với anh em Tiêu thị đến Yến trạch, cũng không che giấu, Tiêu Tử Ngang hôm nay không thể nói chuyện với Mạnh Đình, qua hai ngày nữa anh ta cũng sẽ đến, có lẽ còn có gia chủ Tiêu gia cũng đến.

Đối với Tiêu gia Mạnh Đình đã từng chỉ nghe Mạnh Kì nhắc đến một lần, ấn tượng căn bản mơ hồ, cậu hiện tại có thể nhớ đến cũng chỉ có khuôn mặt đáng ghét của Tiêu Tư Tiêu thị, Mạnh Đình đối với mình là đứa nhỏ của Tiêu thị, chẳng thể nào vui vẻ nổi.

“Vậy em tại sao sẽ ở trong cô nhi viện? Mẹ viện trưởng nói chúng em đều là đứa nhỏ không ai cần.” Trong cô nhi viện phần lớn đều là đứa nhỏ bị vứt bỏ, nhận thức kiểu này đối với Mạnh Đình là ăn sâu vào trong lòng.

Mạnh Đình dựa vào trong ngực Yến Tuy, tiếp tục hỏi ra hoài nghi của mình: “Là bởi vì em quá ngốc, bọn họ không cần em nữa?”

Lúc Mạnh Đình hỏi thành phần thắc mắc trong giọng điệu cũng không nhiều, càng nhiều là khẳng định.

Cũng phải, ngoại trừ Yến Tuy, cậu căn bản không gặp được người có thể cho rằng cậu tốt.

Đối với người khác mà nói, tuổi thơ của cậu chỉ là một đoạn một câu nói thì có thể ghi lại mang đi, nhưng đối với Mạnh Đình mà nói, đó là năm tháng thực sự u ám lại tràn đầy bất lực. Khi đó cậu hiểu cũng không nhiều, cũng không biết cái gì gọi là ‘không cần’, cũng không biết cái gì gọi là ‘vô dụng’, nhưng những lời này cậu nhớ rõ, hơn nữa ngày tháng sau này nếm được chúng nó rất khó.

Yến Tuy nghe vậy tạm dừng lời nói, nhưng vì Mạnh Đình cảm nhận được chút khó chịu. Gia tộc hào môn luôn không thể tránh khỏi tranh đấu, không nghi ngờ gì Mạnh Đình trở thành vật hy sinh vô tội nhất trong trận tranh giành kia.

“Hẳn là không phải.” Yến Tuy nghiêng đầu hôn lên tóc Mạnh Đình, anh cảm thấy vuốt ve của anh đã không đủ an ủi Mạnh Đình.

“Cuối tháng ba, mười bảy năm trước, một nhà chi trưởng Tiêu thị đến một thôn trấn Bắc Thành dạo chơi, Tiêu Huy Dân mang con trai trưởng và con thứ đi ra ngoài mua đồ, trong nhà vợ và con út ở lại nghỉ dưỡng, bởi vì bảo mẫu tư thông bọn cướp, thả bọn cướp vào, vệ sĩ bị giết, vợ và con út cùng nhau bị bắt cóc.”

Yến Tuy không lại nhấn mạnh đứa nhỏ kia là Mạnh Đình, anh nói như vậy, thì giống như đang nói một câu chuyện đã rất lâu lại nguy hiểm, không quá nhiều cảm giác thay thế vào, nhưng cho dù như vậy, lực chú ý của Mạnh Đình cũng hoàn toàn bị hấp dẫn vào trong lời nói của anh.

Nhưng Yến Tuy trong thời gian ngắn có thể tra được cũng tương đối có hạn, quá trình như thế nào cứu người, anh không biết, anh chỉ biết kết quả cuối cùng: “Cuối cùng chỉ có vợ được cứu về, con út của bọn họ nghe nói bị giết chết con tin, chỉ để lại cho Tiêu thị một bộ quần áo con nít đầy máu.”

Nghe nói sau khi giết bị ném vào trong biển, đứa nhỏ mới hơn ba tháng, đừng nói trong biển có loại cá nguy hiểm, chỉ thả vào trong gió biển thổi một chút, đều có thể thổi cho chết non.

“Năm đó bọn bắt cóc tham gia hành đồng bắt cóc, chủ mưu bị phán tử hình, một vài người khác bị phán vô thời hạn, nhưng bọn họ có thể biết chỉ sợ cũng không nhiều.” Năm đó chấn động Bắc Thành, cho dù Yến Tuy ở Hải Thành cũng có nghe thấy, trong trận biến cố quá nhiều người bị xử lý, vốn có lẽ nên để lại dấu vết, cũng bị xóa sạch theo, bây giờ, trái lại khó tra.

“Cho nên bọn họ là cho rằng em chết rồi, mà không phải ghét bỏ em không cần em?” Mạnh Đình ngước mắt nhìn Yến Tuy, đối với ân oán hào môn phức tạp không cảm nhận nhiều, con ngươi cậu bỗng xoay chuyển: “Vậy bây giờ bọn họ thấy em như vậy, nên cũng sẽ không muốn.”

Một vài cách nghĩ nào đó trong đầu Mạnh Đình vẫn là thật sự ăn sâu vào xương tủy, cho dù đối với Yến Tuy có chỗ thay đổi, nhưng đổi thành vài người khác, cậu vẫn là không đổi.

Nhưng trong giọng điệu của cậu cũng không có bao nhiêu đáng tiếc và khó chịu, tất cả người nhà, trước khi gặp được Yến Tuy, đối với Mạnh Đình chỉ có hai chữ ác mộng. Bọn họ không cần cậu, Yến Tuy cần cậu, như vậy rất tốt. Mạnh Đình thật tâm cảm thấy như vậy.

“Anh không biết, có lẽ lần sau họ đến, em còn muốn biết, có thể hỏi họ một chút.”

Nói chuyện với Mạnh Đình, Mạnh Đình kế tiếp đối mặt với người Tiêu gia sẽ có phản ứng gì, Yến Tuy còn chưa kịp nghĩ quá nhiều, trái lại bản thân anh bị quyến luyến của Mạnh Đình an ủi, nhưng đồng thời anh cũng kiên định quyết tâm, Mạnh Đình nên đối với quá khứ của mình, có một nhận thức rõ ràng.

