Sủng hôn hào môn (trọng sinh)

Sủng hôn hào môn_chương 75

♣Chương 75♣

Edit+Beta: 明明

Đắm chìm trong thiên đường bánh ngọt Pháp

Yến Vũ nhìn chằm chằm Mạnh Đình bộ dáng vô cùng đứng đắn nghiêm túc, nhịn không được xung động muốn sờ trán, ông khẽ ho nhẹ một tiếng, hất đầu qua một bên, vẫn không trả lời, cũng không phải ai cũng có thể giống Mạnh Đình, dễ dàng đem thích hoặc không thích đều nói ra.

Ông tạm thời còn làm không được, nhưng ông cũng phát hiện Mạnh Đình thoạt nhìn mềm yếu, nhưng một khi so sánh, áp lực cho người khác cũng khá lớn.

Mạnh Đình nghe vậy phồng má, sau đó khẽ hừ một tiếng hất đầu qua: “Ba Yến có chút không ngoan, khẳng định bị ba Hà chiều hư.”

Mạnh Đình vẫn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Yến Tuy cũng là rất chiều con, nhưng con vẫn là rất ngoan.”

Mạnh Đình chỉ cần lờ nói nhắc đến hoặc là nghĩ đến Yến Tuy, vẻ mặt cậu đều rất không giống, ánh mắt sáng lên, nét mặt ấm áp lại lanh lợi, nhưng thực sự cũng giống như cậu nói, cậu được Yến Tuy chiều như vậy, cũng vẫn là rất ngoan ngoãn.

Yến Vũ cảm thấy ông cái đầu này nếu không gật, không biết còn phải bị Mạnh Đình nói bao lâu, ông xoay đầu lại, khẽ ‘ừm’ một tiếng, có lẽ vẫn không được tự nhiên xấu hổ hoặc rất khó, nhưng ông sau này sẽ thử đi thích Yến Tuy.

Trong lòng ông cũng rõ ràng, Yến Tuy cũng không yêu cầu, cũng sẽ không cần ông thích, nhưng mặc kệ Yến Tuy nghĩ thế nào, ông có hay không nỗ lực cũng vẫn là một chuyện khác.

Mạnh Đình nhìn Yến Vũ cuối cùng cũng nghe lời, cậu không phiền muộn nữa, cậu mặt mày cong lên, gật đầu, khen ngợi nói: “Ba như vậy mới ngoan.”

Yến Vũ nét mặt càng không được tự nhiên hơn, nhưng vẫn là lại gật đầu, sau đó ông lại nhận được ánh mắt khen ngợi của Mạnh Đình.

Yến Tuy nhận một cuộc điện thoại đi xuống, liền phát hiện tâm tình Mạnh Đình tốt hơn nhiều, Yến Vũ không được tự nhiên với bọn họ một cách khó hiểu, trong lòng anh có chút tò mò, anh ngồi bên cạnh Mạnh Đình đưa tay xoa tóc Mạnh Đình, cũng không có lúc này liền hỏi.

Mạnh Đình nghiêng đầu qua, hai tay lập tức ôm lấy cánh tay Yến Tuy, sáp đến bên tai anh nhỏ giọng nói: “Anh hôm nay điện thoại sao nhiều như vậy nha…”

Thực ra trong ngày thường điện thoại của Yến Tuy không ít, chỉ là những lúc như vậy anh cho dù nhận điện cũng không cần cố ý tìm nơi khác, anh không rời đi, Mạnh Đình thì không có bao nhiêu cảm nhận, hôm nay thì không phải, anh đã lên xuống mấy lần.

“Một chút việc, đã xử lý xong.”

Tay Yến Tuy từ trên tóc Mạnh Đình trượt đến lên gò má cậu, khẽ xoa, sau đó lại tiếp ấn đầu cậu dựa vào lên vai anh, họ không có tiếp tục nói chuyện, tiếp tục ở chỗ này trông.

Lại không lâu Yến Mạn Gia cũng xuống, mang theo chút đồ ăn, người trong phòng bệnh bận rộn tạm thời còn không thể quan tâm.

Cổ Lê và tiến sĩ Bart từng nói lần phẩu thuật này phải tầm bốn tiếng, nhưng thời gian qua một giờ chiều, bên trong vẫn không có ý kết thúc. Yến Vũ không tránh khỏi có chút căng thẳng, nhưng việc quấy rầy tiến hành phẫu thuật, ông cũng không thể nào đi làm, ngoại trừ đợi thì chỉ có thể đợi.

Ba giờ chiều, Chân Hàm mới lại lần nữa mở cửa ra, Cổ Lê và tiến sĩ Bart tiếp tục tiến hành loại phẫu thuật độ khó cao, nét mặt có chút mệt mỏi uể oải, tiến sĩ Bart phẩy tay với Cổ Lê, ông đến phòng dược cách vách phối thuốc, Cổ Lê ở lại nói chuyện với đám người Yến Tuy.

“Phẫu thuật rất thành công, sau nửa tháng tiến hành phẫu thuật lần hai, nếu như cũng thành công, sau này chủ cần điều dưỡng phục hồi, thì có thể lại đứng lên.” Nhưng bắt đầu tốt, chính là thành công một nửa, lần phẫu thuật này thành công, Hà Việt lại lần nữa có hy vọng đứng lên đã nâng cao lên đến tám phần, này tuyệt đối là tin tức tốt.

Yến Vũ sống lưng cứng đờ hồi lâu, mới gật đầu: “Cảm ơn.”

Ông nói xong với Cổ Lê, lại quay đầu nhìn Yến Tuy, lại lần nữa nói cảm ơn: “Cảm ơn.”

Yến Tuy gật đầu, coi như là trả lời.

Cổ Lê lại lần nữa nói chi tiết tình huống của Hà Việt với Yến Vũ, sau đó ông cũng mới đi nghỉ ngơi, Yến Vũ vào bên trong ở bên cạnh Hà Việt, Chân Hàm và Lý Dập lại ăn chút đồ, cũng còn ở phòng phẫu thuật tiếp tục đợi.

Hà Việt có lẽ phải đến tối mới có thể tỉnh, Yến Tuy và Mạnh Đình ở lại trông coi cũng không cần thiết. Yến Tuy và Mạnh Đình vào thăm Hà Việt, thì cũng ra ngoài, đi ra ngoài hành lang.

“Ba Hà sau này có thể đứng lên chơi với Đại Hoàng và Mao Cầu, còn có thể cùng chúng ta đi tản bộ, như vậy thật tốt.”

