Sủng hôn hào môn (trọng sinh)

Sủng hôn hào môn_chương 77

♣Chương 77♣

Edit+Beta: 明明

Các loại bánh ngọt ngon nhất của Đan Mạch - Trip14

Lý Nhất Phỉ sắc mặt rất khó coi, mụ ta u ám nhìn Ninh Châu, nhưng không dám lại nói thêm một lời, từ lúc Mạnh Đình gả vào Yến gia, mụ ta vẫn luôn lo lắng, trách chỉ trách mụ ta lúc đầu tâm còn chưa đủ ác…

Ninh Châu nhìn Lý Nhất Phỉ, khóe miệng trào phúng, còn có phẫn nộ trong nét mặt cũng  không thấy nữa.

Bà coi như là nhìn rõ, Lý Nhất Phỉ loại người này vĩnh viễn đều sẽ không cảm thấy mình sai, cho dù mụ ta bị hoàn cảnh bức ép đến cúi đầu xin tha thứ, cũng không phải bởi vì cảm thấy bản thân sai, mà là bị bức ép mà thôi.

Mụ ta căn bản không có thứ gọi là lương tâm, mụ ta không yêu Mạnh Cổ, thậm chí không yêu đứa nhỏ của mụ ta, bọn họ đều chỉ là công cụ để mụ ta không ngừng bò lên mà thôi, một khi tổn hại đến bản thân mụ ta, tất cả đều có thể vứt bỏ, tất cả tự tôn và phẫn nộ đều có thể buông xuống.

Quả nhiên, trong tầm mắt của Ninh Châu, Lý Nhất Phỉ bỗng nhiên hai mắt đẫm lệ, nhưng mụ ta còn chưa mở miệng, Ninh Châu lại lần nữa lạnh lùng cắt ngang.

“Đừng diễn, mụ có bao nhiêu khiến người chán ghét mụ tự biết, tôi nói cho mụ biết, tuyệt không thể nào.”

Lý Nhất Phỉ muốn diễn bộ dáng cực kì hối hận, khóc lóc nức nở hoặc khom lưng khuỵu gối…nhưng Ninh Châu sợ ô uế mắt mình.

Ninh Châu nói cũng đứng lên, bà chán ghét lui ra sau hai bước: “Ngoài ra tôi lại nói cho mụ biết một việc…”

“Mụ cảm thấy cha tôi yêu mụ, mẹ tôi đáng thương? Tôi nói cho bà biết, cha tôi trước khi chết nắm tay mẹ tôi nói, xin lỗi bà, kiếp sau còn muốn cùng bà làm vợ chồng…”

Ninh Châu nói như vậy, trong lòng cũng vì mẹ bà Giản Vân cảm thấy xót xa, bà ấy đến hiện tại còn tin tưởng lời của cha bà, tin tưởng ông cho bà ấy toàn bộ tình yêu và trung thành.

“Ông ấy cho dù không yêu mẹ tôi, ông ấy cũng không yêu mụ.” Nếu không thì trước khi chết tại sao phải nói như vậy với mẹ bà.

“Mụ ở trong này đợi đi, lại không lâu nữa có thể để cho một nhà các người đoàn tụ.”

Ninh Châu sẽ không buông tha Lý Nhất Phỉ, cũng sẽ không buông tha tất cả người có quan hệ với Lý Nhất Phỉ, này không cần vội, từng chút từng chút chặt đứt tất cả hy vọng của Lý Nhất Phỉ, mới có thể khiến cho mụ ta nếm thử kết cục thảm hại do chính mụ sản xuất.

Bà dứt lời xoáy người đi, ở chỗ này nhiều thêm nửa phút với Lý Nhất Phỉ, bà đều cảm thấy bản thân bị truyền nhiễm buồn ói.

Lý Nhất Phỉ sửng sờ chốc lát, bỗng nhiên kêu gào: “Tao không tin, mày lừa tao, mày lừa tao, anh ấy sao có thể nào yêu Giản Vân…sao…”

Câu cuối này Ninh Châu không có nghe được, nhưng nghe toàn bộ mấy câu kia nét mặt bà vẫn là cực kì chán ghét, bà thật sự không cần thiết phải đi lừa Lý Nhất Phỉ cái gì.