Không vì nhiều ra tài phú, địa vị hoặc là yêu quý, vì có thể nhổ đi một vài cách nghĩ ăn sâu vào xương tủy kia trong đầu cậu, cũng là nên. Đối với Mạnh Đình lưng cõng quá nhiều quá khứ, Yến Tuy không muốn cậu tiếp tục cõng nữa.

“ Yến Tuy, anh thật sự khẳng định bọn họ không thể mang em đi chứ?” Mạnh Đình là rất muốn tin tưởng Yến Tuy, nhưng cậu vẫn là sợ, cậu không cách nào tưởng tượng tình huống cậu và Yến Tuy bị tách ra, cũng không cách nào tiếp nhận hậu quả như vậy.

“Khẳng định.” Yến Tuy hơi cúi đầu hôn mi tâm Mạnh Đình: “Anh khẳng định, em sẽ không rời khỏi anh.”

“Ừm.” Mạnh Đình trả lời một câu, nhưng lập tức tay và chân cậu quấn Yến Tuy lại siết chặt hơn.

“Anh nói như vậy, em vẫn là có chút lo lắng.”

Yến Tuy nghe vậy bất đắc dĩ khẽ cười, anh nghiêng đầu thỉnh thoảng hôn Mạnh Đình, kiên trì đợi cậu tiêu hóa những tin tức này, coi như là không thể tiêu hóa được cũng không sao, có anh, anh sẽ không để cho Mạnh Đình chịu thiệt.

Dưới lầu, sau khi bác Tiêu tiễn Tiêu Tử Mặc đi, Yến Mạn Gia phẫn nộ trừng Chân Hàm, trắc trở đem lời nói ra.

“Hóa ra là người nhà chị dâu nhỏ, tôi còn cho rằng bà chỗ nào tìm được cỏ non…”

Yến Mạn Gia im lặng hồi lâu mới lĩnh hội được ý nghĩa trong lời nói của Chân Hàm, bà sắc mặt sung huyết càng đỏ hơn: “Con nói mẹ là trâu già?”

Trâu già ăn cỏ non, Chân Hàm cảm thấy Tiêu Tử Mặc là cỏ non, há không phải cảm thấy bà là trâu già…

Chân Hàm tiếp tục dựa vào sofa, đối với Yến Mạn Gia tức giận hoàn toàn không đặt trong lòng, hắn một bên nghĩ việc này, vừa đổi giọng trả lời Yến Mạn Gia một câu: “Không lẽ bà còn cảm thấy mình là cỏ non?”

Có hắn đứa con trai lớn như vậy, Yến Mạn Gia thoạt nhìn cũng không già, nhưng những tiểu thịt tươi cỏ non kia, đoán chừng cũng nuốt không trôi được.

Yến Mạn Gia bị chọc tức đến cơ tim tắc nghẽn, bà thở phì phì đứng lên, tức giận trừng Chân Hàm, nhưng cũng không dám ở trước mặt hắng giọng gì, nếu không khẳng định sẽ bị ghét bỏ càng thảm hơn, bà xoay người trở về phòng đắp mặt nạ.

Tiêu Tử Mặc bên kia hắn rời khỏi Yến trạch, trực tiếp trở về khách sạn Hải Thành đã đặt trước, hắn ở Yến gia đợi cả buổi chiều, cũng đủ để Tiêu Tử Ngang tra quá khứ của Mạnh Đình càng rõ ràng hơn.

Yến Tuy tra phải tốn rất nhiều sức lực, rất nhiều thời gian, nhưng bọn họ lại tra thì không cần nữa, Yến Tuy ở buổi họp báo tuyên bố lộ những cái kia ra ngoài sáng rồi thì đã giúp cho bọn họ tìm được phương hướng, những thời gian này đã đủ rồi.

Tiêu Tử Ngang trước sau nhìn ba lần, lại gửi qua một phần cho cha anh ta, Tiêu Tử Mặc trở về, anh ta đang xem lần thứ tư…

Mỗi lần xem, tức giận trong lòng anh ta liền càng hừng hực hơn hai phần, sắc mặt đen thui nặng nề, nhìn khá đáng sợ. Anh ta đã nhiều năm chưa từng nổi quạu như vậy, nhưng những tức giận này còn đang tích lũy, phát tiết đối với người nên nhận lấy.

“Anh…” Tiêu Tử Mặc gọi anh ta một câu, thấy anh ta không trả lời, hắn liền tiếp mình đem máy tính chuyển đến bên này của hắn.

Tiêu Tử Ngang miễn cưỡng chỉnh lý thái độ chính mình, còn chưa kịp hỏi thêm Tiêu Tử Mặc một câu gì, điện thoại trong túi anh ta rung lên, anh ta liếc nhìn nét mặt Tiêu Tử Mặc đã gần giống như anh ta, xoay người đến bên cửa sổ nhận điện thoại.

“Được, thay tôi biểu đạt cảm ơn với Yến Tuy.”

Tiêu Tử Ngang tiếp nhận điện thoại của Vương Phong, hắn nói cho anh ta biết, Yến Tuy gửi cho anh ta một phần mail mã hóa, không có nhắc đến bên trong có nội dung gì, nhưng liên quan đến gì, rất dễ đoán, có thể khiến cho hai nhà bọn họ không thể không qua lại thì chỉ có Mạnh Đình.

Không biết là cái gì thay đổi ý nghĩ của Yến Tuy, khiến anh chủ động đem quá khứ của Mạnh Đình nói cho bọn họ biết, có lẽ là vì giúp bọn họ càng dễ truy xét chân tướng năm đó.

“Yến Tuy gửi mail cho anh, em nhường chút, chúng ta cùng nhau xem.”

Tiêu Tử Mặc hốc mắt đỏ ửng, gắt gao nhìn chằm chằm tấm hình Mạnh Đình lúc bảy tuổi, tay nắm thành quyền, thân thể có hơi khống chế không được run rẩy, bọn họ ăn ngon nhất, mặc tốt nhất, dùng tốt nhất, nhưng Mạnh Đình trải qua cuộc sống, ngay cả một phần một trăm của bọn họ cũng không có.

Cậu có thể ở trong trận biến cố kia sống sót, đã là may mắn trong bất hạnh, nhưng vận mệnh vẫn không có chiếu cố cậu, cho dù là cô nhi viện chính quy, Mạnh Đình đứa nhỏ như vậy cũng không thể nào sống tốt được, huống chi là loại cô nhi viện hám lợi không tuân theo quy định.