Mạnh Đình nói nghiêng đầu liếc nhìn Yến Tuy, một liếc này cậu dường như nhìn thấy tận đáy lòng Yến Tuy, cậu đối với người khác sẽ không có cảm giác như vậy, nhưng cậu và Yến Tuy quá thân mật, trong nháy mắt này cậu liền giống như hiểu rõ chính mình, hiểu rõ tâm tình Yến Tuy lúc này.

Cậu bước chân dừng lại, bỗng nhiên đổi thành cậu kéo Yến Tuy đi, họ ra ngoài cũng không đi về phía phòng khách, mà là bị Mạnh Đình kéo đến sân sau.

Yến Tuy tùy ý Mạnh Đình kéo, nhưng anh cũng không rõ Mạnh Đình kéo anh đến sân sau là muốn nói cái gì, hoặc là làm cái gì.

Yến Tuy nhỏ giọng hỏi một câu: “Sao vậy?”

Mạnh Đình nghe vậy bước chân dừng lại, cậu xoay người qua, hốc mắt bỗng nhiên có chút đỏ, cậu buông tay Yến Tuy ta, lại ôm chặt lấy anh.

“Yến Tuy, không sao nữa rồi, toàn bộ đều không sao nữa rồi…”

Yến Tuy nét mặt trên mặt trong nháy mắt trở nên sững sờ, nhưng sau đó anh liền biết Mạnh Đình đang an ủi anh cái gì.

Anh tìm bác sĩ cho Hà Việt, cũng không chỉ là anh hy vọng bọn họ có thể sống tốt, anh còn đang tận lực bù đắp bi kịch do Hà Uyển tạo thành, bởi vì anh là Hà Uyển sinh, cho nên lúc bản thân Yến Tuy còn chưa tự giác, đã gách trách nhiệm trên lưng.

Nhưng hiện tại Mạnh Đình nói cho anh biết những bi kịch kia không liên quan gì đến anh, anh có thể làm được nhiều nhất cũng là những cái này, anh không cần vì cái này mà áy náy.

“Anh biết rồi.”

Yến Tuy trả lời, sau đó nghiêng đầu hôn tóc cậu, xúc cảm mềm mại kia giống như chính bản thân Mạnh Đình, anh có lẽ lại là bị Mạnh Đình làm cảm động đi.

“Ừm.” Mạnh Đình trả lời, tiếp tục tựa bên gáy Yến Tuy, cảm xúc của cậu trong nháy mắt còn có chút khó chịu vì vậy mà thu lại, Yến Tuy cảm nhận được, tiếp tục vỗ nhẹ sau lưng Mạnh Đình.

Vốn là cậu an ủi Yến Tuy, cuối cùng biến thành Yến Tuy đến an ủi cậu.

Mạnh Đình bừng tỉnh, gò má hơi đỏ lên: “Em vẫn là có chút vô dụng…” Ngay cả an ủi Yến Tuy đều làm không quá tốt.

“Không, em rất tốt.” Yến Tuy nâng cầm Mạnh Đình lên, ở trên môi cậu hôn lên, trên mặt anh tràn đầy ý cười, cũng không miễn cưỡng nữa, anh có thể sáng tỏ thông suốt, chính là Mạnh Đình mang đến cho anh: “Cảm ơn.”

Mạnh Đình bị khen gò má càng đỏ hơn, cậu nhìn Yến Tuy, tự mình đưa môi đến, làm cho nụ hôn nhẹ càng sâu thêm.

“Khụ khụ khụ…”

Bác Tiêu cúi đầu ho khan một trận mãnh liệt, người cũng không dám đi đến quá gần, ông khom lưng nói: “Gia chủ, phu nhân, trong nhà có khách đến.”

Yến Tuy rời khỏi môi Mạnh Đình, lại ôm chặt người đang xấu hổ đỏ mặt vùi vào trong ngực, anh mới trả lời bác Tiêu: “Bác trước đi tiếp đãi, chúng tôi theo sau đến.”

“Vâng.” Bác Tiêu trả lời, sau đó nhìn không chớp mắt xoay lưng đi, cộng thêm nhanh chân rời đi. Ông cảm thấy ông nên lại lần nữa ước thúc người hầu một chút, gia chủ và gia chủ phu nhân tình cảm tốt đương nhiên không tệ, bổn phận người hầu bọn họ chính là phải nhạy bén hơn, càng có năng lực hơn.

Sau khi bác Tiêu rời đi, Mạnh Đình trong ngực Yến Tuy nhỏ giọng lầm bầm.

“Khách gì nha, em còn chưa có hôn đủ…”

Yến Tuy rũ mi nhìn xuống, ánh mắt Mạnh Đình lại sáng lấp lánh.

Yến Tuy ở trên môi Mạnh Đình chạm chạm, nhỏ giọng an ủi nó: “Buổi tối chúng ta lại hôn.”

“Được.” Mạnh Đình gật đầu, sau đó mới buông cổ Yến Tuy ra, Yến Tuy nắm chặt tay Mạnh Đình, dắt người đi về phía phòng khách.

Lại đi hai bước, Yến Tuy mới nghiêng đầu nói với Mạnh Đình: “Khách đến là người Tiêu gia, chỉ gặp một chút, đây là nhà của chúng ta, em không cần sợ.”

“Được.” Mạnh Đình lại trả lời, nhưng cậu lại túm chặt tay Yến Tuy, đỏ ửng trên gò má vẫn còn, nhưng cả người cậu rõ ràng trở nên phòng bị.

Tiêu Huy Dân và Ninh Châu xuống máy bay, Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc đến đón bọn họ, cũng không đến khách sạn nghỉ ngơi hay thương nghị cái gì, trực tiếp đến thẳng Yến trạch.

Tiêu Huy Dân và hai đứa con trai của ông còn coi như trấn tĩnh, bọn họ đều sốt ruột gặp Mạnh Đình, nhưng còn phân tâm phải giao tiếp với Yến Tuy, sao có thể để cho Mạnh Đình nhận bọn họ.

Về phần Ninh Châu sốt ruột của bà gần như hoàn toàn không giấu nổi, mất mà có lại được, chết mà sống lại…trước khi nhìn thấy người, bà đều còn cảm thấy hành trình trước mắt giống như một giấc mơ quá đẹp, sau khi tỉnh mơ, tất cả lại đều trở về lại hiện thực.

“Là thực đúng không, chúng ta đến gặp Nặc Nặc sao?”

Đứng ở trong phòng khách Yến trạch, Ninh Châu vẫn cảm thấy căng thẳng, cảm thấy không thể tượng tưởng nổi, nhưng bà vẫn chưa kịp nhận an ủi của Tiêu Huy Dân, ánh mắt liền cố định ở một chỗ, lại cũng không thể di chuyển dù một cm.

