Sủng hôn hào môn (trọng sinh)

Sủng hôn hào môn_chương 76

♣Chương 76♣

Edit+Beta: 明明

Điểm danh 4 loại bánh ngọt nổi tiếng Nhật Bản có ngay giữa lòng Hà Nội

Nghe Ninh Châu nói nguồn gốc của Lý Nhất Phỉ và bọn họ, Tiêu Huy Dân cười lạnh ra tiếng.

Lý Nhất Phỉ cùng với Mạnh gia phía sau mụ ta đại khái không biết năng lực chân chính của Tiêu gia Bắc Thành, cho dù ngăn cách khác thành phố, khác vòng tròn, bọn họ vẫn có phương thức khiến một mạch Mạnh gia này vĩnh viễn không có ngày xoay người.

Hơn nữa hiện tại không cần phiền phức như vậy, Yến Tuy trước tiên sẽ không buông tha bọn họ.

“Ngày mai anh sẽ nói chuyện với Yến Tuy.”

Tiêu Huy Dân không tính nói quá nhiều những cái này với Ninh Châu, ông ôm bà vào trong ngực, khẽ khàng vỗ, đến cùng không nỡ để cho Ninh Châu tức giận.

“Việc Nặc Nặc tìm về được, tạm thời còn không thể để lộ ra, lần này…chúng ta chính là vì em ba mà đến…”

Tiêu Huy Dân trong lời nói rất có đạo lý huyền cơ, ông nếu như thả ra tiếng gió như vậy, trước không nói vòng tròn quyền quý Hải Thành và Bắc Thành sẽ có phản ứng như thế nào, Diêm thị Lê Thành sắp vui hỏng rồi.

Yến Tuy bỗng nhiên nhắm vào như vậy, Hứa thị mặc kệ, gia chủ Diêm thị đương nhiên là khá kiêng kị, lão ta và Yến Tuy cứng chọi cứng, còn thật sự không dám đảm bao bản thân có thể chiếm được tiện nghi gì.

Lão ta đã mấy lần thương lượng với Tiêu Huy Dân, tuy còn chưa nhận được câu trả lời cụ thể, nhưng lão ta vẫn luôn đợi Tiêu thị ra tay, lão ta cho rằng đối phó Yến thị, đối phó Yến Tuy, Tiêu gia mới là chủ lực.

Lão ta âm thầm quan sát Yến thị nhiều năm, biết Hà Uyển, tất nhiên cũng biết Tiêu Tư, Tiêu lão gia tử còn sống, lão ta rất khẳng định Tiêu thị sẽ phản kích, chỉ là lực độ phản kích còn phải đợi bàn bạc, nhưng hiện tại Tiêu Huy Dân thả ra tiếng gió như vậy, tuyệt đối sẽ khiến cho Diêm Uẩn Sinh tạo thành ảo giác rất lớn.

Tiêu thị không hổ là Tiêu thị, gia chủ Tiêu Huy Dân đều trực tiếp đến Hải Thành đàm phán với Yến Tuy, tiếp đó, liền sẽ toàn lực ra tay đi.

Hiểu lầm như vậy một khi thành hình, quyết sách của Diêm Uẩn Sinh liền sẽ xuất hiện chênh lệch rất lớn, Yến Tuy thêm chút lợi dụng, Diêm thị có lẽ cứ như vậy bị xóa tên ở Lê Thành.

Tiêu Huy Dân không nhắc đến còn tốt, vừa nhắc đến Ninh Châu càng tức.

“Em ba? Em ba sai ngươi đâm Nặc Nặc một dao.” Ninh Châu oán hận nói, lại đẩy Tiêu Huy Dân ra, nhìn về phía con trai lớn Tiêu Tử Ngang của bà: “Con hiện tại phái người đi đem trái cây mẹ tặng cho nó về, cho dù heo ăn cũng không cho nó ăn.”

Ninh Châu những năm này chưa từng mắng người như vậy, bà hiện tại cả người đầy gai, hận không thể đem những người từng hại Mạnh Đình toàn bộ đâm chết.

Ninh Châu cũng không có che giấu oán hận và sát ý của bà, giọng điệu bà lạnh thêm hai phần: “Ngoài ra, con phái người nói cho những bác sĩ kia biết, mẹ muốn nó cả đời này đều ngồi xe lăn.”

Tiêu Huy Dân nhìn Ninh Châu, lại nhìn sắc mắt Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc u ám như nhau, ông do dự chốc lát mới gật đầu.

“Việc này ta đến, các con đừng nhúng tay.”

Tuy gia chủ Tiêu gia hiện tại là ông, nhưng trên đầu ông còn có Tiêu lão gia tử làm gia chủ mấy chục năm, ông lão có thể cho phép nhận Mạnh Đình lưu lạc ở bên ngoài, nhưng sẽ không cho phép bọn họ vì Mạnh Đình đối với Tiêu Tư làm những cái đó.

Tiêu Tử Ngang hoặc Tiêu Tử Mặc thủ đoạn còn quá non, vẫn là ông tự mình làm thì tốt hơn.

Ninh Châu nghe vậy gật đầu, giận cá chém thớt với Tiêu Huy Dân mới tan đi một chút: “Chúng ta bỏ lỡ một lần, sau này lại không thể bỏ lỡ nữa.” Bọn họ không bảo vệ tốt Mạnh Đình, mới khiến nó lưu lạc bên ngoài, chịu nhiều khổ như vậy, bây giờ khó lắm tìm về được, tự nhiên phải làm chủ cho nó, chính là Tiêu Tư cũng không thể bỏ qua.

“Vâng, phu nhân, anh biết rồi, anh nghe em.”

Tiêu Huy Dân kéo Ninh Châu về lại trong ngực, tiếp tục dỗ dành, thật sự nếu để cho Ninh Châu giận hỏng, hoặc thương tâm, Mạnh Đình lại chán ghét ông ngốc.

Trong Yến trạch, Yến Vũ còn ở bên cạnh Hà Việt không lên, Yến Mạn Gia và Chân Hàm trái lại đều lên rồi, bọn họ và Yến Tuy Mạnh Đình sau khi cùng nhau ăn cơm, Chân Hàm tiếp tục trở về trong phòng dưới tầng hầm bận rộn, Yến Mạn Gia đi nhà ăn giúp má Vương, chuẩn bị chút đồ ăn cho Hà Việt tỉnh dậy.

Yến Tuy và Mạnh Đình hằng ngày sau khi khi tản bộ, liền mang người về thư phòng.

Mạnh Đình ở trên sofa ôm Mao Cầu chơi điện thoại, Yến Tuy xử lý công việc, không lâu lắm Vương Phong cùng với báo cáo của hắn tin tức Tiêu Huy Dân thả ra ngoài.