Tay của hắn hướng màn hình chạm chạm, dường như muốn như vậy phủi đi ánh mắt bất an của tiểu Mạnh Đình bảy tuổi, nhưng không có cách nào, hắn chính là thay đổi được ảnh chụp, cũng không thay đổi được quá khứ quá mức bi thảm của Mạnh Đình.

Tiêu Tử Ngang liếc mắt nhìn Tiêu Tử Mặc, trong lòng khẽ thở dài, Tiêu Tử Ngang lúc nãy mới xem những cái này có chút chịu không nổi, nhưng này còn không phải việc đáng sợ nhất Mạnh Đình gặp phải.

Yến Tuy gửi mail qua, chắn hẳn là liệu định bọn họ sẽ có vài việc tra không được, có lẽ chú ý không được, mới sẽ làm ra hành động này.

Tiêu Tử Ngang đẩy không ra được Tiêu Tử Mặc, thì chỉ có thể tự mình tìm một cái ghế, sau đó lại dịch chuyển máy tính qua.

Anh ta nhanh chóng mở ra, sau đó dựa theo mật mã Vương Phong nói cho biết mở ra, sau đó tải văn kiện xuống, anh ta nhanh chóng lướt qua một phần trùng lặp của bọn họ, cuối cùng bỗng dừng lại trên một tấm hình cũ, đây là tấm hình ở trong cục cảnh sát trấn Đông Lâm điều tra ra.

Một tấm hình hiện trường có thể so với mưu sát, máu đỏ tươi trải đầy đất, một người đàn ông bụng dưới chảy máu, còn có một thiếu niên gầy yếu chết lặng cầm dao hoa quả ngồi ở trong góc, liên tục mấy tấm hình này, là sau khi Ngô Phượng Kiều báo án, cảnh sát đuổi đến chụp lại.

Tiếp theo là bên trong tấm hình Mạnh Đình hai tay bị còng mang đi, ánh mắt trống rỗng mờ mịt khiến người bị dọa sợ, dường như cũng là vừa hoàn hồn lại, chậm rãi tràn ra một chút sợ hãi và bất lực.

Trong tư liệu của Yến Tuy so với bọn họ tìm được nhiều hơn rất nhiều hình, nhưng mỗi một tấm hình đều xem đến mức khiến người lạnh tim hoảng sợ đến không biết làm thế nào.

“Như thế nào đây là?” Khóe mắt Tiêu Tử Mặc nhìn chằm chằm hai tấm hình trên, đã hoàn toàn không thảnh thơi lại nhìn những văn tự chi chít kia nữa.

“Má nó! Bọn nó sao dám!”

Tiêu Tử Ngang so với Tiêu Tử Mặc trấn tĩnh hơn, nhưng cho dù anh ta nỗ lực duy trì bình tĩnh cũng cuối cùng không còn nữa, anh ta đột nhiên đứng lên, bắt đầu xoay quanh sofa bàn trà mấy lần, sau đó anh ta lại gọi đi mấy cuộc điện thoại.

Tiêu Tử Mặc không để ý đến thái độ của Tiêu Tử Ngang, hắn hít sâu một hơi, tiếp tục nhìn xuống bên dưới, nhưng sắc mặt càng ngày càng khó xem là nhất định, hắn xem xong những cái này, lại tiếp tục kéo trở về phía trên, lại xem lần nữa.

Những tư liệu này cũng không tính dài, thế nhưng Tiêu Tử Mặc xem rất chậm, rất khó khăn, hắn nhớ đến tình cảnh hôm nay hắn gặp Mạnh Đình, chưa phát hiện thì muốn nước mắt vui mừng, khó có thể tưởng tượng Mạnh Đình gặp phải nhiều việc đáng sợ như vậy, còn có thể có ánh mắt và bộ dáng tươi cười sạch sẽ như vậy.

Người so với hắn xem được còn khó khăn hơn còn ở trong lão trạch Tiêu gia Bắc Thành nước Hạ, Ninh Châu và Tiêu Huy Dân vợ chồng mấy chục năm, ông hôm qua khác thường ngủ không ngon, Ninh Châu đương nhiên nhận ra được, bà hỏi ông có chuyện gì, ông cái gì cũng không nói.

Bà hỏi quản gia trong nhà, mới biết được con trai lớn và con trai thứ hai đều không ở Bắc Thành, mà là trước sau đi Hải Thành, Ninh Châu cũng biết việc Tiêu Tư ở Hải Thành bị phế, bà đối với người chú nhỏ này không có cảm tình gì, gã được đón về lâu như vậy, bà chỉ sai người tặng cho gã chút trái cây, cũng không tự mình đi gặp người.

Nhưng gia chủ Yến thị kia phế Tiêu Tư, khó tránh còn không thể nguôi giận, bà dư lại hai đứa con trai, một trước một sau đi qua, há không phải nói, bọn họ cũng có thể bị giận chó đánh mèo, hoặc có lẽ đã bị giận chó đánh mèo, mới để Tiêu Tử Ngang lại đuổi đến Hải Thành giải quyết, mới sẽ khiến cho Tiêu Huy Dân thâu đêm khó ngủ?

Bà đến thư phòng tìm Tiêu Huy Dân hỏi rõ, bà không muốn con trai bà xảy ra chuyện, bà còn bị che giấu cái gì cũng không biết.

Thư phòng của Tiêu Huy Dân người khác vào không thể vào, nhưng Ninh Châu đương nhiên không vấn đề, chỉ là trong ngày thường, bà cũng rõ ràng ít vào, càng sẽ không tự ý lật qua lật lại đồ, thế nhưng Tiêu Huy Dân nhận hai cuộc điện thoại, vội vàng rời đi, máy tính cũng chưa kịp tắt, lúc Ninh Châu vào, vừa vặn nghe thấy thanh âm mail gửi đến.

Bà lo lắng có hay không liên quan đến Tiêu Tử Ngang hoặc Tiêu Tử Mặc, do dự một lát, bà vẫn là đi qua.