Mái tóc mềm mại hơi xoăn, đôi mắt hoa đào trời sinh hàm chứa quyến rũ, còn có ánh mắt kia nhìn qua, loại cảm ứng giữa mẹ con, Ninh Châu so với bất kì người nào có mặt đều phải khẳng định hơn Mạnh Đình là đứa nhỏ của bà, nhưng lúc khẳng định, cảm xúc bà miễn cưỡng di trì cũng sắp đứng bên bờ vực sụp đổ.

Bà từng bước đi về phía Mạnh Đình, lại cũng không  thể nhìn thấy người và vật khác nữa, bà cổ họng nghẹn ngào lại nghẹn ngào hơn, cuối cùng phát ra một chút thanh âm.

“Nặc Nặc, Nặc Nặc…mẹ là mẹ, mẹ là mẹ của con…”

Bước chân Mạnh Đình dừng lại, cũng nhìn về phía Ninh Châu, cậu theo bản năng dịch chuyển đến sau lưng Yến Tuy, nhưng ánh mắt cũng là rơi đến trên người Ninh Châu.

Ninh Châu đang khóc, trong lòng Mạnh Đình bỗng cũng rung rung theo.

Có lẽ Ninh Châu thực sự quá kích động, khoảng cách ngắn ngủn mười bước chân này, bà đi hết sức khó khăn, bước chân của bà nghiêng ngã, Mạnh Đình đi lên hai bước, đỡ lấy bà, lập tức cậu cũng bị Ninh Châu ôm lấy: “ Nặc Nặc, mẹ là mẹ…”

Mạnh Đình bỗng nhiên bị người khác ngoài Yến Tuy ôm, cậu có chút bất ngờ, hơn nữa ngoại trừ cái này, loại bản năng vi diệu này, khiến cậu không có đẩy bà ra, người phụ nữ này cậu từ trước đến nay chưa từng gặp, cậu trắc trở nói.

“Tôi…tên là Mạnh Đình, bà đừng khóc.”

Ninh Châu gầy như một khúc xương, đỏ mắt, nước mắt từng viên lại từng viên rơi xuống, thoạt nhìn vô cùng đáng thương,

Mạnh Đình không có lại bao nhiêu ngọ ngoạy, cậu tùy ý bà ôm, nhìn bà bộ dáng khóc không thành tiếng, ánh mắt cậu bỗng nhiên cũng đỏ, cậu giơ tay lên xoa tóc Ninh Châu: “Ngoan, bà đừng khóc…”

Thế nhưng Ninh Châu khóc càng thương tâm hơn, càng thêm dữ dội hơn…bởi vì lời này hoàn toàn bất ngờ, lại dịu dàng đến mức khiến bà muốn khóc nức nở một trận, bà ôm được đứa nhỏ của bà, còn nhận được an ủi của nó.

Một đường đi này, bọn họ có lẽ đều làm xong chuẩn bị Mạnh Đình đối xử lạnh nhạt, nhưng hoàn toàn bất ngờ, Mạnh Đình cũng không như thế nào bài xích Ninh Châu.

Mạnh Đình đỡ Ninh Châu, nhìn bà tiếp tục khóc không ngừng, cậu nghiêng đầu cầu cứu nhìn Yến Tuy.

Yến Tuy vốn đứng ở bên cạnh Mạnh Đình, anh đưa tay xoa tóc Mạnh Đình, mới mở miệng: “Tiêu phu nhân bảo trọng, đừng quá khó chịu, chúng ta đến sofa bên kia nói chuyện đi.”

“Mẹ, mẹ thân thể không tốt, đừng xúc động như vậy, Nặc Nặc…đã tìm được rồi.”

Tiêu Tử Mặc đỏ mắt đi qua, hắn đỡ lấy Ninh Châu, cũng không muốn Ninh Châu quá kích động dọa sợ Mạnh Đình.

Ninh Châu miễn cưỡng thu dọn một chút cảm xúc mất khống chế, nhưng bà vẫn túm chặt quần áo Mạnh Đình, cũng không dám buông ra, như vậy Mạnh Đình cũng chỉ có thể theo bọn họ đi.

Tiêu Huy Dân và Tiêu Tử Ngang cũng cảm thấy cổ họng nghẹn ngào lợi hại, chỉ là cảm xúc của bọn ghọ không có bộc lộ ra ngoài như Ninh Châu.

Tất cả mọi người đều ngồi xuống, trong chốc lát không ai mở miệng, có lẽ đều còn đang do dự trước mở miệng nói những gì, mới có thể ở chỗ của Mạnh Đình xoát được độ cảm tình.

Trái lại là Ninh Châu, bà khóc một trận, phát tiết qua đi, tinh thần so với lúc đầu nhìn thấy Yến trạch lại còn tốt hơn, bà buông quần áo Mạnh Đình ra đồng thời, mở miệng đánh vỡ im lặng: “Nặc Nặc…”

“Tôi tên là Mạnh Đình…” Mạnh Đình thấy bà buông cậu ra, cậu quay người núp trong ngực Yến Tuy, giống như là thỏ con bị kinh sợ vội vàng trở về hang.

Yến Tuy giơ tay ôm lấy Mạnh Đình, hơi áy náy nhìn Ninh Châu: “Đình Đình còn cần chút thời gian.”

Thật ra cậu có thể để cho Ninh Châu ôm cậu, còn kéo cậu lâu như vậy, Yến Tuy đã rất kinh ngạc rồi, phải biết Yến Mạn Gia và bọn họ sống chung lâu như vậy, quan hệ với Mạnh Đình cũng khá tốt, cho đến nay ngoại trừ bà ở cửa hàng bánh ngọt lần kia tập kích bất ngờ, lúc khác không thể đụng đến một móng vuốt của Mạnh Đình.

Dựa vào thân thủ nhanh nhẹn của Mạnh Đình, cậu không muốn cho Ninh Châu ôm, khẳng định có thể tránh thoát, càng không cần nói tiếp đó cậu còn an ủi Ninh Châu.

“Ừm, là như vậy.” Người Tiêu gia còn chưa có thể trả lời, Mạnh Đình liền tiếp lời cho Yến Tuy, nhưng cậu vẫn không ngẩng đầu.

“Nặc…Đình Đình thân thể nó tốt hơn chưa?” Ninh Châu lại hỏi một câu, thế nhưng bà mới chú ý đến Yến Tuy, người đàn ông này Nặc Nặc nhà bà ôm chặt như vậy, dáng người thẳng tắp, tướng mạo tuấn tú, thoạt nhìn thận trọng thành thục.

Hơn nữa không cần lại quá nhiều quan sát hoặc hỏi thăm, hoàn toàn có thể nhìn ra, Mạnh Đình quá mức tín nhiệm và quyến luyến anh.