Yến Tuy khóe môi nhếch lên, anh chớp mắt liền hiểu rõ ý của Tiêu Huy Dân, thực ra chỉ cần Tiêu gia không sớm như vậy tham gia vào, Yến Tuy đều có thể thắng dễ dàng không bại, tuy phải tổn thất một chút, nhưng anh cho rằng đáng.

Hiện tại Tiêu Huy Dân khẳng định giúp anh, Yến Tuy cũng sẽ không từ chối, có thể bớt thời gian và sức lực, hà tất lại phí công cực khổ.

“Diêm Uẩn Sinh…” Yến Tuy cân nhắc cái tên này, trong con ngươi bỗng nhiên tràn ra cảm giác nghiền ngẫm, lão ta trốn ở sau lưng tính kế nhiều năm như vậy, bây giờ nên là chịu không nổi rồi, như vậy anh lại giúp cho lão ta một kinh hỉ lớn.

“Cái gì sinh không sinh…” Mạnh Đình buông Mao Cầu ra bỗng nhiên sáp đến: “Là ai sắp sinh? Cô Yến Mạn với bác sĩ Cổ Lê sao?”

Mạnh Đình động não cũng quá lớn rồi, một chữ sinh đều có thể khiến cậu liên tưởng đến trên người Yến Mạn Gia và Cổ Lê…hơn nữa cậu bộ dáng hóng hớt kia…rõ ràng là bị Chân Hàm Cố Lãng bọn họ dạy hư.

“Ai nói với em…” Yến Tuy kéo Mạnh Đình qua, hôn lên môi cậu, lại ôm lấy người.

Mạnh Đình cũng hôn lại Yến Tuy, cậu mới trả lời, hơn nữa thoạt nghe còn có mấy phần đạo lý: “Trong nhà chỉ có cô Mạn Gia là nữ, chỉ có cô có thể sinh nha…”

“Còn có, bác sĩ Cổ Lê thích cô Mạn Gia.”

Yến Tuy nghe vậy hơi nhướng mày, phát hiện Mạnh Đình thường ngày ở trong nhà còn rất phong phú, rất nhiều việc anh còn không biết, Mạnh Đình đều biết, anh lại tiếp tục hỏi một câu: “Em lại là như thế nào biết?” Lẽ nào Mạnh Đình bỗng nhiên có thể nhìn rõ Cổ Lê đang nghĩ cái gì?

“Em thấy bác sĩ Cổ Lê đang nhìn cô Mạn Gia, em liền hỏi một chút, sau đó bác sĩ Cổ Lê liền nói cho em biết.” Mạnh Đình trả lời lời này, lại cọ cọ gò má Yến Tuy: “Em biết đúng mực, sẽ không giúp đỡ linh tinh.”

Cổ Lê và Yến Mạn Gia còn có duyên phận hay không, phải xem chính bọn họ.

“Vậy anh nói bọn họ phải hay không lúc em không biết đã ở bên nhau rồi, còn sắp sinh tiểu bảo bảo nữa?’

Mạnh Đình còn đang xoắn xúyt ‘sinh’ kia ở trong miệng Yến Tuy.

Yến Tuy xoa gò má Mạnh Đình: “Anh không biết, nhưng đoán chừng thật sự ở bên nhau, cũng không có nhanh như vậy.”

Khoảng thời gian này Cổ Lê đang bận chuẩn bị phẩu thuật, Chân Hàm cả ngày đều ngâm trong nhà, ông cho dù thật sự muốn theo đuổi Yến Mạn Gia, cũng sẽ không bắt lấy thời gian Chân Hàm có mặt. Không phải nói Chân Hàm nhất định sẽ ngăn cản, mà là ông và Yến Mạn Gia đoán chừng sẽ bị xem thường, đón lấy xem thường của con trai, yêu đương này sao có thể nói được.

“Ồ.” Mạnh Đình trả lời, giọng điều trái lại cũng không có bao nhiêu đáng tiếc, cậu mắt nhìn chằm chằm máy tính Yến Tuy mở: “Anh còn phải bận bao lâu?”

“Buồn ngủ rồi?” Yến Tuy thấy cậu mắt nhìn máy tính và văn kiện, nếu như phải bận, anh cho dù bận bận đến sáng ngày mai, cũng còn có chuyện có thể làm, nhưng hiện tại anh vì Mạnh Đình câu kia ‘đừng như vậy nhanh già’, đã không tính lại liều mạng như thế nữa.

“Không có, chính là ba Việt nên tỉnh rồi, em muốn đi thăm ba, anh đi không?”

Mạnh Đình đi qua nói chuyện với Yến Tuy lâu như vậy, lúc này mới nói đến chủ đề chính.

“Chúng ta cùng nhau.” Yến Tuy khép máy tính lại, thu dọn đồ, sau đó dắt Mạnh Đình ra khỏi thư phòng, xuống lầu lại đi về phía phòng dưới tầng hầm.

Lúc họ đến, Hà Việt mới vừa tỉnh lại, Yến Vũ cầm nước đút cho ông, bên cạnh đặt đồ ăn Yến Mạn Gia và má Vương chuẩn bị.

Hà Việt có lẽ thần trí mới vừa tỉnh táo, chân mày cau lại, dường như rất không thoải mái, Yến Vũ đặt muỗng nhỏ đến bên miệng đút nước, ông cũng không thèm phản ứng.

“A Việt, em sao rồi, không thoải mái sao? Anh đi mời bác sĩ Cổ Lê vào.”

Yến Vũ nhìn bộ dáng Hà Việt như thế có chút sốt ruột, ông nói liền muốn đứng lên, nhưng lại nhìn thấy hốc mắt Hà Việt đỏ ửng.

“A Vũ, em…em cảm nhận được đau…”

Hai mươi mấy năm rồi, phía dưới chân ông hoàn toàn không có cảm giác, nhưng hiện tại ông lại cảm nhận được đau, ông nhắm mắt, nước mắt từ khóe mắt trượt ra, là vui vẻ, cũng là chua xót.

Yến Tuy vỗ bả vai Mạnh Đình, sau đó buông tay cậu ra, anh đi đến sát vách gọi Cổ Lê và tiến sĩ Bart đi qua, Mạnh Đình cũng đi lên, cậu há miệng nhưng lại cũng không biết nên như thế nào an ủi Hà Việt.

Cậu mắt nhìn chằm chằm Yến Vũ, nhỏ giọng nhắc nhở nói: “Ba có thể ôm ba Hà, hoặc hôn ba ấy, như vậy ba ấy liền sẽ không khó chịu như vậy nữa.”

Lúc cậu khó chịu, Yến Tuy như vậy đối với cậu, cậu cũng sẽ cảm thấy đỡ hơn một chút, cậu cảm thấy Hà Việt có lẽ cũng là như thế.