Lý Nhất Phỉ kia đến cùng có bao nhiêu tự tin sẽ cảm thấy bản thân mụ ta tốt hơn mẹ bà đây, mẹ bà khẳng định là ngây thơ thiện lương, nhưng những ngây thơ kia là người nhà của bà ấy, thậm chí chồng bà ấy vẫn luôn giữ gìn cho bà ấy.

Ninh Túc ngoại tình không thể tha thứ, nhưng ông đến cùng lúc còn sống, dùng cả đời của ông đi lừa Giản Vân, nếu không có Lý Nhất Phỉ nói ra, ông thiếu chút nữa cũng lừa Giản Vân và đứa nhỏ của ông một đời.

Giản Vân có lẽ đáng thương, nhưng bà ấy đời này lại không có bao nhiêu lúc không vui, bà ấy có thể nhận được những bảo vệ này, là Lý Nhất Phỉ mấy kiếp đều không thể nào có.

Nếu nói Lý Nhất Phỉ đối với Ninh Túc lưu lại chấp niệm, còn không bằng nói mụ ta vẫn luôn đố kị phần vui vẻ và an bình này của mẹ bà. Mụ ta không thể có được, cũng không muốn Giản Vân có được.

“Mẹ.” Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc ở trước cửa phòng thăm tù, thấy Ninh Châu đi ra trái phải đỡ lấy bà, bọn họ không nói gì nhiều, nhưng cũng có thể nhìn ra nét mặt Ninh Châu không tốt lắm.

Trong lòng bọn họ rất hoài nghi, nhưng cũng không sốt ruột, đợi lên xe, Tiêu Tử Ngang mới mở miệng.

“Ngài hỏi ra gì? Bà ta có liên quan tới sự kiện bắt cóc năm đó hay không?” Nếu như có liên quan, như vậy Mạnh gia ở trong đó lại đóng vai nhân vật gì, tất cả lại phải lần nữa suy xét và điều tra.

Ninh Châu khẽ lắc đầu: “Mẹ không hỏi cái này, chính là hỏi, mụ cũng sẽ không nói cho mẹ biết.”

Lý Nhất Phỉ vốn liền đối mặt với cuộc sống nhà tù dài đằng đẵng, ngoại trừ chứng cứ vô cùng xác thực, bằng không mụ ta chết cũng sẽ không nhận. Ninh Châu trước khi đi gặp mụ ta thì đã rõ điểm này, đương nhiên cũng không đi tốn thời gian với cái này.

Bà yên tĩnh ngồi một lát, bỗng nhiên ngước mắt cẩn thận quan sát hai đứa con trai của bà, quan sát đến mức khiến bọn họ không biết làm thế nào lại không hiểu ra sao cả.

“Người…sao rồi?” Tiêu Tử Mặc hỏi một câu, sờ mặt mình, lẽ nào bởi vì hắn và Tiêu Tử Ngang đều lớn lên quá giống Tiêu Huy Dân sao? Đối với cái này hắn thỉnh thoảng cũng cảm thấy kì lạ, nhưng bọn họ là đàn ông, không kế thừa được cái đẹp của Ninh Châu cũng không có gì.

Nhưng bây giờ thấy Mạnh Đình, lại phải cảm thán một câu, ba anh em bọn họ kế thừa gen dung mạo thật sự là cực kì tốt.

“Sau này nếu như các con dám ngoại tình, dám lừa gạt bạn đời của mình, thì cũng không cần nhận mẹ người mẹ này nữa.”

Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc cảm thấy lời này không hiểu ra sao cả, nhưng cũng gật đầu, Ninh Châu nét mặt như vậy, chính là Tiêu Huy Dân cũng phải ngoan ngoãn đồng ý.

Tình huống quan hệ hôn nhân trong hào môn thế gia loạn thành một nùi xác thực thấy nhiều rồi, chính là Tiêu gia cũng có không ít những việc ô uế mục nát kia.

Nhưng duy nhất đại phòng bọn họ, quan hệ vợ chồng Tiêu Huy Dân và Ninh Châu mấy chục năm hòa thuận như một, đừng nói tiểu tam, hai người bọn họ căn bản chưa từng đỏ mặt, Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc ở trong môi trường như vậy lớn lên đương nhiên không có lớn lên xiêu vẹo.

Bọn họ không cần liên hôn thương nghiệp, chính là ngày nào đó thật sự không thích nữa, nhiều nhất cũng là ly hôn, từng người bình an, ngoại tình và lừa dối là không thể nào.