“Tốt hơn nhiều.” Yến Tuy trả lời Ninh Châu, tay anh rất tự nhiên khẽ vuốt sau lưng Mạnh Đình.

Ninh Châu và Tiêu Huy Dân đến, đối với Mạnh Đình mà nói vẫn là có chút chấn động, có lẽ cậu lúc này càng nghi hoặc là phản ứng của cậu với Ninh Châu, bằng không cậu không đến mức trực tiếp trốn đến trong ngực Yến Tuy.

“Vậy thì được, vậy thì được…” Ninh Châu chỉ có thể nhìn thấy sau ót Mạnh Đình, bà lại cảm thấy có chút khó chịu, không phải bởi vì Mạnh Đình, mà là chính bà, là bà không bảo vệ tốt Mạnh Đình, mới khiến bọn họ lỡ mất nhiều năm sống chung như vậy, mới khiến Mạnh Đình bây giờ coi bà như người xa lạ.

Thanh âm của bà khẽ run rẩy, ánh mắt bà nhìn Mạnh Đình lộ ra luyến tiếc rõ ràng, bà rất muốn tiếp tục giống trước đó ôm cậu, nhưng bà dường như không muốn bị Mạnh Đình chán ghét. Bà nhịn xuống những khát vọng này, nhẫn nhịn có chút vất vả, có hơi muốn khóc.

“Bà đừng khóc, không tốt với mắt…” Mạnh Đình ở trong ngực Yến Tuy, bỗng nhiên nhỏ giọng nói.

Ninh Châu khó chịu, cậu cũng có chút khó chịu như vậy.

Mạnh Đình nói xong, từ trong ngực Yến Tuy lại ngồi an ổn, cậu ngước mắt nhìn Ninh Châu, thấy bà tuy gật đầu, nhưng hốc mắt vẫn hàm chưa một tầng hơi nước, này rõ ràng là lại muốn khóc.

Tay cậu chậm rãi giơ lên, lại ở đặt lên tóc Ninh Châu, thanh âm của cậu càng nhỏ càng ấm áp hơn: “Ngoan, đừng khóc.”

“Được…được.” Ninh Châu dứt lời, nước mắt lại lăn xuống, nhưng lần này bà là cười khóc.

Ba người đàn ông thành niên đã lâu đều đỏ mắt, tình cảnh như vậy đối với bọn họ mà nói, quá mức kích động.

“Đình Đình, ba là ba con.” Tiêu Huy Dân cuối cùng cũng mở miệng, liên tục mấy ngày đều không ngủ ngon, nét mặt ông có chút khó coi, nhưng cũng cố gắng hòa nhã hết mức, chỉ là hòa nhã có chút kì quặc.

“Ồ.” Mạnh Đình nghe vậy quét mắt nhìn Tiêu Huy Dân, tay cậu từ trên tóc Ninh Châu thu về, người lại hướng về phía bên người Yến Tuy co lại.

“Ông…các người muốn mang tôi đi sao?” Mạnh Đình nói tự mình liền mãnh liệt lắc đầu, cậu ôm eo Yến Tuy, rất là nghiêm túc lại rất là kiên định nói: “Tôi và Yến Tuy kết hôn rồi, chúng tôi phải vĩnh viễn ở bên nhau, tôi sẽ không rời khỏi anh ấy.”

Cậu nói xong nhìn về phía Yến Tuy, lại lần nữa nhấn mạnh một lần: “Tôi sẽ không đi, tôi phải luôn ở bên cạnh anh ấy.”

“Đây là đương nhiên.” Yến Tuy ôm lấy Mạnh Đình, cằm cọ cọ tóc cậu, không có tận lực nhấn mạnh giọng điệu, nhưng loại hương vị không được phủ định vô cùng rõ ràng.

Mạnh Đình gật đầu với Yến Tuy, trên mặt lộ ra nụ cười mỉm, lập tức cậu lại nghiêng đầu nhìn qua Ninh Châu, người nói là ba cậu kia, đối với cậu mà nói, nhận hay không nhận bọn họ cũng không phải chuyện gì quá khó quyết định, nhưng điều kiện trước tiên quyết định chính là câu hỏi trước đó của cậu.

Nếu như nhất định phải làm ra lựa chọn giữa bọn họ và Yến Tuy, cậu chỉ sẽ lựa chọn Yến Tuy, này không cần do dự.

“Chỉ cần nó đối tốt với con, chúng ta sẽ không làm gì…” Ninh Châu nói lời này có chút khó khăn, nhưng trực giác của bà nói cho bà biết, nếu như không trả lời tốt câu hỏi này của Mạnh Đình, tất cả cái khác đều miễn bàn.

Trực giác của Ninh Châu cũng không có sai, ánh mắt của Mạnh Đình lại lần nữa rơi trở về trên người Ninh Châu, giọng điệu hòa dịu, trên mặt cũng mang theo ý cười: “Mẹ không cần lo lắng, Yến Tuy tốt với con, anh ấy tốt với con nhất.”

“Được, được…” Ninh Châu trong ngày thường tuyệt không phải người thích khóc, nhưng nghe thấy Mạnh Đình gọi một tiếng mẹ kia, nước mắt bà liền lại sắp vỡ đê rồi.

Mạnh Đình thấy Ninh Châu như vậy cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng ánh mắt cậu lại nhìn về phía người khác.

Tiêu Tử Mặc khá nhanh nhẹn: “Em là Nặc Nặc nhà chúng ta, cũng là bầu bạn của Yến Tuy, này cũng không mâu thuẫn, anh là anh…anh hai.”

“Anh hai.” Mạnh Đình gật đầu, lại gọi người.

Tiêu Tử Ngang lướt qua Tiêu Tử Mặc, anh ta cũng vội vàng nói: “Là đạo lý này, anh là anh cả của em.”

“Anh cả.” Mạnh Đình gật đầu, cũng gọi Tiêu Tử Ngang, hiện tại dư lại Tiêu Huy Dân còn chưa thể gật đầu.

Mạnh Đình rất tích cự, Tiêu Huy Dân không gật đầu, cậu còn thật sự không gọi người.

Tiêu Huy Dân nhìn nhìn Mạnh Đình, lại nhìn nhìn Yến Tuy khá bình tĩnh, ông cảm thấy Yến Tuy có thể bình tĩnh như vậy, là bởi vì cậu ta rất rõ ràng địa vị của mình trong lòng Mạnh Đình, đoán được Mạnh Đình sẽ là phản ứng này.

Nhưng cái này còn thật sự không phải, quan tâm sẽ bị loạn, Yến Tuy mới bắt đầu cũng từng là lo lắng không yên, nhưng vẫn là được Mạnh Đình an ủi.