Màn hình sáng lên, bà lướt nhìn, người gửi chính là con trai cả của bà Tiêu Tử Ngang, bà ngồi ở vị trí bàn làm việc của Tiêu Huy Dân, không tiếp tục do dự mở nó ra, bà muốn xem cha con bọn họ cùng nhau muốn giấu bà chuyện gì.

Nhưng câu đầu tiên Tiêu Tử Ngang ghi chú, khiến Ninh Châu sừng sờ rất lâu.

“Đây là con tra được liên quan đến việc trong quá khứ của Nặc Nặc, Mạnh gia và Lý Nhất Phỉ là đối tượng trọng điểm điều tra.”

Ánh mắt Ninh Châu lướt qua ba chữ Lý Nhất Phỉ, lập tức lại trở về đến trên hai chữ ‘Nặc Nặc’.

Mười bảy năm, Tiêu Tử Nặc ba chữ này chưa bao giờ ở trong lòng bà quên đi, bà che ngực kiềm chế từng trận co rút đau đớn truyền đớn, lâu sau, bà mới mở văn kiện ra, một chữ một câu nhìn xuống, nhưng mới nhìn hai câu, nước mắt bà liền liên tiếp lăn xuống.

Đại khái Tiêu Huy Dân mới đi, Ninh Châu liền đến trong thư phòng, Tiêu Huy Dân gặp người, ăn cơm tối, vốn muốn thoái thác xã giao tiếp theo, ông liền nhận được điện thoại người hầu trong nhà, Ninh Châu tự mình nhốt trong thư phòng của ông, đã hơn ba tiếng, cơm tối cũng không ra ăn.

Tiêu Huy Dân và Ninh Châu tình cảm tốt, người hầu trong nhà đương nhiên cũng không dám thờ ơ vị phu nhân thân thế yếu ớt, tương tự điện thoại như vậy Ninh Châu không ăn cơm ngon, bọn hắn cũng không ít lần gọi qua, lúc này đây cũng giống vậy, chỉ là phản ứng của Tiêu Huy Dân so với trước đây còn lớn hơn.

“Cái gì? Không ăn cơm còn đóng cửa…ở trong thư phòng?” Tiêu Huy Dân hơi cảm thấy không đúng, Tiêu Huy Dân nhìn phần tư liệu được gửi cho ông, ông đặt ở trong ngăn kéo, bình thường mà nói Ninh Châu sẽ không đi lục xem, nhưng bà buồn bực ở trong thư phòng lâu như vậy, thì đã nói rõ vấn đề.

“Tôi biết rồi, tôi lập tức trở về.”

Tiêu Huy Dân cũng sẽ không tận lực ở trước mặt người ngoài che giấu tình cảm với Ninh Châu, dặn dò thư kí bên người xong, ông vội vàng chạy về nhà.

Tiệc rượu này là tuần trước đã hứa phải đến, hai ngày này tâm tư ông toàn bộ đặt trên việc của Mạnh Đình, thư kí gọi điện thoại đến nhắc nhở ông, ông mới nhớ ra có việc này, vội vàng chạy đến, nhưng không ngờ đến Ninh Châu sẽ vào trong thư phòng của ông phát hiện tư liệu Tiêu Tử Ngang gửi cho ông.

Nhưng ông lên xe còn chưa đến Tiêu trạch, điện thoại Tiêu Tử Ngang liền gọi đến.

“Cha, mail con gửi đến cho cha, đó là Yến Tuy gửi cho chúng ta.”

Giọng điện của Tiêu Tử Ngang tương đối lạnh lùng âm u, Tiêu Huy Dân vốn có chút muốn tức giận cũng phát tác không nổi, ông cau mày: “Mail gì? Cha còn chưa xem.”

“Mail liên quan đến quá khứ Nặc Nặc trải qua…” Giọng điệu của Tiêu Tử Ngang càng nặng nề hơn hai phần, anh ta suy nghĩ một lát, lại tiếp tục dặn dò Tiêu Huy Dân: “Cha xem xong thì xóa đi, đừng để mẹ xem được, con sợ thân thể mẹ chịu không nổi.”

“Muộn rồi.” Tiêu Huy Dân nói khẽ thở dài: “Mẹ con đã nhìn thấy rồi.”

Vốn không phải ông không giấu tốt tư liệu, mà là Ninh Châu nhìn thấy mail Tiêu Tử Ngang gửi đến cho ông, những việc này bản thân không thể giấu Ninh Châu quá lâu, bằng không bà giận lên, chính là ông chịu đựng không nổi.

“Các con không cần lo lắng, mẹ con bên này cha sẽ trông coi, cha sắp đến nhà rồi, việc khác, lát nữa cha lại liên lạc với tụi con.”

Tiêu Huy Dân nói xong, tắt máy, ông xuống xe cởi áo khoác, ném cho quản gia, sau đó bước nhanh lên thư phòng lầu hai.

“Châu Châu mở cửa, là anh.”

Tiêu Huy Dân gõ một lát, lại đợi một hồi, Ninh Châu đi qua mở cửa ra, nhưng lập tức bà bổ nhào vào trong ngực Tiêu Huy Dân, nghẹn ngào đau khổ khóc: “Huy Dân, sao sẽ như vậy, sao sẽ…Nặc Nặc của chúng ta sao sẽ gặp phải trắc trở nhiều như vậy?”

Tiêu Huy Dân ôm lấy Ninh Châu, đi vào trong, đóng cửa thư phòng lại, ông mới mở miệng nói.

“Em yên tâm, những người làm hại em và Nặc Nặc, anh sẽ không mềm tay mềm lòng.”

Ông nói nhẹ nhàng xoa tóc Ninh Châu, nhưng có thể cảm nhận được bà từng trận kiềm chế không được khóc thút thít.

“Nhưng hiện tại Nặc Nặc tìm về rồi, thân thể của em càng không thể sụp đổ, trước đó chúng ta không thể đối tốt với nó, ngày tháng sau này chúng ta phải bồi thường gấp đôi.”

Lời này đối với Ninh Châu mà nói so với bất kì lời an ủi nào trước đó đều phải có tác dụng hơn, bà và Tiêu Huy Dân vốn đều cho rằng phải mang tiếc nuối như vậy đến lúc chết đi.

“Anh nói đúng, em còn phải sống, chăm sóc tốt cho Nặc Nặc.”