Nhưng Ninh Châu bỗng nhiên nói với bọn họ lời này, cũng khiến bọn họ trong lòng bồn chồn.

Hai anh em nhìn nhau một lát, cuối cùng Tiêu Tử Ngang mở miệng: “Vậy Lý Nhất Phỉ kia nhìn trúng cha con?”

Tiêu Tử Ngang nói nét mặt không thể nào tưởng tượng nổi, Lý Nhất Phỉ lớn hơn Ninh Châu rất nhiều, nhìn dung mạo không bằng một phần mười của Ninh Châu, càng quan trọng là, mụ ta đã làm nhị phòng cho một lão già, còn sinh đứa nhỏ, cháu trai đều có rồi.

“Mụ dám.” Mụ ta thật sự dám nhớ thương Tiêu Huy Dân, Ninh Châu thật sự sẽ không có bình tĩnh như bây giờ, đừng nói bà và Tiêu Huy Dân sinh ba đứa nhỏ, chính là bà trải qua mấy chục năm cho bà biết, nên quậy vẫn phải quậy, nên ly hôn vẫn phải ly hôn.

Ninh Châu chỉ là cảm thấy khó chịu, vì mẹ của bà Giản Vân cảm thấy khó chịu, bà ấy yêu Ninh  Túc một đời, nhưng lại cũng một đời sống trong lời nói dối của Ninh Túc, phản bội chính là phản bội.

Việc buồn nôn như vậy, Ninh Châu không muốn nói quá nhiều lần, bà ở trên xe vẫn luôn không mở miệng, đến khách sạn, Tiêu Huy Dân cũng ở, bà mới đem lời Lý Nhất Phỉ nói với bà nói lại với bọn họ.

Tiêu Huy Dân vừa nhìn Ninh Châu liền biết, bà đang nghĩ gì, ông quả thật cảm thấy bản thân vô tội, ông ôm lấy Ninh Châu, chính là bị ghét bỏ, cũng vẫn là ôm lấy bà: “Vì bà ta làm hỏng tâm tình là không đáng, em phải nghĩ nhiều về Nặc Nặc.”

“Chính là nghĩ đến Nặc Nặc, em mới càng khó chịu hơn.” Ninh Châu dựa vào trong ngực Tiêu Huy Dân, hốc mắt hơi đỏ: “Cha em tạo nghiệp, cuối cùng lại để cho Nặc Nặc chúng ta đến gánh chịu…ông ấy chết đến sạch sẽ, em ngay cả trách cũng không thể trách ông ấy.”

Tiêu Huy Dân khẽ thở dài, nhưng cũng không biết nên làm sao khuyên Ninh Châu, lát sau, ông mới mở miệng nói, nhưng lại là xoay chuyển chủ đề.

“Thân phận của Nặc Nặc đã khẳng định, chúng ta cũng nên về nói rõ với lão gia tử.”

Ông đến Hải Thành, Tiêu lão gia tử đã gọi cho ông mấy cuộc điện thoại hỏi thăm, ông cái gì đều không lộ ra, chỉ sợ Tiêu lão gia tử cũng phải nghĩ nhiều, Tiêu Huy Dân nói chung vẫn rất hiếu thuận, ngoại trừ vấn đề nguyên tắc lớn ra, bình thường vẫn là bằng lòng lắng nghe một vài ý kiến của lão nhân gia.

“Nặc Nặc và Yến Tuy kết hôn rồi, hai đứa chúng nó tình cảm cũng tốt, sau này chúng ta thường xuyên qua đây thăm nó.”

Bảo Mạnh Đình theo bọn họ về lão trạch Bắc Thành thì không quá thực tế, nhưng hiện tại giao thông thuận tiện như vậy, muốn thấy người vẫn là dễ dàng, đợi sau này quan hệ tốt hơn, cũng còn có thể khiến cho Mạnh Đình và Yến Tuy về Bắc Thành ở mấy ngày.

Trước mắt cả nhà bọn họ toàn bộ ở Hải Thành, cũng xác thực không phải chuyện hay cho lắm.

Nhưng Ninh Châu mới nghe lời này, hốc mắt lại đỏ: “Em luyến tiếc Nặc Nặc…”

“Vậy em thì không luyến tiếc anh?” Tiêu Huy Dân đối với Ninh Châu cũng là không có biện pháp, nhưng ông cũng không muốn một mình trông phòng, ông suy nghĩ lại nói: “Ngày 11 là sinh nhật Yến Tuy, hôm đó chúng ta lại đến, được không?”