Xúc động trong lòng Yến Vũ cũng không ít hơn Hà Việt, lúc này mới bừng tĩnh, sau đó lại bị Mạnh Đình dạy dỗ, ông mắt nhìn Mạnh Đình, sau đó cúi người nhẹ nhàng ôm lấy Hà Việt: “A Việt, A Việt…em sẽ khỏe.”

Mạnh Đình nhìn Yến Vũ, khẽ gật đầu, cậu lùi ra sau hai bước, nhường vị trí để cho Cổ Lê và tiến sĩ Bart tiến vào, cậu đi đến bên cạnh Yến Tuy, nắm lấy tay Yến Tuy.

Hà Việt làm xong phẫu thuật, thân thể yếu ớt, kích động một chút, lại ngủ, Cổ Lê bà tiến sĩ Bart kiểm tra cho ông, sau khi xác định không có chuyện gì, hai người họ ở lại trực đêm, một người trước về đi ngủ, ngày mai lại đến thay ca.

Mấy ngày này Hà Việt đều yêu cầu trọng điểm chăm sóc, ba năm ngày sau, tình huống tốt hơn chút, ông có thể trở về căn phòng ở lầu một nghỉ dưỡng.

Về phần Yến Vũ ông tuyệt đối không thể nào để lại Hà Việt, tự mình trở về đi ngủ, bác Tiêu sai người đưa giường nhỏ đến trong phòng phẫu thuật, Yến Vũ mệt cũng có thể nằm một chút.

“Ba chú ý nghỉ ngơi, ba Hà còn cần ba nữa.” Mạnh Đình căn dặn Yến Vũ một câu, liền cùng Yến Tuy rời đi.

Mạnh Đình được Yến Tuy dắt đi một lát, cậu mới lại thầm thì một câu: “Ba dù sao nói cũng coi như nghe lời.”

Cậu nói với Yến Vũ, ông cơ bản đều đồng ý, Mạnh Đình bỗng dưng nhiều thêm một chút cảm giác thành tựu.

Yến Tuy quay đầu lại mắt nhìn Mạnh Đình bộ dáng kiêu ngạo, nhếch môi cười, anh kéo người đến gần hơn chút: “Đình Đình nghe lời nhất.”

“Đây là đương nhiên, em nghe lời nhất, nghe lời anh nhất.”

Họ không lại đi thư phòng nữa, trực tiếp trở về phòng ngủ, Yến Tuy giúp Mạnh Đình tắm chỗ có thể tắm, chỗ không thể tắm dùng khăn lau, đợi Mạnh Đình hài lòng, anh cũng đổ mồ hôi đầy người, anh ôm Mạnh Đình trở về trên giường, lại đi phòng tắm tắm nước lạnh.

Lúc anh trở ra, Mạnh Đình mắt nhắm mắt mở, rõ ràng là cực kì buồn ngủ, lại còn kiêm trì muốn đợi anh.

“Anh về rồi, chúng ta ngủ.”

Yến Tuy nói nằm xuống, ôm lấy người, mà người được anh ôm, mắt hơi trừng lớn.

“Không, anh trước đó nói chúng ta lại hôn…em không có quên.”

Mạnh Đình nói môi sáp đến bên cạnh Yến Tuy: “Chúng ta hôn xong lại ngủ, anh không thể lừa em.”

Yến Tuy sao có thể từ chối yêu cầu như vậy của Mạnh Đình, nhưng hậu quả anh không từ chối chính là anh và Mạnh Đình tắm đều tắm uổng công rồi

Mạnh Đình bị hôn thì liền có tinh thần, cậu tuột quần Yến Tuy, không tụt xuống được, nhưng ý nghĩa cũng đủ rõ ràng rồi.

Tối qua  đều có thể, hôm nay đương nhiên cũng không cần Mạnh Đình lại lấy lời của Chân Hàm và Cổ Lê đến khuyên Yến Tuy, tay Mạnh Đình tiếp tục bận rộn cởi áo tụt quần Yến Tuy, nụ hôn của Yến Tuy từ bên tai Mạnh Đình vẫn luôn hướng xuống dưới, lưu luyến mà đi.

“Yến Tuy, chúng ta phải luôn ở bên nhau…” Lúc Mạnh Đình động tình, nhịn không được lại nhấn mạnh với Yến Tuy một lần.

Cuộc sống bây giờ quá tốt đẹp, chính là Mạnh Đình cũng sẽ cảm thấy có chút không chân thật, cậu sợ cậu nằm mơ, còn ở trong phòng thí nghiệm kia, không có Yến Tuy, không có nhà, không có Mao Cầu, không có Đại Hoàng, cái gì đều không có.

Yến Tuy cúi người hôn lên mí mắt Mạnh Đình: “Ừm, ở bên nhau.”

Yến Tuy có thể cảm nhận được những bất an che phủ sự buồn ngủ của cậu, ngôn ngữ của anh không đủ, thì chỉ có thể dốc sức làm, khiến cho Mạnh Đình tin tưởng họ là ở bên nhau.

Như vậy hậu quả chính là, hôm sau, Ninh Châu và Tiêu Tử Mặc sáng sớm đến Yến trạch, lại được biết Yến Tuy và Mạnh Đình đều đang lười biếng ngủ.

“Không sao đâu, không cần quấy rầy bọn nó, chúng tôi đợi một chút thì được rồi.”

Bác Tiêu và má Vương cũng không dám thất lễ mẹ và anh trai phu nhân gia chủ nhà bọn họ, bưng trái cây bưng nước trà, Yến Mạn Gia cũng từ trong phòng tranh đi ra tiếp đãi bọn họ.

Bà hôm qua vẫn luôn  ở trong phòng dưới tầng hầm, đợi lúc ăn cơm tối, bà mới biết ba mẹ Mạnh Đình cùng với hai anh trai đều đến.

“Đình Đình trong ngày thường vẫn là dậy rất sớm.” Yến Mạn Gia nói, câu nói dừng lại một lát không dễ gì lại nói tiếp, nguyên nhân bọn họ dậy trễ có lẽ là hai người kia đêm qua náo loạn quá mức, lời này nói với người nhà Mạnh Đình mới nhận về cũng không hay lắm.

“Là bởi vì vết thương trên eo sao?” Ninh Châu thấy Yến Mạn Gia dừng lại, vẻ mặt bà có hơi sốt ruột hỏi một câu.

“Không, không phải, cô đừng lo lắng, vết thương trên người Mạnh Đình đã gần khỏe hẳn rồi.” Bằng không Yến Tuy và Mạnh Đình cũng không đến mức lười biếng ngủ đến bây giờ, Yến Mạn Gia ánh mắt xoay chuyển, hơi hàm súc nói: “Tụi nó tình cảm tốt, thích ngủ một chút.”