Bà ngước mắt lên nhìn Tiêu Huy Dân, nước mắt lại lăn xuống, thanh âm vẫn run rẩy, nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định, bà lại lần nữa dựa vào trong ngực Tiêu Huy Dân, khẽ hỏi: “Anh sai người đặt máy bay cho em, em hiện tại muốn đi.”

Tiêu Huy Dân chỗ nào yên tâm Ninh Châu tự mình ngồi máy bay, cho dù có người hầu đi theo, ông cũng không yên tâm, ông mang bà qua một bên ngồi xuống.

“Anh đặt vé rồi trưa mai, chúng ta cùng nhau đi, bên kia có Tử Ngang và Tử Mặc, lại có…chúng ta cũng phải cho Nặc Nặc chút thời gian tiếp nhận chúng ta.”

Ở trong tính toán ban đầu của ông và Tiêu Tử Ngang, là bọn họ nhận Mạnh Đình trở về, tất cả đều hết thảy kết thúc sau đó lại nói cho Ninh Châu biết, nhưng không ngờ đến lúc này mới bao lâu, Ninh Châu đánh bậy đánh bạ thì toàn bộ đều biết.

Giọng điệu Ninh Châu vốn tương đối kiên quyết, nhưng Tiêu Huy Dân sờ đúng một điểm trong lòng bà để ý nhất, liên quan đến con út của bọn họ, liên quan đến Mạnh Đình, Ninh Châu cũng tùy hứng không nổi.

Bà bị Tiêu Huy Dân dỗ đi ăn chút đồ, bà nhiều năm như vậy làm chủ mẫu cũng không phải làm không công, bà có lẽ từ trong cảm xúc gần như sắp sụp đổ trở nên trấn định, bà không lại quấy rầy Tiêu Huy Dân nữa, để Tiêu Huy Dân tự mình đi làm việc, bà lên tầng cao nhất của Tiêu trạch, bảo người hầu mở căn phòng vẫn luôn bị khóa kia.

Trong mười mấy năm kia đều chưa từng có người đến, những người hầu quét dọn phòng cũng chưa từng vào trong này, Ninh Châu bảo người mở ra, lại bảo bọn họ dọn dẹp một phen, một vài bộ quần áo nhỏ đồ chơi nhỏ, toàn bộ đều dùng vali đựng vào, bà quan sát trang trí trong phòng, bảo người bỏ đi vài thứ, lại mua sắm thêm một chút, hình như chỗ này lập tức thì có người vào ở.

Tiêu Huy Dân càng trễ hơn Ninh Châu một chút xem được tư liệu Yến Tuy cho, không có người ở trong thư phòng, tức giận của ông cũng là từ từ dâng lên, đừng nói Ninh Châu có chút nhịn không được chờ đến ngày mai, chính là ông cũng là như vậy, nhưng ông buồn bực xoay quanh hồi lâu, vẫn là dằn lại tính tình, đem việc tiếp tục sắp xếp ổn thỏa lại nói.

Ông là gia chủ đương nhiệm Tiêu gia, mạo muội rời khỏi Bắc Thành đến Hải Thành, không xử lý xong sẽ dẫn đến quá nhiều suy đoán không cần thiết, nhưng ông cũng không thể nào không đi, dựa vào Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc còn thật sự ứng phó không nổi Yến thị.

Lại cộng thêm Ninh Châu bức thiết, ông sao có thể còn ở lại Bắc Thành, thờ ơ.

Bọn họ bên này chấn động, Yến Tuy có lẽ có thể đoán được một chút, nhưng những cái này cũng nên cho bọn họ biết.

Mà anh trước mắt có chút phiền não, phiền não ngọt ngào, lo lắng của Mạnh Đình cũng không bởi vì Yến Tuy an ủi mà tan đi bao nhiêu, cậu vô cùng dính người, thiếu điều Yến Tuy đi vệ sinh cậu đều giống như cái đuôi theo vào.

Đương nhiên, Mạnh Đình cũng không cảm thấy cậu đi theo vào có cái gì, thân thể Yến Tuy cậu đều nhìn qua rất nhiều lần.

“Anh xấu hổ cái gì, em chính là muốn xem anh…” Mạnh Đình ở bên ngoài buồn bực gõ cửa, nhưng cậu vẫn là bị nhốt ở bên ngoài cửa.

Yến Tuy vào là tắm rửa, miệng vết thương của Mạnh Đình còn chưa hoàn toàn lành, lỡ như bị nước xối vào, hoặc không cẩn thận trượt một phát, Yến Tuy đều cũng đau lòng theo.

Mạnh Đình ở ngoài cửa đi dạo, thỉnh thoảng muốn sáp đến một bên nghe động tĩnh, nhưng đáng tiếc cách âm trong nhà đều làm rất tốt, cậu thanh âm gì đều nghe không thấy.

Nhưng lần này cậu nghe, còn chưa kịp đứng ổn, cửa bị mở cửa, cậu trực tiếp nhào đến trong ngực Yến Tuy, sau đó tay Mạnh Đình cũng khóa chặt eo Yến Tuy.

“Anh hiện tại còn phải đi thư phòng sao? Em theo anh nha.”

Yến Tuy ôm Mạnh Đình đi trở về: “Không đi, anh lau người cho em, chúng ta hôm ngay sớm chút ngủ.”

“Ồ, ngủ ngon.”

Mạnh Đình trả lời lại nhìn chằm chằm Yến Tuy, khẳng định anh sẽ không chạy, cậu mới buông anh ra.

Cậu xoay người đi đến bên giường, kéo chăn ra ngồi xuống, rất tự nhiên mở hai tay ra, Yến Tuy cũng đi qua, giúp Mạnh Đình cởi quần áo, lại kéo chăn qua phủ lên cho cậu, anh mới đi đến phòng tắm cầm nước nóng và khăn đi ra.

Mạnh Đình hôm qua tự mình trộm chạy đến phòng tắm, ngoại trừ chỗ miệng vết thương, chỗ khác cậu có thể tắm cậu đều từng tắm, trước mắt cũng không cọ xát Yến Tuy muốn tắm rửa, cậu ngoan ngoãn phối hợp, rất nhanh Yến Tuy liền lau xong cho cậu.

Mạnh Đình ngồi ở trên giường bọc chăn, nhưng đầu đã hướng về phía phòng tắm bên kia, cho đến lúc Yến Tuy đi ra, cậu lại ngồi yên ổn.