Ninh Châu do dự lại chần chừ, bà mới vô cùng miễn cưỡng gật đầu, nhưng bà không quên vấn đề trước đó, bà nhìn Tiêu Huy Dân, ánh mắt rất nghiêm túc, cũng rất quyết tuyệt.

“Nếu như có một ngày anh không yêu em nữa, thì nói cho em biết, em sẽ không liều chết quấn chặt, nhưng nếu là anh dám lừa gạt em, dám ngoại tình…”

Ánh mắt Ninh Châu lướt phía dưới của Tiêu Huy Dân, ý nghĩa hết sức rõ ràng. Bà tuyệt đối sẽ khiến tuổi già của Tiêu Huy Dân vô cùng thê thảm.

“Sẽ không, Ninh Châu, em phải tin anh.”

Tiêu Huy Dân bị lan đến cũng là bất dĩ, nhưng ngoại trừ những lời này ông cũng không biết có thể nói gì.

Ninh Châu nhìn chằm chằm Tiêu Huy Dân, lại khẽ hừ một tiếng, bà mới coi như buông tha, bà ôm lấy Tiêu Huy Dân, lại uy hiếp một câu: “Anh dám thử xem? Em tuyệt đối sẽ khiến anh cả đời khó quên…”

“Không dám, không dám…” Tiêu Huy Dân nói đưa mắt ra hiệu, bảo Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc ra ngoài, ông và Ninh Châu ân ái, hai đứa con trai lớn như vậy không cần vây xem.

Trong Yến trạch, Yến Tuy rất nhanh thì nhận được điện thoại của Tiêu Tử Ngang, anh ta đem lời Lý Nhất Phỉ nói cho Ninh Châu biết với Yến Tuy, bọn họ không có nhằm vào đoạn đối thoại này hoặc cảnh cáo gì, chỉ là cảm thấy chuyện liên quan đến Mạnh Đình, cần thiết phải để cho Yến Tuy cũng biết.

Hơn nữa hiện nay, tin tức Yến Tuy nắm trong tay vẫn nhiều hơn bọn họ, có thể tra ra chân tướng việc năm đó, cũng còn muốn Yến Tuy đến giúp.

Yến Tuy thả điện thoại xuống, đúng lúc Mạnh Đình viết xong một đề ngước mắt nhìn qua, ánh mắt hai người chạm vào nhau, Mạnh Đình cười với Yến Tuy.

“Trước đó cô Vương gọi điện thoại cho em, cô nói em thi khá tốt, có thể tiếp tục ở nhà tự học.”

“Ừm.” Yến Tuy gật đầu, thả điện thoại vào trong túi, anh suy nghĩ nói: “Ngày mai Tiêu… ngày mai cha mẹ phải về Bắc Thành, chúng ta đi tiễn bọn họ.”

Mạnh Đình đã nhận Ninh Châu và Tiêu Huy Dân, anh là bạn đời kết hôn của Mạnh Đình, đương nhiên cũng phải đổi một cách gọi khác.

“Được.” Mạnh Đình gật đầu, cũng không có gì không thể, cũng không cảm thấy cách gọi của Yến Tuy có cái gì kì lạ, cậu gọi Yến Vũ bọn họ cũng đều rất thuận miệng.

Cậu suy nghĩ lại nói: “Vết thương của em đã lành rồi, em muốn mai tiễn cha mẹ và hai anh, thì đi phòng thí nghiệm có thể không?”

Cậu muốn cho Yến Tuy nước hoa đã điều chế ra, cũng không phải vội vàng như vậy đi phòng thí nghiệm, nhưng cậu ở trong nhà, Yến Tuy thì cũng không yên tâm cậu, cậu biết Yến Tuy rất bận, cậu chiếm cứ thời gian của anh lâu như thế, đã đủ rồi.

Thế nhưng Yến Tuy cũng không có vội vàng đồng ý, anh nhìn Mạnh Đình, do dự một lát, mới nói: “Anh hỏi Cổ Lê, ông ấy nói có thể mới được.”

Mạnh Đình cũng không cảm thấy Yến Tuy nói như thế, có cái gì không đúng, cậu gật đầu.

“Cũng được, lát nữa ăn xong bữa tối, chúng ta cùng nhau đi tìm ông ấy.”