Ninh Châu cũng không phải người không biết chuyện, lời này vừa nghe chỗ nào còn không biết Yến Mạn Gia đang nói gì.

Ninh Châu chân mày hơi cau lại, không nhìn thấy bản thân Mạnh Đình, bà đối với vết thương của cậu vẫn là có hơi bận tâm, nhưng có Yến Mạn Gia theo nói chuyện với bà, thời gian cũng trôi qua nhanh.

Trên lầu, Yến Tuy thực ra tỉnh dậy rất lâu rồi, nhưng Mạnh Đình còn ôm cánh tay anh khò khò ngủ, mà anh ngoại trừ xoa xoa tóc Mạnh Đình, nhéo nhéo mặt cậu, cái khác cũng không thể làm được.

Anh hôm qua nhận điện thoại đến thư phòng, Mạnh Đình không mang giày liền đến nơi tìm anh. Mạnh Đình thoạt nhìn đơn giản lại rộng lượng, nhưng thực ra trong lòng thật sự yên ổn hay không yên ổn, sợ là bản thân cậu đều không thể nào khẳng định.

Mạnh Đình tự nhiên tỉnh lại là sắp tám giờ, cậu nhắm mắt ôm lấy Yến Tuy cọ loạn hôn loạn một trận, mới mở mắt ra.

“ Yến Tuy, chào buổi sáng.”

Yến Tuy xoa tóc Mạnh Đình, lại ở trên gò má cậu hôn hôn, mới bất đắc dĩ nói: “Đã không sớm nữa, chúng ta dậy thôi.”

“Được.” Mạnh Đình nói, tiếp tục ở trong ngực Yến Tuy lăn lộn, để anh ôm cậu dậy.

Hai người đến trong phòng tắm rửa mặt, thay quần áo xuống lầu, lúc đã sắp quá tám giờ, Ninh Châu và Tiêu Tử Mặc đến Yến gia đã sắp một tiếng rồi, Tiêu Huy Dân và Tiêu Tử Ngang có chút việc đến trễ hơn chút cũng đã đến rồi.

Mạnh Đình híp mắt được Yến Tuy dắt đi, hoàn toàn không phát hiện trong phòng khách dưới lầu nhiều ra thêm mấy người, cậu lại đi mấy bước, ôm lấy nửa cánh tay Yến Tuy, nhắm mắt lại: “Tối qua quá mệt, em hôm nay không muốn động.”

Loại mệt này không phải buồn ngủ, mà là mệt mỏi lười biếng từ trong xương cốt phát ra, cậu chỉ muốn nằm không động đậy, nếu như Yến Tuy có thể nằm với cậu thì càng tốt hơn. Mạnh Đình nghĩ như vậy, nhưng cũng không nói, cậu biết Yến Tuy gần đây rất bận, cậu không thể nào lại thêm loạn nữa.

Yến Tuy nghiêng đầu mắt nhìn Mạnh Đình, sau đó bế người lên.

Anh đoán lúc này người Tiêu gia đều nên đến rồi, anh lại ôm Mạnh Đình xuống lầu, đến cùng không tốt lắm, nhưng Mạnh Đình rõ ràng nói cho anh không muốn động, giày vò Mạnh Đình đến không muốn động anh còn không ôm, thì có chút quá đáng.

Hơn nữa lại nghĩ anh và Mạnh Đình đều làm vợ chồng nửa năm rồi, cuộc sống giữa hai người họ, đương nhiên do chính họ quyết định, người Tiêu gia cho dù có ý kiến cũng vô dụng.

Mạnh Đình được Yến Tuy ôm lên, cậu hơi mở mắt ra, sau đó hôn lên gò má Yến Tuy.

“Em còn cho rằng anh hôm nay không muốn ôm em nữa.”

“Không có.” Yến Tuy trả lời, đã bế Mạnh Đình xuống cầu thang.

Ninh Châu bên kia nghe thấy động tĩnh cả người đều đứng lên, nhìn qua, mà Mạnh Đình còn dán ở bên gáy Yến Tuy nói, mặt mày cong cong, hai người thoạt nhìn hết sức ngọt ngào.

Yến Mạn Gia lập tức đau răng hất đầu đi, nhưng cũng là không kinh sợ khi thấy chuyện quái dị, ngày nào đó Yến Tuy và Mạnh Đình không dính nhau như vậy, bà mới cảm thấy kì quái mới đúng.

Người Tiêu gia thì không như Yến Mạn Gia quen thuộc như vậy, bọn họ mắt thấy nét mặt Mạnh Đình đối với Yến Tuy, lại nghĩ đến cậu đối với bọn họ, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy chua sót, nhưng cho dù chua sót bọn họ cũng không có tư cách biểu hiện ra.

Yến Tuy ôm Mạnh Đình đến bên bàn ăn, anh mới buông người xuống, Mạnh Đình lúc này mới dịch chuyển ánh mắt từ trên người Yến Tuy, lập tức mắt cậu hơi trợn tròn, người theo bản năng dựa vào sau lưng Yến Tuy.

“Mẹ, mọi người đến rồi…” Mạnh Đình thấy bọn còn nhìn chằm chằm mình với Yến Tuy, cậu chớp chớp mắt coi như là giải thích với bọn họ: “Yến Tuy thích ôm con, con cũng thích cho ảnh ôm, chúng con ở trong nhà, cho nên không có quan hệ gì.”

Nếu như đến bên ngoài, Mạnh Đình vẫn là sẽ hơi thu liễm một chút dục vọng chiếm hữu của cậu với Yến Tuy, nhiều nhất chính là túm lấy anh không buông, sẽ không muốn Yến Tuy vẫn luôn ôm lấy cậu.

“Không sao đâu.” Yến Tuy trước trả lời cho Mạnh Đình, anh gật đầu với đám người Ninh Châu, lại vẫy tay với má Vương, anh mới lại nói với Mạnh Đình: “Chúng ta trước ăn cơm.”

Nói đến ăn, trên mặt Mạnh Đình lại lộ ra ý cười: “Được.”

Cậu nghĩ đến gì đó, lại nhìn về phía Ninh Châu: “Mẹ người ăn chưa, nếu không thì đến ăn cùng tụi con.”

Chỉ có Ninh Châu, Mạnh Đình cho đối đãi này, mấy người Tiêu Huy Dân bên cạnh Ninh Châu toàn bị cậu tự động không đếm xỉa.

“Mẹ…mẹ lại ăn một chút.” Ninh Châu trước đó ăn chút đồ, cũng không nhiều, trước mắt coi như không đói, nhưng cũng có thể nuốt xuống được, bà quý trọng bất kì giây phút nào sống chung với Mạnh Đình, đương nhiên cũng sẽ không lại do dự gì nữa.