“Anh không đi…” Yến Tuy lời này từ lúc cơm tối đến hiện tại đã từng nói với Mạnh Đình rất nhiều lần.

“Ồ.” Mạnh Đình trả lời, nhưng anh Yến Tuy một khi rời khỏi tầm mắt cậu, cậu sẽ lo lắng càng lo lắng hơn.

Yến Tuy bất đắc dĩ nhìn Mạnh Đình, quay lưng đi, cởi khăn tắm trên người, nhưng tay anh còn chưa kịp đụng đến áo ngủ của anh, sau lưng anh liền bị một thân thể ấm áp dán lên.

“Yến Tuy, chúng ta rất lâu đều không thân thiết, em muốn.”

Lời của Mạnh Đình khá trắng trợn, Yến Tuy chỗ nào còn không biết cậu đang muốn cái gì.

“Anh cũng muốn, em ở phòng thí nghiệm thì cảm nhận được.”

Mạnh Đình nói, nụ hôn của cậu rơi đến sau gáy Yến Tuy, vừa liếm vừa hôn vừa cắn, cậu từ chỗ của Yến Tuy học được kĩ xảo, lúc này cũng toàn bộ dùng lên cho Yến Tuy.

Yến Tuy kiềm chế có chút vất vả, nhưng sức lực Mạnh Đình khóa eo anh xác thực không nhỏ, hơn nữa anh sợ không cẩn thận đụng phải vết thương bên eo Mạnh Đình.

Mạnh Đình vừa hôn người, vừa còn dụ dỗ Yến Tuy: “Chúng ta cẩn thận một chút, không sao đâu, em từng hỏi em họ Chân Hàm rồi…”

“Em vốn dĩ còn muốn hỏi bác sĩ Cổ Lê, nhưng ông ấy không cho em…” Mạnh Đình đương nhiên biết Yến Tuy yêu thương cậu, nếu như sẽ gây trở ngại đến dưỡng thương của cậu, cậu như thế nào quyến rũ Yến Tuy, đều vô dụng, cậu hiếm khi thông minh một lần, tìm Chân Hàm làm bác sĩ hỏi. Sau này mới nhớ ra, hắn là bác sĩ thú y, không tính ổn thỏa, cậu lại muốn tìm Cổ Lê, lại bị Chân Hàm ngăn cản.

Yến Tuy bỗng nhiên hiểu rõ trước đây Chân Hàm ồn ào mặt đỏ lên là chuyện gì xảy ra, hắn khẳng định sẽ không phải xấu hổ, đoán chừng chính là phiền muộn, nhưng Chân Hàm còn thật sự không dám bày sắc mặt cho Mạnh Đình, thỏa đáng trả lời câu hỏi của Mạnh Đình, thuận tiện ngăn cản Mạnh Đình lại khiến cho càng nhiều người cạn lời.

“Yến Tuy, Yến Tuy, anh theo em đi…”

Câu nói đằng sau kia là Mạnh Đình từ kịch trên tivi học được, lúc này không cần người lại chỉ bảo cậu liền dùng, đừng nói, còn thật sự có chút chuẩn xác tình cảnh trước mặt.

Yến Tuy khẽ ‘ừm’ một tiếng, Mạnh Đình mới buông anh ra, để anh xoay người lại.

Yến Tuy có lẽ ban đầu còn tính dặn dò Mạnh Đình gì đó, nhưng đối diện với hai con ngươi nhiễm tình dục của cậu, những lời kia liền rõ ràng trở nên không quan trọng, anh ôm lại Mạnh Đình, ở bên tai cậu nhỏ giọng: “Muốn?”

“Ừm, rất muốn, đều rất nhiều rất nhiều ngày…” Nhất là những ngày này, cậu đơn thuần dưỡng thương, mỗi một ngày cậu đều cảm thấy dài dằng dặc, thì cũng cảm thấy bản thân bị lạnh nhạt rất lâu.

Mạnh Đình cuối cùng dư âm câu kia chưa dứt, cậu liền bị Yến Tuy hôn lấy, ánh mắt hai người trực tiếp chạm phải, Yến Tuy vẫn luôn đè ép dục vọng mãnh liệt và tình cảm cũng không cách nào lại nhẫn nhịn nữa.

Nụ hôn nhẹ liền biến thành nụ hôn nồng nhiệt, Mạnh Đình từ ý chí chiến đấu sục sôi bị hôn đến cả người mềm nhũn, nhưng cậu cuối cùng cũng không rảnh lại đi lo lắng những thứ có hay không có kia nữa, cậu khẳng định rất thích hoan ái với Yến Tuy, trong mắt bọn họ chỉ có thể nhìn thấy lẫn nhau, cảm nhận được chỉ có lẫn nhau.

Loại tập trung tinh thần toàn bộ này, khiến Mạnh Đình thích lại si mê, cậu mở to mắt nhìn Yến Tuy, giờ phút này, cậu mặt mày cong lên, rất là thích nói: “Tiếp tục, tiếp tục…”

Yến Tuy cúi đầu hôn gò má đỏ tươi của Mạnh Đình, sau đó cận thẩn ôm người, đi về phía giường.

Mạnh Đình tay vòng quanh cổ Yến Tuy, cậu được đặt lên giường, tay cũng vẫn vòng quanh Yến Tuy, không để anh bắt đầu, nụ hôn của cậu liền rơi đến trán Yến Tuy, nhẹ nhàng đi xuống, chân cậu giơ lên trực tiếp câu lấy eo Yến Tuy.

Đừng nói Yến Tuy vốn không dự định đứng lên, chính là anh có dự định này, lúc này cũng không có ý chí.

Anh giữ bên người Mạnh Đình, tận lực để cho chính mình không cẩn thận đè miệng vết thương Mạnh Đình.

Bọn họ đối với thân thể lẫn nhau đều đủ quen thuộc, anh muốn để cho Mạnh Đình động tình hoặc kích động, đều rất dễ, nhưng Yến Tuy vẫn biểu hiện rất nhẫn nại, xác định Mạnh Đình thật sự chuẩn bị xong, anh mới sẽ tiến vào một bước.