Tiêu Huy Dân khẽ thở dài, sau đó gật đầu, con trai nhỏ đều nói rõ ràng như vậy, người trong nhà toàn bộ phản chiến, ông không gật đầu, chẳng lẽ còn muốn làm ‘người xấu’ uổng công sao, hơn nữa ông cũng muốn nghe Mạnh Đình gọi một tiếng ba.

Nhưng mà Mạnh Đình nhìn ông gật đầu, cậu rất vui vẻ xoay đầu qua nhìn Yến Tuy, căn bản không có gọi.

Tiêu Huy Dân vẻ mặt cứng đờ, khá kinh ngạc, như thế nào đến ông bên này thì không gọi nữa?

“Bọn họ sẽ không mang đi, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau.”

Mạnh Đình nói ôm cổ Yến Tuy, lại lặng lẽ ở vị trí mang tai anh hôn lên, cậu không chỉ là đang chia xẻ với Yến Tuy tin tức tốt này, cũng là đang an ủi Yến Tuy, cậu có thể cảm nhận được trong lòng Yến Tuy có chút bất an, và bất an giống như cậu.

“Ừm.” Yến Tuy khẽ trả lời, anh vẫy tay với má Vương đang đi đến, bưng lên trà, và một vài điểm tâm trái cây.

Mạnh Đình mũi hểnh hểnh lên, lại tiếp tục ngoan ngoãn ngồi yên, cậu vừa rồi rất là lo lắng, tiêu hao một chút tinh thần thể lực, có hơi đói cũng có hơi thèm ăn.

“Em còn muốn ăn bánh kem kia.” Mạnh Đình nhỏ giọng nói với Yến Tuy, nhưng lúc này mọi người đều không nói gì, cậu dù nhỏ tiếng bọn họ cũng có thể nghe thấy, Yến Tuy còn chưa có thể đi cầm, Tiêu Tử Mặc Tiêu Tử Ngang thậm chí Tiêu Huy Dân đều động tay.

Trái lại Ninh Châu nhìn Mạnh Đình sao cũng nhìn không đủ, còn chẳng quan tâm bọn họ giành giật làm những chuyện này.

Mạnh Đình thấy trước mặt đẩy đến ba miếng bánh kem, cậu lại nhìn chằm chằm Yến Tuy, lại nhìn về phía ba người bên kia bỗng nhiên lại trở nên căng thẳng.

“Cảm ơn mọi người.”

Mạnh Đình nói cảm ơn, ánh mắt lại quay trở về ba miếng bánh kem trước người cậu, trái lại cũng không sợ đều cắt ra sẽ lãng phí, cậu thầm thì nói: “Em ăn một miếng, Yến Tuy ăn một miếng, mẹ ăn một miếng.”

Cậu bỗng nhiên nhớ ra cũng chưa từng hỏi Ninh Châu, cậu đối diện với ánh mắt Ninh Châu.

“Mẹ người ăn không? Tay nghề của má Vương rất tốt, cực kì ngon.”

“Ăn, mẹ ăn, cảm ơn…Đình Đình.” Ninh Châu đưa tay qua nhận lấy bánh kem Mạnh Đình đưa tới, quá mức kích động, hai tay khống chế không được rung rẩy, nhưng còn chưa kịp nhận lấy bánh kem, Mạnh Đình lại nói.

“Cha người đến, cha đến đút cho mẹ ăn.”

“A, ồ… được.”

Tiếng cha này bỗng dưng mà đến, Tiêu Huy Dân có hơi không kịp phản ứng, nhưng sau khi phản ứng, ông lập tức đứng lên đón lấy.

Bánh kem đẩy đến trước mặt Mạnh Đình chỉ có ba phần, Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc đương nhiên không có phần.

Mạnh Đình sau khi đưa cho Tiêu Huy Dân lại ngoan ngoãn ngồi xuống, mà Yến Tuy cũng cầm lấy muỗng đút cho Mạnh Đình.

Lúc Mạnh Đình ăn rất chuyên chú, chỉ nhìn Yến Tuy và bánh kem trong tay anh, không lại nhìn bất kì ai.

Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc tay làm hàm nhai, tự mình đút mình ăn, nhưng trong lòng loại cảm giác vi diệu kia cũng không có ít đi.

Nhưng có người chính là có ngoại năng lực kì dị này, trời sinh có thể xóa đi tất cả đau khổ, cho dù bản thân cậu khá bất hạnh.

Bọn họ lúc đến tình cảnh lạc quan trong dự tính cả nhà ôm đầu khóc nức nở cũng chưa xuất hiện, tình cảnh bi quan trong dự tính Mạnh Đình chất vấn bọn họ cũng không có xuất hiện, nhưng trước mắt lại đều so ra còn muốn tốt hơn, lúc này mới là cuộc sống đi, ăn ăn uống uống, khóc khóc cười ciười, quá khứ đều là quá khứ, đâu khổ đều trô qua rồi, trước mắt bất luận thời gian gì đều nên là dùng đến mỉm cười và hạnh phúc.

“Meo…” Mao Cầu từ trên chân cầu thang xuất hiện, sau đó tìm theo mùi vị đến bên chân Mạnh Đình.

Mạnh Đình cúi người ôm Mao Cầu lên, cậu xoa lông Mao Cầu, xoay người nhìn về phía Ninh Châu: “Nó tên là Mao Cầu, là mèo của con và Yến Tuy, nhà chúng con còn có một con chó, nó tên là Đại Hoàng, hiện tại nên là lười biếng ngủ rồi.”

Thấy Ninh Châu thu hồi nước mắt về, Mạnh Đình nhẹ nhàng thở ra một hơi, cậu quyết định khen Ninh Châu: “Mẹ không khóc đẹp hơn nhiều, cha người nói phải hay không?”

“Phải.” Tiêu Huy Dân học ngoan trả lời, lại không có bất kì do dự liền trả lời phải.

“Được, mẹ nghe lời Đình Đình, mẹ không khóc.” Ninh Châu nuốt xuống bánh ngọt trong miệng đã không cảm nhận được ngọt hay là đắng, khẽ cười. Bà không lại tính toán đi ôm Mạnh Đình nữa, bà đã cảm nhận được, đối đãi với Mạnh Đình thuận theo tự nhiêu so với cái gì đều tốt hơn.

“Như vậy mới ngoan.” Mạnh Đình gật đầu, xoay người lại, ánh mắt đối diện với Yến Tuy, cậu lập tức dán lên gò má Yến Tuy cọ cọ, giống như sợ lạnh nhạt anh.

Biểu đạt của Mạnh Đình khá trực tiếp, đối với người Tiêu gia cùng cậu không tiếp xúc quá lâu mà nói, nhiều ít vẫn là cảm thấy có hơi không thích ứng, nhất là nhìn Yến Tuy bộ dáng lạnh nhạt, có chút khó chịu không hiểu tại sao.