Bà vứt bỏ ba người Tiêu Huy Dân qua một bên, cũng đi qua, ngồi xuống.

Mạnh Đình nhìn má Vương bưng lên những món ăn cậu thích ăn, cậu nhấp nhẹ môi, cậu nhìn Ninh Châu, dặn dò một câu: “Mẹ người quá ốm, phải ăn nhiều một chút.”

“Được.” Ninh Châu đồng ý, trong con ngươi hàm chứa một chút nước mắt, nhưng trên mặt toàn là bộ dáng tươi cười hạnh phúc.

Mạnh Đình có thể cảm nhận được bà là vui vẻ, cậu gật đầu, lại nhìn về phía Yến Tuy: “Anh cũng ăn nhiều chút, anh mỗi ngày cũng đều rất vất vả.”

“Được.” Yến Tuy đồng ý, kéo đĩa qua gắp nhiều đồ ăn, đặt đến trước mặt Mạnh Đình, anh mới tự mình bắt đầu ăn.

Mạnh Đình khẩu vị tốt, người lần đầu tiên thấy cậu ăn cơm đoán chừng sẽ có chút kinh ngạc, Ninh Châu thì hoàn toàn không có cảm giác như vậy, bà sợ Mạnh Đình ăn không được, sao cũng sẽ không cảm thấy cậu ăn quá nhiều.

Yến Tuy đợi Mạnh Đình ăn xong, lại nhỏ giọng nói với cậu mấy câu, anh đi qua chào hỏi với Tiêu Huy Dân, sau đó anh, Tiêu Huy Dân cùng với Tiêu Tử Ngang cùng đến thư phòng trên lầu, Mạnh Đình mang Ninh Châu và Tiêu Tử Mặc đến bãi cỏ tản bộ.

Yến Tuy và Tiêu Huy Dân Tiêu Tử Ngang nói chuyện không lâu, Chân Hàm liền gõ của thư phòng bọn họ, hắn tiến vào sau đó đưa báo cáo kiểm tra DNA cho Yến Tuy.

“Cậu vất vả rồi, đi nghỉ ngơi đi.” Yến Tuy đón lấy, lập tức nói với Chân Hàm.

Thực ra trễ mấy hôm cũng không sao, nhưng Chân Hàm vẫn là thức đêm làm ra.

“Ừm, em đi ăn chút đồ, ngủ một giấc.”

Chân Hàm và Yến Tuy nói xong, lại gật đầu với Tiêu Huy Dân, sau đó đi ra thư phòng, mà thái độ của hắn với Tiêu Huy Dân, đại khái cũng nói rõ kết quả trong báo cáo, bằng không thì tính cách của Chân Hàm, mới sẽ không bởi vì thân phận gia chủ Tiêu gia của Tiêu Huy Dân, mà có thay đổi cái gì.

Yến Tuy không có kiêng kị Tiêu Huy Dân và Tiêu Tử Ngang, anh trực tiếp mở túi văn kiện, nhìn kết quả so sánh.

Trên mặt Yến Tuy căn bản sẽ không có tức giận vui mừng cái gì khiến Tiêu Huy Dân và Tiêu Tử Ngang nhìn rõ, tuy bọn họ rất khẳng định Mạnh Đình chính là người nhà bọn họ, nhưng trước mắt cũng không hiểu sao có chút khẩn trương.

“Kết quả so sánh bên tôi, Đình Đình thực sự là con trai của người và phu nhân.”

Kết quả này thực ra thật sự không có lo lắng gì, nhưng vẫn là khiến Tiêu Huy Dân và Tiêu Tử Ngang đều cảm xúc tốt hơn.

Tiêu Huy Dân nhìn về phía Yến Tuy, rất là nghiêm túc nói: “ Yến Tuy, cảm ơn.”

Cảm ơn anh lúc bọn họ còn không biết Mạnh Đình, liền lựa chọn cậu, bảo vệ cậu, một tiếng ‘cảm ơn’ này, Tiêu Huy Dân tự cảm thấy cần thiết phải nói.

“Không cần, Mạnh Đình mang cho tôi, vĩnh viễn nhiều hơn tôi mang cho em ấy.” Yến Tuy cũng không cảm thấy anh có bất kì chỗ nào nói quá sự thật, quý giá của Mạnh Đình chỉ có anh tiếp xúc mới sẽ biết: “Em ấy là người yêu của tôi, tôi vì em ấy làm cái gì đều là nên làm.”

Tiếng ‘người yêu’ kia rõ ràng nên khiến người cảm thấy buồn nôn, nhưng từ trong miệng Yến Tuy nói ra, lại không có loại cảm giác này, anh chỉ là đang trình bày một sự thật, Mạnh Đình ngoại trừ là vợ của anh, còn là người yêu duy nhất đời này của anh.

Tiêu Huy Dân và Tiêu Tử Ngang nhìn nhau một lát, sau đó hai người gật đầu, lúc này mới tính thật sự thừa nhận Yến Tuy là chồng của Mạnh Đình, từ nay về sau, Yến Tuy cũng là người nhà của bọn họ.

Bọn họ lại tiếp tục trò chuyện chủ đề trước đó liên quan đến Mạnh thị và Diêm thị, nhưng hai bên dùng giọng điệu và cảm giác đều không giống nữa.

Không còn là hai gia chủ gia tộc lớn đang đối thoại, mà là cha vợ, em rể và anh vợ cùng nhau đang lập kế hoạch làm sao báo thù, làm sao hố người.

Bọn họ trò chuyện hơn ba tiếng, lúc đi xuống, Mạnh Đình và đám người Ninh Châu sớm trở về trong phòng khách, bọn họ đang xem tivi, nói chuyện, thoạt nhìn cũng là vui vẻ hòa thuận.

Nhận ra được động tĩnh, Mạnh Đình quay đầu qua, mắt sáng lên: “Yến Tuy, các anh nói chuyện xong rồi.”

Cậu câu này nói là không có ý gì, nhưng con ngươi cậu sáng trong, nhớ thương của cậu hoàn toàn lộ ra ngoài sáng, lúc này mới hơn ba tiếng không thấy Yến Tuy, cậu liền nhớ người nhớ đến lợi hại.

Yến Tuy đi qua ngồi đến bên cạnh Mạnh Đình, Mạnh Đình lập tức liền ghé vào trong ngực Yến Tuy, cậu thầm thì nói với Yến Tuy, loại yên lòng và thích này ở bên cạnh người khác như thế nào đều sẽ không có.

“Em mang mẹ đi tản bộ, chúng em còn chơi với Mao Cầu và Đại Hoàng, em còn cắt trái cây cho mẹ ăn.”