Đương nhiên, này chỉ trước khi bắt đầu mưa rền gió dữ, anh mới sẽ có loại nhẫn nại và nghị lực này, một khi bắt đầu, tất cả sau đó thì không phải anh có thể không chế, hôn hôn sờ sờ, tất cả thân mật, đợi bọn họ thể lực lẫn nhau đều bị ép khô, lúc này mới cùng nhau ngủ.

Có lẽ quá mệt, Mạnh Đình ngày hôm sau ngủ đến sắp tám giờ mới ngủ, cậu sờ bên cạnh, không sờ được Yến Tuy, cậu mắt mê màng thì cũng hoàn toàn mở ra, cậu tự mình thay đồ, chạy từ từ xuống lầu.

Cậu tìm một vòng, lại ngẩng đầu lên nhưng phát hiện Yến Tuy cũng mới từ cầu thang đi xuống.

“Anh đi thư phòng nhận điện thoại.” Yến Tuy giải thích, quan sát ánh mắt Mạnh Đình, lập tức ôm cậu lên: “Trời lạnh, sao giày cũng không mang.”

“Em quên…” Mạnh Đình được Yến Tuy ôm, tất cả bất an lại đều biến mất không thấy nữa, cậu ngoan ngoãn được người ôm, híp mắt nhìn chằm chằm Yến Tuy, tuy không tiếp tục nói, nhưng Yến Tuy lại là rõ ràng.

Mạnh Đình là bởi vì vội vàng gặp anh, cho nên mới quên.

Anh không lại nói gì nữa, anh nghiêng đầu cọ gò má Mạnh Đình, nhưng vẫn là ôm cậu đi lên lầu, hôm nay thời tiết lạnh hơn hôm qua, quần áo của Mạnh Đình mặc có hơi ít.

Đợi Mạnh Đình lại lần nữa bọc người kín đáo đi xuống lầu, má Vương đã bày bữa sáng ra.

Bà thấy Yến Tuy và Mạnh Đình tình cảm tốt như vậy, cảm thấy rất vui đồng thời, cũng không khỏi cảm thấy hiếm lạ, bà trước đây chưa từng cảm thấy Yến Tuy sẽ cẩn thận tỉ mỉ đối xử với một người như vậy, chỉ có nói là duyên phận, Mạnh Đình may mắn đồng thời, Yến Tuy cũng là may mắn.

Sau khi họ ăn xong bữa sáng, cùng nhau đến phòng dưới tầng hầm Yến trạch, có lẽ lại sau một tiếng nữa, Hà Việt phải tiến hành lần phẫu thuật đầu tiên.

Cổ Lê và tiến sĩ Bart hai người còn đang nói chuyện, trong phòng phẫu thuật Chân Hàm và Lý Dập từ hôm qua đã bắt đầu chuẩn bị, trước mắt đang làm kiểm tra một lần cuối cùng.

Yến Vũ đẩy Hà Việt xuống, hai người thoạt nhìn đều còn coi như bình tĩnh, đến hiện tại lúc này, bọn họ cũng chỉ có thể hết sức làm người nghe theo ý trời, thành hay không thành công, sau này cũng sẽ không giày vò nhiều nữa.

Chân Hàm và Lý Dập từ trong phòng phẫu thuật ra ngoài, thuận tiện đóng cửa lại, bọn họ gật đầu với Cổ Lê và tiến sĩ Bart, tất cả bên trong nên chuẩn bị thì chuẩn bị, nên kiểm tra cũng đều lại kiểm tra rồi.

Yến Vũ đi đến trước người Hà Việt, từ trên xe lăn ôm ông lên, từng bước đi đến trong phòng phẫu thuật, sau đó đặt ông đến trên bàn phẫu thuật.

“Em ngủ một giấc, anh sẽ luôn ở bên ngoài đợi em.”

“Được.” Hà Việt trả lời, ông túm chặt tay Yến Vũ, nắm nhẹ, sau đó mới buông ra.

“Ba Hà, con và Yến Tuy cũng trông ba, ba sẽ khỏe.”

Hà Việt không có trả lời, nhưng trên mặt ông lộ ra nụ cười mỉm.

Chân Hàm đuổi Yến Vũ ra khỏi phòng phẫu thuật, sau đó đóng cửa lại.

Yến Vũ nhịn không được muốn hút thuốc, nhưng ánh mắt quét đến Mạnh Đình được Yến Tuy bọc đến hết sức kín đáo, cũng nhịn xuống. Ông thỉnh thoảng chạy đến bãi cỏ trộm hút thuốc, không chỉ Hà Việt ghét bỏ, chính là Mạnh Đình cũng muốn ghét bỏ, ông vừa vào phòng khách, cậu liền trốn rất xa.

Yến Tuy không có vẫn luôn trông coi ở phòng dưới tầng hầm, anh thỉnh thoảng sẽ trở lên lầu nhận điện thoại, hoặc gửi văn kiện, nhưng mỗi lần xuống, đều cho Mạnh Đình ăn uống một chút.

Điện thoại trên tay anh lại rung lên, anh cầm lên nhìn, một tay khác xoa tóc Mạnh Đình, giống với trước đó trở lại phòng khách hoặc thư phòng nhận điện thoại.

Trước phòng phẫu thuật, chủ dư lại Yến Vũ và Mạnh Đình, Yến Mạn Gia vốn cũng vẫn luôn trông coi, nhưng trước mắt sắp đến giờ cơm, bà trở lên đi lo liệu chút đồ đưa xuống, không chỉ người bên ngoài phải ăn, người trong phòng phẫu thuật có lẽ cũng phải bổ sung một chút năng lượng.

Bà không khẳng định bọn họ còn quan tâm ăn uống không, bà chỉ có thể tìm việc bản thân bà cảm thấy có thể giúp đỡ được.

Mạnh Đình lại nhấp một hớp nước, trước cửa phòng phẫu thuật này chỉ có cậu và Yến Vũ, cậu ngoại trừ uống nước thì cũng chỉ có thể nhìn Yến Vũ.

Ánh mắt Yến Vũ lướt qua, chạm với Mạnh Đình, Mạnh Đình hình như bị dọa đến, chỉ mở to mắt.

Yến Vũ chân mày nhướng lên: “Cậu sợ tôi?”

Ông hình như chưa làm cái gì có thể dọa đến Mạnh Đình, còn có trong cả nhà, nhất không biết cái gì sợ chính là bản thân Mạnh Đình, Yến Tuy đến bây giờ đều chưa từng gọi ông là ba, chỉ có Mạnh Đình lần đầu tiên gặp ông và Hà Việt thì mở miệng gọi ba, sau này cũng gọi đến rất trôi chảy.