Bánh kem ăn xong, trà cũng uống xong, bọn họ đến Yến trạch, lời dự tính nói một câu cũng không mở miệng ra được, nhưng thời gian vẫn đang dần trôi đi, trước mắt sắp đến giờ cơm rồi, đám người bọn họ còn đứng ỳ tại chỗ, hình như có chút không phù hợp.

“Em họ đến rồi, cậu hôm nay vất vả, buổi tối phải ăn nhiều chút.”

Mạnh Đình dựa vào Yến Tuy, trước tiên nhìn thấy Chân Hàm ở cửa phòng khách cầm hộp thuốc, cậu hiện tại đối với Yến Mạn Gia rất quan tâm, đối với Chân Hàm cũng không kém, Hà Việt phải làm phẫu thuật, Chân Hàm những ngày này vẫn luôn theo Cổ Lê và tiến sĩ Bart, tự thân làm trợ thủ cho bọn họ.

Phẫu thuật kết thúc, Chân Hàm và tiến sĩ Bart đều đi nghỉ ngơi, Chân Hàm và Lý Dập còn phải chú ý nhiều việc.

“Cảm ơn chị dâu quan tâm.” Chân Hàm nghe vậy trên mặt hơi nghiêm túc, lộ ra nụ cười mỉm, hắn gật đầu với Mạnh Đình, lập tức ánh mắt hắn lướt qua nhìn về phía Tiêu Huy Dân: “Ngài là gia chủ Tiêu gia đi, tôi là bác sĩ.”

Chỉ câu này, nên đủ để người Tiêu gia hiểu rõ ý nghĩa hắn xuất hiện ở chỗ này.

“Không cần kiểm tra, Đình Đình là đứa nhỏ của tôi và Ninh Châu.” Tiêu Huy Dân lắc đầu, Mạnh Đình thật sự rất giống Ninh Châu lúc còn trẻ, nhất là đôi mắt kia, cực kì tương tự, hơn nữa ông tin cảm giác của ông và Ninh Châu.

“Vẫn là kiểm tra đi, làm sai thì không được.” Mạnh Đình hình như cũng mới bừng tỉnh, cậu phải hay không đứa nhỏ Tiêu gia, còn chưa khẳng định.

Nếu như bọn họ thật sự là cha mẹ cậu, lại không chia rẽ cậu và Yến Tuy, cậu đương nhiên có thể nhận, nhưng nếu như là không phải, cậu cũng không muốn chiếm cứ cha mẹ người khác.

“Vẫn là xác định một chút đi.” Yến Tuy nhìn về phía Tiêu Huy Dân, cũng mở miệng: “Các người muốn nhận Đình Đình, đây là cần phải.”

Bọn họ phải xác định, Yến Tuy bên này cũng phải xác định.

Chân Hàm trực tiếp từ trên da Tiêu Huy Dân và Mạnh Đình rút mẫu, sau đó chứa thành hai phần, một phần cho Tiêu Tử Ngang, một phần hắn mang đi.

Cũng không cần đi chỗ khác, trong phòng dưới tầng hầm Yến thị, khoảng thời gian này đã làm xong chuẩn bị, mà Chân Hàm sở học có phần hỗn tạp, hoàn toàn có thể làm một bác sĩ toàn tài, để hắn đến kiểm tra đo lường, Yến Tuy là người yên tâm nhất.

Còn Tiêu Huy Dân bên kia, thì có người bọn họ chính mình tin tưởng đi làm.

Mạnh Đình tiếp nhận rất nhanh, thực ra cũng càng nói rõ vấn đề, một khi xác định không phải, cậu chỉ sợ không nhận người cũng không nhận đến mức khá dứt khoát.

Ninh Châu ánh mắt nhìn qua, Mạnh Đình do dự một chút, vẫn là nói sự thật: “Đợi kiểm tra ra tôi lại gọi người là mẹ đi, tôi vừa rồi quá vui, thì quên mất cái này.

Cậu không phải nhìn thấy đám người Ninh Châu mà vui vẻ, mà là cậu khẳng định bọn họ sẽ không chia rẽ cậu và Yến Tuy mới vui vẻ.

Ninh Châu có chút phiền muộn, nhưng phiền muộn này không thể phát tiết với Mạnh Đình, bà xoay đầu trừng mắt Tiêu Huy Dân.

Nhưng bà cũng lại nhấn mạnh một lần nữa: “Đình Đình con không gọi sai, mẹ là mẹ con, mẹ sẽ không nhận sai đứa nhỏ của mình, mẹ thật sự là mẹ con.”

Mạnh Đình cảm nhận được một chút phiền não, Ninh Châu khóc lên hoặc muốn khóc, cậu đều có hơi khó chịu theo, cậu vẫn không có gọi người, nhưng cậu lại sờ tóc Ninh Châu, một lần thì lạ, hai lần thì quen, huống chi đây là lần thứ ba, Mạnh Đình rất thuận tay: “Ngoan, đừng khóc.”

“Người vừa khóc, con cũng cảm thấy khó chịu, con trước đây không như vậy…”

Chính là Yến Mạn Gia khóc, cậu đều không có bao nhiêu cảm giác, nhưng hiện tại cậu vậy mà nhìn không nổi Ninh Châu khóc, cái này đối với Mạnh Đình mà nói tương đối nghi hoặc.

Nhưng đám người Tiêu Huy Dân nghe thấy lời này của cậu, trong lòng bị nghẹn một chút, có lẽ đây là cảm ứng giữa mẹ con, này so với kiểm tra gì đều phải đáng tin cậy hơn, nhưng cũng như Yến Tuy nói, bọn họ muốn nhận Mạnh Đình về Tiêu gia, kiểm tra này nhất định phải làm.

“Còn có, con vừa rồi quên hỏi mọi người một chuyện.”

“Cái gì?” Ninh Châu thanh âm run rẩy hỏi, bà vừa vui vừa khó chịu, nhưng Mạnh Đình vẫn dựa vào trong ngực Yến Tuy, chỗ này mới là nơi cậu cảm thấy an toàn nhất.

“Chính là…con có chút ngốc, người nếu là chán ghét con, có thể trực tiếp nói ra, không muốn nhận cũng không sao đâu.” Cậu suy nghĩ một chút lời của mình, cảm thấy ‘có chút ngốc’ kia có chút không hợp với sự thật lắm, cậu lại sửa chữa một chút.

“Con vẫn luôn ngốc…như vậy, con biết các người có thể cảm nhận được, cho nên…không thích con có thể trực tiếp nói cho con biết.”