Tay Mạnh Đình ngoại trừ điều chế nước hoa ra, cái khác đều làm không quá tốt, trong ngày thường cắt trái cây, Yến Tuy đều không dám để cậu động dao, mỗi lần đều là anh cắt xong đút đến trong miệng Mạnh Đình, Yến Tuy nghe vậy trước nhìn tay Mạnh Đình, khẳng định cậu không làm thương đến chính mình, anh mới không hỏi gì.

“Nhưng em chưa cắt xong, thì bị giành đi trái cây và dao.”

Mạnh Đình nói mắt liếc nhìn Tiêu Tử Mặc vẻ mặt bắt đắc dĩ, nhưng lúc đó không chỉ là Tiêu Tử Mặc muốn giành, chính là Ninh Châu và Yến Mạn Gia ở bên cạnh nhìn đều có suy nghĩ này.

“Còn dám cáo trạng…đầu ngón tay mình có thể đặt dưới lưỡi dao sao?” Tiêu Tử Mặc thấy Mạnh Đình cáo trạng, vẻ mặt hắn vừa bắt đắc dĩ vừa tức giận.

“Táo kia sẽ lăn, em phải đỡ lấy nó.”

Mạnh Đình dựa vào Yến Tuy, sức mạnh càng sung túc hơn, mắt cậu mở rất to, một bộ dáng chính mình rất có đạo lý.

Nhưng lúc này chính là Yến Tuy không đứng ở Mạnh Đình bên này, anh nắm lấy tay Mạnh Đình, lại cẩn thận nhìn: “Sau này không cho phép đụng dao.”

Mạnh Đình nghe vậy quay đầu mắt nhìn Yến Tuy, nhưng lại là gật đầu: “Được, em không đụng…”

Cậu mới vừa tranh cãi với Tiêu Tử Mặc, quay đầu liền lập tức ra vẻ ngoan ngoãn với Yến Tuy, đối đãi khác biệt này, Tiêu Tử Mặc cảm thấy càng ngày càng nghẹn lòng, có lẽ muốn kéo tim của em trai nhỏ nhà hắn qua, so với trong tưởng tượng còn phải khó hơn.

“Nhưng em cũng muốn cắt trái cây cho anh ăn.” Mạnh Đình nói,vẫn là cảm thấy có chút buồn bực, cậu muốn đối tốt với Yến Tuy, cho đến nay, có thể làm được còn thật sự không nhiều.

“Không cần em làm những cái này, giữa chúng ta, anh biết thì được rồi.” Yến Tuy nghênh đón ánh mắt Mạnh Đình, rất là khẳng định nói cho cậu biết, giữa anh và Mạnh Đình không phân biệt lẫn nhau, cũng sẽ không tách rời, Mạnh Đình không biết cái gì đều không sao cả, anh biết được rồi.

Hiểu rõ lời này rồi, phiền muộn trên mặt Mạnh Đình toàn bộ đều không thấy nữa, cậu dựa theo tâm ý của mình, ở trên gò má Yến Tuy hôn một cái: “Em nhớ rồi, Yến Tuy, anh thật tốt, em quá yêu anh.”

Cậu nói xong dường như còn muốn ôm Yến Tuy tiếp tục hôn, thì bị Yến Tuy ôm vào trong ngực.

Yến Tuy nhìn về phía đám người Ninh Châu và Tiêu Huy Dân: “Mọi người ở lại ăn bữa cơm đi.”

Thấy bọn họ không có ý kiến, anh nhìn về phía bác Tiêu đứng ở trong góc, gật đầu với ông.

Bác Tiêu xoay người đi đến phòng bếp nói với đám người má Vương, thực ra cũng không cần sợ tạm thời chuẩn bị không ra đồ ăn, dựa vào sự chu toàn của má Vương, bà sớm thì sai người chuẩn bị thỏa đáng.

Mạnh Đình trong ngực Yến Tuy, mắt chớp chớp, lúc này mới bừng tỉnh, hôm nay trong nhà so với bình thường không giống, ít nhất cậu không thể tùy tiện hôn ôm Yến Tuy.

Yến Tuy nói xong, lại nhẹ nhàng vỗ an ủi Mạnh Đình mấy cái mới buông người ra, mà gò má Mạnh Đình cũng đỏ ửng, cậu mím môi không có lại nói gì, cũng không có tiếp tục ôm Yến Tuy hôn.

“Kết quả kiểm tra DNA đã có rồi, Đình Đình, cha chính là cha con.” Tiêu Huy Dân đến hiện tại đều chưa nghe thấy Mạnh Đình gọi ông một tiếng, ông có chút hụt hẫng, Tiêu Tử Ngang bên kia cũng nhận điện thoại, kết quả so sánh giống với Yến Tuy bên này.

“Ừm, cha.”

Mạnh Đình đang xấu hổ, Tiêu Huy Dân dứt lời, cậu lập tức liên gọi người, ánh mắt lướt qua cũng gọi Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc.

“Anh cả, anh hai.”

Ánh mắt cậu rơi về trên người Ninh Châu, lại tiếp tục gọi một câu: “Mẹ.”

“Ơi.” Ninh Châu trả lời, bà chậm rãi giang tay ra, Mạnh Đình chần chừ một chút, vẫn là nhẹ nhàng ôm lấy bà, nhưng cái ôm này của cậu, nước mắt Ninh Châu lại vỡ đê, Mạnh Đình xoa xoa tóc Ninh Châu, không có phải lập tức rời khỏi ôm ấp của Ninh Châu.

Ở trong ngực Ninh Châu, Mạnh Đình vẫn cảm thấy an toàn, nhưng không bằng Yến Tuy, cũng không có cái gì tốt hơn.

Lúc này Ninh Châu không có khóc quá lâu, bà chính là vui vẻ, muốn ôm Mạnh Đình lâu hơn chút nữa.

Khẳng định Ninh Châu không lại khóc nữa, Mạnh Đình buông bà ra, sau đò từ trong tay Yến Tuy nhận lấy khăn giấy, lau nước mắt cho bà.

“Mắt mẹ rất đẹp, lúc cười đẹp nhất, cho nên đừng khóc.”

Mắt Mạnh Đình lớn lên rất giống Ninh Châu, nhưng tình cảm lại không có phong phú như mắt Ninh Châu, cậu đến cùng trời sinh khiếm khuyết vài thứ gì đó, khen ngợi của cậu cũng là xuất ra từ nội tâm.

“Được, mẹ nghe lời…Nặc Nặc.”

Mạnh Đình cái tên này là Mạnh gia đặt cho, nhưng cậu cũng không phải người Mạnh gia, hiện tại cũng nên đổi về tên ban đầu của cậu rồi.