Mạnh Đình suy nghĩ một lát, lắc đầu: “Con không sợ…chính là cảm thấy ba người hình như không phải rất thích con và Yến Tuy.”

Mạnh Đình nói như vậy, trái lại cũng không tính cưỡng cầu.

“Nhưng không sao, Yến Tuy có con thích, ba chuyên tâm thích ba Hà thì được rồi.”

Mạnh Đình cũng không xác định bản thân có thể cho Yến Tuy bao nhiêu thích, nhưng cậu có bao nhiêu thì sẽ cho bấy nhiêu, có lẽ không cách nào bù đủ những thứ còn thiếu của Yến Tuy, nhưng tất cả ngày tháng sau này, Yến Tuy là có cậu thích, có cậu yêu.

Yến Vũ không biết lặng im bao lâu, ông mới nhỏ giọng: “Không có không thích…”

Mạnh Đình tính cách như vậy, đừng nói Hà Việt như vậy thích cậu, chính là ông cảm thấy rất tốt, về phần Yến Tuy…ông cũng không có không thích, việc năm đó xảy ra, ông là có giận chó đánh mèo, nhưng trong lòng ông là rõ ràng, Yến Tuy là người vô tội.

Ông vẫn luôn không trở về, không chỉ là bởi vì chân của Hà Việt phải chữa, ông đối với cha mẹ có hiểu lầm, còn có chính là không biết nên làm sao đối mặt với đứa nhỏ này, đối với Yến Tuy.

Ông là ba ruột trên sinh lý của Yến Tuy, Hà Uyển cũng là mẹ ruột trên sinh lý của Yến Tuy, mà ông và Hà Uyển lại là nước lửa không dung.

Ông và Hà Việt trở về, muốn Yến Tuy như thế nào lựa chọn lập trường đây? Là ông người ba đẻ hoàn toàn xa lạ, hay là người mẹ đẻ mấy chục năm chung sống với nó?

Yến Tuy bây giờ trưởng thành đến thành thục ổn trọng như thế, Yến Vũ không ngờ đến, nhưng đây là tình huống tốt nhất.

Yến Tuy có thể phân biệt đúng sai, có thể lựa chọn ông bên này, không đến nỗi bọn họ lại ba con thành thù.

Ông đối với Yến Tuy còn chưa nói tới bao nhiêu thích, nhưng cũng không có không thích, nói đúng hơn, ông là có chút cảm kích nó, đối với việc tìm được Cổ Lê, Yến Tuy xác định giúp rất nhiều, truy xét chân tướng năm đó, cũng là như vậy.

Nhưng đối với Mạnh Đình mà nói, không thích thì chẳng khác nào là thích, cậu cẩn thận nhìn Yến Vũ, sau đó phiên dịch cho ông.

“Vậy ba chính là thích con và Yến Tuy, ba phải trực tiếp nói cho chúng con, bằng không thật sự rất khó nhìn ra.”

Cậu cảm thấy không chỉ cậu không nhìn ra, Yến Tuy cũng không nhìn ra, cậu trời sinh không biết nhìn người, nếu như Yến Tuy cũng như vậy, vậy thì là vấn đề của chính Yến Vũ, giấu giếm quá sâu, này cũng không tốt lắm.

 

Tui trước đây vẫn cho rằng điều trị trầm cảm thì chỉ cần tâm lý tư vấn là đủ, cho đến khi bản thân nhận thuốc, thì mới biết là mình có bao nhiêu ngu ngơ. Điều đặc biệt là nếu tui biết thuốc này có tác dụng phụ rất rất nhiều, thì chắc tui cứ tiếp tục sống chung với lũ cả đời này, chứ không dại dột đi khám. Thấy mà nó nản TT^TT

À tui đùa đấy, ai mà cảm thấy mình có dấu hiệu thì nhất định phải đi kiểm tra nha. Có bệnh thì đừng giấu, trị sớm khỏi sớm ღ( ´・ᴗ・` )  

 

 

 

Một suy nghĩ 22 thoughts on “Sủng hôn hào môn_chương 74”

      1. Tại vụ của tui hơi mệt á.
        Nếu không sai thì tui bị nhiều chứng lắm.
        Trầm cảm ( chắc là mức nhẹ, tại tui không muốn giao tiếp với xã hội)
        Rối loạn lo âu kèm theo chứng tự hại ( tui từng tính tự tử vài lần, mỗi lần mất khống chế cảm xúc là muốn đánh bản thân một trận)
        Mỗi lần tui mất khống chế là không khác gì người điên á. Sau khoảng chừng 2 tiếng thì trở thành người mất cảm xúc. Ngày mai thì bình thường lại.
        Hình như còn một triệu chứng nữa nhưng tui quên mất rồi.
        Tui cũng từng tính đi khám bác sĩ, cơ mà tui lười quá

        Số lượt thích

      2. Cô tốt nhất nên đi khám và phối hợp điều trị, đừng để bị trầm cảm nặng, sẽ phải dùng thuốc cả đời.
        Mặc dù quá trình điều trị có hơi kéo dài và tốn thời gian một chút
        Nhưng vẫn tốt hơn là làm hại bản thân mình
        Chính mình phải tự thương lấy mình cô ơi.
        Tui cũng phải khó khăn lắm mới đưa ra quyết định này
        Chắc cũng tầm mấy năm rồi mới dám đi
        Cũng không phải tự nguyện lắm, vì bệnh tui nó biến chứng sang hậm hực mất ngủ, kiệt sức
        Nói chung là đi đi cô, yêu thương mình vào, đừng bỏ mặc nó

        Liked by 1 person

      3. Tui khám xong rồi nè. Bác sĩ kết luận trầm cảm nặng không có các triệu chứng loạn thần. Tui còn nghĩ omg sao có thể trầm trọng đến thế chứ

        Số lượt thích

      4. Hồi cấp 2 tui đã có các triệu chứng này rồi. Có điều không tệ lắm thôi. Kéo dài đến giờ, tính ra là gần 13 năm. Bác sĩ hỏi tui bắt đầu từ khi nào, tui chỉ dám nố xạo là gần hai năm.

        Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.