Mạnh Đình tiếp nhận quá nhiều ác ý, đã có thể tự động lượt bỏ những ánh mắt hoặc ngôn ngữ ác ý hoặc khinh thường, bây giờ cậu trái lại càng không thích những thương hại quá có cảm giác về sự ưu việt, cậu không cầm thương hại, cho dù cậu khẳng định ngốc cũng không cần.

Mạnh Đình nói những cái này, đối với người có mặt đều bị đâm một kích vào trong lòng, chính là Yến Tuy chân mày cũng hơi cau lại, nhưng sau đó anh được Mạnh Đình an ủi vuốt bằng lại.

Tay cậu vẫn chạm ở giữa chân mày Yến Tuy, nghiêm túc trên mặt tan đi, mặt mày cong cong, ấm áp lại chân thành: “Em biết, anh là thích em, là yêu em, em cũng thích anh, cũng yêu anh.”

Tùy thời tùy chỗ, bất luận lúc rảnh rỗi gì đều có thể bày tỏ với Yến Tuy, hạng mục kĩ năng này Mạnh Đình từ lúc bắt đầu gặp được Yến Tuy, vẫn luôn thắp sáng, lúc này cũng không ngoại lệ, người khác đều đang khó chịu, bên này lại trở nên ngọt ngào.

“Không phải ngốc, Đình Đình như vậy không phải ngốc.” Ninh Châu mắt ngập nước lại kéo lực chú ý của Mạnh Đình trở về, bà thăm dò đưa tay ra, thấy Mạnh Đình tuy do dự, nhưng không có né tránh, tay bà mới rơi đến trên gò má cậu.

Trong nụ cười của bà mang theo nước mắt, nói không rõ là khó chịu, hay là vui vẻ, nhưng lời này bà nhất định phải nói với Mạnh Đình.

“Đình Đình là bảo bối của mẹ, là bảo bối mẹ yêu nhất.”

Mạnh Đình chớp mắt, cậu lại hơi chần chừ, tay mới từ trong ngực Yến Tuy giãy giụa ra, cậu hướng về trước nhẹ nhàng ôm Ninh Châu.

Ninh Châu còn chưa kịp phản ứng, Mạnh Đình đã buông bà ra, nhưng này đã là cực hạn Mạnh Đình an ủi Ninh Châu có thể làm được.

“Người đừng khó chịu, trước khi con kiểm tra ra, con còn gọi người là mẹ được không?”

“Được, được…” Ninh Châu cắn môi, nước mắt rơi đến trên mu bàn tay Mạnh Đình còn chưa có thể hoàn toàn thu về.

Mạnh Đình có chút bất ngờ, cậu bỗng nhiên nhìn về phía Tiêu Huy Dân hốc mắt hơi đỏ, có chút ghét bỏ nói: “Cha có chút ngốc, đều không biết phải ôm mẹ dỗ dành.”

Bị Mạnh Đình nói như vậy, Tiêu Huy Dân cũng không cảm thấy khó xử, ông gật đầu, thế nhưng đồng ý: “Con nói đúng, là cha ngốc.”

Ông ôm lấy Ninh Châu, để bà dựa vào ông, ông cũng biết bọn họ hôm nay không thể nói chuyện đứng đắn với Yến Tuy, thời gian chung sống với Mạnh Đình, nửa buổi chiều đều không đủ, cái khác không có gì quan trọng bằng Mạnh Đình.

Tiêu Huy Dân nhìn thời gian, cúi đầu thương lượng với Ninh Châu, Ninh Châu tuy cực kì luyến tiếc, nhưng cũng biết có chừng có mực, bà khẽ gật đầu.

“Đình Đình, mẹ ngày mại lại đến thăm con có thể không?”

Mạnh Đình nghe vậy nhưng là liếc nhìn Yến Tuy, sau đó mới gật đầu: “Có thể.”

Cậu và Yến Tuy đứng dậy tiễn Ninh Châu bọn họ ra cửa, lên xe, đợi xe không thấy nữa, họ mới trở về.

Mạnh Đình thở ra một hơi, dừng chân, trực tiếp nửa ngồi phịch ở trên người Yến Tuy.

“Mẹ quá thích khóc, rất khó dỗ.” Nếu so với Yến Tuy còn khó hơn nhiều.

Trên mặt Yến Tuy lộ ra nét mặt dở khóc dở cười, anh giơ tay xoa tóc Mạnh Đình, lập tức ôm lấy người, lát sau, anh mới hỏi một câu: “Em thích bọn họ sao?”

Vấn đề này đối với Mạnh Đình mà nói, còn thật sự không có cái gì hay để xoắn xuýt hay khó trả lời, cậu rất nhanh trả lời Yến Tuy.

“Mẹ còn được, người khác đều còn không thích.”

Nhưng không có bài xích cũng là phải, nếu không muốn để cho Mạnh Đình gọi người cũng không phải dễ dàng như vậy.

Yến Tuy có thể đoán ra, người Tiêu gia lúc này nên coi như là viên mãn, nhưng đây là bởi vì bọn họ gặp được Mạnh Đình, Mạnh Đình tâm tình so với bất kì người nào đều muốn mềm mại hơn.

“Yến Tuy, anh không cần lo lắng, em thích nhất anh, vĩnh viễn đều thích nhất anh.”

Chính là Ninh Châu kia có thể ảnh hưởng cảm xúc của cậu, cũng không so được với Yến Tuy, vĩnh viễn không so nổi.

“Nếu như cha và các anh trai không thích anh, em cũng sẽ không thích bọn họ.”

Về phần Ninh Châu, Mạnh Đình còn chưa xác định, nhưng đối với đám Tiêu Huy Dân và Tiêu Tử Ngang, cậu hiện tại thì có thể bảo đảm với Yến Tuy.

Thực ra cũng không tính đảm bảo, trong lòng Mạnh Đình cảm thấy như vậy, cũng là làm như vậy, bởi vì Yến Vũ hình như không thích Yến Tuy, cậu trước đó không lâu còn đem người dạy dỗ.

Mạnh Đình lời nói như vậy đối với Yến Tuy vẫn là rất hữu hiệu, Yến Tuy im lặng ăn chút giấm chua, cứ như vậy được an ủi.

“Chúng ta ăn chút đồ, sau đó em theo anh đi thư phòng.”

“Được.” Mạnh Đình trả lời, mũi chân kiễng lên, ở trên môi Yến Tuy hôn, đầu lưỡi cậu trượt vào môi với răng Yến Tuy, cậu gót chân rơi trở về trên đất, cậu mím môi, cảm nhận chút hương vị, lại ngước mắt hỏi Yến Tuy: “Ngọt không?”