Mạnh Đình do dự phút chốc, cậu trả lời một tiếng ‘ừm’.

Cậu thực ra cũng không để ý có hay không đổi tên, Mạnh Đình hai chữ trước đến nay thì chỉ là bản thân cậu, kiếp trước là vậy, kiếp này cũng là vậy, cậu trước đến này đều chưa từng cảm thấy bản thân là người Mạnh gia, Yến Tuy giúp cậu và Mạnh gia đoạn tuyệt quan hệ, cậu cảm thấy đủ rồi.

Nếu như thật sự phải đổi, cậu thực càng muốn đổi theo họ Yến Tuy…Yến Đình, Mạnh Đình cân nhắc một chút hai chữ này, ánh mắt liền đi tìm Yến Tuy, thấy anh còn ngồi ở phía sau cậu, cậu hơi yên lòng, lại cười với Yến Tuy.

Ninh Châu hơi chỉnh lý bản thân, bên kia má Vương cũng mang theo người hầu đem cơm canh bát đũa đều bày xong.

Trên bàn cơm, mấy người Tiêu Huy Dân đều rất muốn gắp đồ ăn cho Mạnh Đình, nhưng có Yến Tuy ở bên cạnh, căn bản không có chỗ trống cho bọn họ nhúng tay, mấy lần nóng lòng muốn thử, cuối cùng đều sống chết mặc bây, mấu chốt nhất bọn họ còn sợ Mạnh Đình ghét bỏ.

Sau bữa cơm, Ninh Châu lại theo Mạnh Đình ngồi một lát, bà cũng không có ở lại quá lâu, nhưng có nói là ngày mai lại đến thăm Mạnh Đình.

Tiêu Huy Dân còn có việc khác, bản thân ông về khách sạn, Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc theo Ninh Châu lên một chiếc xe khác, bọn họ cùng nhau đến trong nhà tù Hải Thành, Ninh Châu muốn gặp Lý Nhất Phỉ.

Ninh Châu nét mặt ở trên xe cũng còn tốt, nhưng từ trên xe xuống, khí thế cả người bà lại đều không giống.

Ăn mặc khéo léo lại tinh xảo, qua tuổi năm mươi, dung mạo tuy có tổn hại, nhưng so với phần lớn người bằng tuổi, bà vẫn rất đẹp, càng trọng yếu là bà khí chất thư hương thế gia được nuôi ra, là rất nhiều người cả đời đều không thể nào có.

Bà trang phục toàn thân cũng không phải tận lực làm dáng, thậm chí có thể nói bà vì sớm chút gặp Mạnh Đình, chỉ tùy tiện chọn, nhưng chính là lại tùy ý lại thường ngày, kia cũng là chủ mẫu trong thế gia đi ra, rơi vào trong đám người cũng rất nổi bật.

Lý Nhất Phỉ được biết có người đến thăm mụ ta, mụ ta còn cho rằng là hai đứa con trai mụ, hoặc cháu trai khác, mụ ta còn nghĩ như thế nào dặn dò bọn họ, để cho bọn họ nghĩ biện pháp cho mụ ta ra, mụ ta từng chịu khổ, nhưng sau khi mụ ta làm nhị phòng cho Mạnh Cổ, mụ ta lại chưa từng sống qua ngày tháng khổ sở gì.

Chi phí ăn mặc của mụ ta tất cả đều không có gì chênh lệch với Phùng Trạch Kiều đại phòng, thậm chí bởi vì Mạnh Cổ thiên vị mụ ta, thỉnh thoảng mụ còn tốt hơn so với Phùng Trạch Kiều, nhưng bây giờ mụ ta thân hãm vào trong ngục tù, cùng một đám nữ tù nhân sống chung, ăn cơm tắm rửa ngay cả phòng vệ sinh, tất cả đều khiến mụ ta cực kì khó chịu.

Mụ ta cưỡng ép chính mình trấn tĩnh, cưỡng ép chính mình nhẫn, mụ ta có thể từ cái gì cũng không có, liều đến hôm nay được vị trí phu nhân thế gia, mụ ta không thể nào dễ dàng nhận thua.

Nhưng mụ ta hơi ngước mắt lên, thấy một người phụ nữ phong thái yểu điệu ngồi ở trước người bà ngăn cách một tấm thủy tinh trên vị trí thăm viếng, lòng mụ ta vẫn giữ lại một chút nhiệt huyết, trực tiếp rơi đến trong hầm băng, toàn thân ngay cả sợi tóc đều cảm thấy lạnh.

“Lý Mai, đã lâu không gặp.”

Ninh Châu ngồi xuống, ánh mắt khóa chặt Lý Nhất Phỉ, bà giọng điệu hờ hững trực tiếp chọc chủng Lý Nhất Phỉ những năm này, những thứ vinh vang xinh đẹp đóng gói cho chính mình, nhưng không có chính là không có, ngay cả cái tên của mụ ta đều là sau này mới sửa.

Mụ ta sửa tên, mụ ta truy cầu cuộc sống tốt đẹp hơn, này căn bản cũng không có sai, nhưng mụ ta tuyệt đối không nên hình thành trên tổn thương người khác, càng huống chi Ninh gia bà có ơn với mụ, không có thù.

“Châu…”

Lời Lý Nhất Phỉ chưa nói ra hoàn toàn, thì bị Ninh Châu cắt ngang.

“Xin hãy gọi tôi là Ninh nữ sĩ, hoặc là Tiêu phu nhân…Châu Châu, mụ là người nào, có tư cách gì như thế gọi tôi.”

Trong nhà có thể gọi bà Châu Châu, ngoại trừ Tiêu Huy Dân, ngày thường gọi nhiều hơn, cũng chính là mẹ đẻ của bà mà thôi, Tiêu lão gia tử trực tiếp gọi tên Ninh Châu. Thế nhưng Lý Nhất Phỉ mở miệng thì muốn học mẹ bà gọi như thế, mụ ta làm sao có mặt mũi như vậy.

Lý Nhất Phỉ ước chừng lớn hơn Ninh Châu bảy tuổi, lúc mụ ta chân chính vào Mạnh gia làm nhị phòng của Mạnh lão gia tử cũng mới hai mươi bốn tuổi, lúc sinh Mạnh Nghi Quý còn sớm hơn hai năm, mụ ta lại mang thai Mạnh Nghi Đức mới vào cửa Mạnh gia.

Nhưng mụ ta hiện tại nhìn hoàn toàn chênh lệch với Ninh Châu rất lớn, so với Ninh Châu, mụ già yếu còn xấu xí, từ dung mạo đến tâm hồn đều vậy.

“Mụ biết Đình Đình là con trai tôi đúng chứ, mụ ánh mắt đầu tiên thấy nó thì biết rồi.”

Lý Nhất Phỉ cũng không biết có chấp niệm gì với bà, vừa rồi bà tiến vào, Lý Nhất Phỉ ánh mắt đầu tiên cũng nhận ra được, nhưng thực ra bọn họ căn bản không tính quen biết. Ninh gia căn bản không hiếm lạ Lý Nhất Phỉ báo ơn, nhưng cũng chưa từng nghĩ mụ ta sẽ lấy oán trả ơn.

“Tại sao?” Ninh Châu hỏi một câu, bà cũng không phải nhất định muốn biết, nhưng vẫn luôn muốn hỏi một câu.

Lý Nhất Phỉ nhìn thấy Ninh Châu thì biết việc đã bại lộ, trong lòng mụ vẫn rất không cam tâm, nhưng đến lúc này cũng không có cái gì không thừa nhận.

Mụ ta khẽ gật đầu: “Phải, tôi ở cô nhi viện ánh mắt đầu tiên thấy nó, tôi liền biết nó là đứa nhỏ của cô, cô không phát hiện sao, ánh mắt nó lớn lên giống cô, cũng giống ba cô.”

Ninh Châu mắt bỗng nhiên híp lại, nhưng không có cắt ngang lời Lý Nhất Phỉ. Cha của bà lúc bà sinh Tiêu Tử Mặc một năm kia thì qua đời. Bà sao nghĩ cũng sẽ không nghĩ đến Lý Nhất Phỉ và cha bà còn có quan hệ.

“Anh ấy là người đàn ông đầu tiên của tôi.” Lý Nhất Phỉ trong con ngươi tràn ra ánh sáng rực rỡ khiến Ninh Châu buồn nôn, mụ ta theo Mạnh lão gia tử, sinh con trai, ngay cả cháu trai cháu gái đều có, mụ ta còn lưu luyến cha Ninh Châu.

“Tôi trẻ tuổi tướng mạo đẹp, học thức hàm dưỡng cái gì đều so với mẹ cô tốt hơn, duy nhất kém chính là gia thế, bằng không thì…tôi là dựa vào mẹ cô mới học xong đại học, mới có cơ hội ra nước ngoài.”

“Đó là hai năm tôi vui vẻ nhất…” Lý Nhất Phỉ nói lại dừng một chút, mụ ta giống như xuyên qua Ninh Châu nhìn thân song thân bà: “Hai năm kia tôi và anh ấy ở bên nhau.”

Nhưng đó là một giấc mộng, từ sau khi mụ ta trở về nước, tất cả thành giấc mộng không thực tế, mụ ta đến Ninh gia thăm hỏi, cha Ninh lại làm như không quen mụ ta, mẹ Ninh vui vẻ nhìn thấy mụ ta, nhưng Lý Nhất Phỉ cảm thấy kia chỉ là bà ta từ trong cuộc sống ưu việt nhàn nhã dư thừa mới thương hại bố thí cho mụ ta, bà ta chỉ là xuyên qua mụ ta đang tán thưởng thiện lương của mình mà thôi.

Mụ ta sau lần đầu tiên đến Ninh gia, cha Ninh liền tìm mụ, nhưng lại không phải muốn tiếp tục những mối quan hệ kia, mà là cho mụ ta một khoản tiền, để cho mụ ta rời khỏi Bắc Thành, hoàn toàn cắt đứt quan hệ của bọn họ, mụ ta chỉ là lúc ông hai năm sống ở nước ngoài nhàm chán tiêu khiển mà thôi.

Ông bây giờ cũng đã trở về nước rồi, vợ hiền lành, con gái ưu tú, ông không muốn Lý Nhất Phỉ tiếp tục quấy rầy hòa thuận của gia đình ông.

“Cho nên mụ đem thù hận của mụ với cha tôi đổ lên trên người Đình Đình?” Hốc mắt Ninh Châu hơi đỏ, không phải đau lòng, mà là phẫn nộ, trong này cũng còn bao hàm phẫn nộ mẹ bà bị Lý Nhất Phỉ và cha hai tầng phản bội.

“Không, tôi không hận anh ấy, tôi yêu anh ấy.” Lý Nhất Phỉ nói trong con ngươi tràn ra ánh sáng điên cuồng, mụ ta ngẩng đầu nhìn Ninh Châu: “Tao hận mày, còn có mẹ mày Giản Vân, là các người bức anh ấy từ bỏ tao, là tụi mày bức chết anh ấy.”

Cha của Ninh Châu là đêm khuya đi đua xe xảy ra chuyện, đoạn đường kia vừa khéo là đường ra khỏi Bắc Thành,  Lý Nhất Phỉ vẫn luôn cảm thấy ông là hối hận, muốn đến tìm mụ ta, nhưng là bị Giản Vân và Ninh Châu trói buộc, lúc này mới không đến được, còn chết ở trên đường.

“Mạnh Đình là con trai mày, nên vì mày và mẹ mày đền tội, đáng tiếc đáng tiếc…”

Ninh Châu nghe vậy không tức giận, bỗng nhiên cười, nụ cười tràn đầy trào phúng, bà nhìn về phía Lý Nhất Phỉ, con ngươi lạnh lùng nghiêm nghị.

“Như mụ nói, con trai cháu trai cháu gái của mụ cũng phải vì mụ đền tội, đời đời kiếp kiếp, chỉ cần Tiêu thị và Yến thị còn ở một ngày, thì không có ngày bọn họ cất đầu dậy, mụ trước khi gặp được mẹ của chúng tôi trải qua cuộc sống gì, từ nay về sau bọn họ cũng trải qua cuộc sống đó.”

“Mẹ tôi phải hay không thật sự đối tốt với mụ, mụ bản thân trong lòng rõ ràng, mụ không chỉ phản bội bà, mụ còn câu dẫn người đàn ông của bà.”

Ninh Châu lại hừ cười hai tiếng: “Đừng nói mụ yêu cha tôi, mụ còn không xứng yêu đương, mụ thật sự yêu cha tôi đến loại mức độ này, tại sao còn làm tiểu tam cho người khác, còn sinh con dưỡng cái cho người khác, nếu như đây là yêu, yêu của mụ cũng quá rẻ mạt, quá buồn nôn.”

“Mụ hại con tôi, chẳng qua là dựa vào bản thân mình mạnh bắt nạt kẻ yếu, mụ là hận tôi, hận mẹ tôi, nhưng cũng không cần đem bản thân mình trang hoàng quá cao thượng.”

Dùng danh nghĩa yêu thì có thể làm hại, hay là dùng danh nghĩa hận thì có thể đối với một đứa nhỏ vô tội sống sót sau tai nạn xuống tay?

 

 

 

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Sủng hôn hào môn_chương 76”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.