Yến Tuy cũng không quan tâm họ còn ở trên bãi cỏ cách cửa lớn không xa, anh cúi đầu hôn lấy Mạnh Đình, ở trong khoang miệng cậu triệt để nếm thử một lần, anh mới trả lời Mạnh Đình: “Ngọt.”

Có Mạnh Đình ở, anh cuộc sống mỗi ngày đều là ngọt.

Mạnh Đình cũng không nghĩ lại câu hỏi của mình có bao nhiêu mập mờ, trái lại cảm thấy Yến Tuy nhiệt tình quyến rũ cậu, nhưng cậu thích mê hoặc như vậy, cậu khẽ gật đầu: “Đó là bởi vì em ăn bánh kem ngọt.”

“Anh cũng đói rồi đi, anh vừa rồi phần bánh ngọt khác cũng đút cho em ăn….” Cậu nói như vậy, kéo Yến Tuy đi vào trong, bước chân hơi nhanh, dường như chậm trễ, thì thật sự đói hỏng Yến Tuy.

Một bên khác đám người Tiêu Huy Dân và Ninh Châu ngồi lên xe, lái xe rất lâu, đều vẫn là im lặng, bọn họ đối với Mạnh Đình thật sự rất luyến tiếc, nhất là Ninh Châu, lên xe rồi, vẫn luôn nhìn về sau.

Nhưng bà cảm xúc so với lúc đến, đã hoàn toàn không giống, trước đó thấp thỏm sợ hãi kích động toàn bộ đều không thấy nữa, bà lúc này thật sự trở nên phấn khởi: “Đình Đình chính là Nặc Nặc của chúng ta, con không có chết, thật sự không có chết.”

“Ừm, anh biết rồi.” Tiêu Huy Dân chỗ nào còn có thể không biết Ninh Châu sau khi bình tĩnh lại, cảm xúc trong lòng cùng với phẫn nộ thuận theo trào lên.

“Em không cần lo lắng, việc khác anh sẽ nói với Yến Tuy, những người kia sẽ không buông tha.”

“Nặc Nặc thật dễ thương…” Tiêu Tử Ngang phục hồi tinh thần bỗng nhiên cảm thán một câu, anh ta bừng tỉnh cảm thấy bản thân nói như vậy có chút kì lạ, nhưng bao gồm cha anh ta ở trong, tất cả mọi người đều gật đầu.

Nét mặt Ninh Châu bỗng nhiên cứng đờ, bà nhìn về phía Tiêu Tử Ngang.

“Con sắp xếp cho mẹ một chút, ngày mai sau khi mẹ gặp Đình Đình, mẹ muốn gặp…Lý Nhất Phỉ.”

Lúc bà nói ba chữ Lý Nhất Phỉ, nét mặt trên mặt khiến mấy người Tiêu Huy Dân đều kinh ngạc, tính tình Ninh Châu rất tốt, căn bản sẽ không có lúc nào chân chính tức giận, nhưng hiện tại bà đầy mặt đều là tức giận và hận không hề che giấu.

Tiêu Huy Dân và hai người con trai ông cũng đều từng nhìn tư liệu của Mạnh Đình, coi như trước đó không biết, hiện tại cũng biết Lý Nhất Phỉ là người gì, Mạnh Đình ngoại trừ luân lạc đến cô nhi viện, cậu tất cả gặp phải đều có liên quan đến người đàn bà kia.

“Ả ta nguyên danh tên là Lý Mai, mẹ ta đã từng tài trợ cho ả ta…”

Lý Nhất Phỉ nhà mẹ để cũng không phải hào môn thế gia gì, mụ ta lúc mới đến Bắc Thành học đại học, bởi vì học phí không đủ, đến hội sở làm công, thiếu chút nữa bị khách khi nhục, mẹ Ninh Châu và bạn đến chơi nhìn không được, giải cứu người, biết được tình huống của Lý Mai, bà còn tài trợ Lý Nhất Phỉ học đại học, sau đó còn đưa mụ ta ra nước ngoài du học.

Mụ học thành trở về, đến Ninh gia tạ ơn, Ninh Châu từng gặp mụ. Nhưng bà đối với Lý Nhất Phỉ cũng không có bao nhiêu cảm giác, thậm chí nói không tới thiện cảm ác cảm gì, chỉ có quen sơ.

Lại sau đó bà nghe nói Lý Nhất Phỉ gả cho người làm nhị phòng, mẹ của bà bị chọc tức điên, đến nỗi còn sai người đi hỏi Lý Nhất Phỉ phải hay không bị cưỡng ép, cuối cùng bỏ mặc, nhưng từ đó về sau, Lý Nhất Phỉ chính là lại đến thăm hỏi, cũng không cho phép vào cửa.

Ninh Châu và Tiêu Huy Dân là thanh mai trúc mã, đại khái lúc có thể biết thích người khác phái, thì tỏ tình với nhau.

Ninh Châu ngày đó thi cao trung có kết quả, Tiêu Huy Dân liền cầu hôn bà, người hai nhà môn đăng hộ đối, Ninh Châu và Tiêu Huy Dân tình cảm lại tốt, nghỉ hè thì cử hành hôn lễ long trọng.

Lý Nhất Phỉ có đưa quà đến hay không, Ninh Châu đã không nhớ, nhưng bà rõ ràng bà và mẹ bà đối với ả chỉ có ơn, không có thù, nhưng mụ ta đối với đứa nhỏ của bà như vậy, Mạnh Đình và bà lớn lên giống nhau như vậy, việc năm đó náo động đến mưa gió đầy thành, mụ ta không thể nào không biết.

Mụ ta không chỉ không nói cho bọn họ tăm tích của Mạnh Đình, còn muốn từ trên tinh thần triệt để hủy diệt Mạnh Đình, mụ ta vậy mà dám để cho Ngô Phượng Kiều ngược đãi Mạnh Đình, còn dám bày mưu đặt kế khiến một lão già buồn nôn cực độ đi dâm loạn Mạnh Đình…

Ninh Châu nhớ đến những cái này, bị tức đến toàn thân run rẩy, Mạnh Đình gặp phải tất cả, Lý Nhất Phỉ dù chết cũng không cách nào bù đắp được.

 

Mấy hôm này, mỗi lần cảm thấy mệt mỏi, bất lực, tui đều thích nghe bài này Giống như bạn. Có một câu mà tui cực kì thích, chính là “我和你一样,一样的坚强.” Tôi và bạn giống nhau, kiên cường như nhau, cho nên dù cuộc sống này ra sao, thì xin hãy kiên cường, xin đừng ngục ngã. Và xin hãy yêu thương bản thân thật nhiều vào, chỉ có yêu thương chính mình thì cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

 

 

 

 

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Sủng hôn hào môn_chương 75”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.