Mạnh Đình thật ra rất thích tìm Cổ Lê nói chuyện, cậu và ông nói đến một vài câu chuyện, khá li kì, lại rất giật gân, không chỉ cậu thích nghe, chính là Chân Hàm cũng vậy, Mạnh Đình cân nhắc đợi lát nữa phải bảo Cổ Lê kể xong những chuyện đã xảy ra ở nước D của ông cho bọn họ.

Đương nhiên những cái này không phải Mạnh Đình có thể nghĩ đến muốn Cổ Lê kể cho bọn họ, mà là Cổ Lê chọc Mạnh Đình chơi muốn nói, ông giọng điệu dí dỏm, ngữ điệu khoa trương thích hợp, mỗi lần nói cũng không hiều, vừa đủ để Mạnh Đình từ từ suy nghĩ.

Sau khi ăn xong bữa tốt, Mạnh Đình gọi lại Chân Hàm.

“Tôi và Yến Tuy đi tìm bác sĩ Cổ Lê nghe kể chuyện, cậu muốn cùng đi không?”

Yến Tuy nghe vậy cạn lời, anh rõ ràng nói là muốn cùng với Mạnh Đình đi hỏi Cổ Lê tình hình vết thương của cậu.

Chân Hàm xoay người lại, đối diện với ánh mắt của Yến Tuy, hắn rõ ràng chần chừ một chút, mới lắc đầu.

“Cậu chăm chú nghe, chút nữa tôi lại hỏi cậu…”

Hắn như vậy nói, Mạnh Đình cũng do dự, cậu miễn cưỡng nói: “Tôi tận lực không nhớ sai…”

Bởi vì Mạnh Đình quá miễn cưỡng, lúc cậu và Yến Tuy đến tòa lầu kia của Cổ Lê, Chân Hàm cũng xuất hiện rồi.

“Em đến mượn sách…”

Mạnh Đình vén quần áo lên, đang bị xem miệng vết thương, chỉ quay đầu kì lạ liếc nhìn Chân Hàm.

Đến nỗi Cổ Lê đang xem cho Mạnh Đình, rõ ràng cười cười, ông thu ý cười lại, nhìn về phía Yến Tuy: “Vết sẹo có hơi khó biến mất, cái khác đều tốt, chú ý ăn uống, không cần mệt nhọc quá độ thì được.”

Yến Tuy nghe vậy gật đầu, lúc này mới coi như yên tâm, Mạnh Đình thấy anh gật đầu, cậu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm tươi cười.

Cậu ánh mắt về đến trên người Cổ Lê, thuận tiện nói ra mục đích cậu đến: “Bác sĩ Cổ Lê, chú lần trước nói ở nước D cứu một đại phú ông, sau đó thì sao? Ông ta tại sao không cho chú tiền, còn muốn đuổi giết chú?”

Mạnh Đình còn thật sự là đến nghe kể chuyện, cậu đối với những câu chuyện của Cổ Lê chú ý như vậy, là bởi vì lúc cậu nghe thấy, Cổ Lê so với cậu còn muốn đáng thương hơn nhiều, kẻ thù một người lại một người, bị người đuổi đến trốn khắp thế giới, nhưng Cổ Lê trước mắt một tí hơi thở sa sút tinh thân đều không có, thoạt nhìn khá thoải mái.

Mạnh Đình muốn biết Cổ Lê là như thế nào làm được, nhưng loại việc này Cổ Lê nói cho cậu biết cũng vô dụng, Mạnh Đình nghe không hiểu lắm, ông chỉ có thể dùng câu chuyện đến khiến cho bản thân Mạnh Đình lĩnh hội.

Cổ Lê đứng lên vừa tháo bao tay vừa nhớ lại nói: “Bởi vì chú khám bệnh cho cậu ta phát hiện cậu ta có lịch sử hút ma túy nghiêm trọng, lúc cậu ta ở trong nhà tiến hành một party nhỏ, chú báo cảnh sát, hiện trường người tang chứng đều bắt giữ được.”

Cái này so với trực tiếp báo cáo phú hào kia hút ma túy còn phải nghiêm trọng hơn, party kia rõ ràng là tụ tập mọi người hút ma túy, người đến thân phận không thấp, không biết bao nhiêu người bị liên lụy vào, phú thương kia không hận chết Cổ Lê mới lạ.

Mạnh Đình suy nghĩ hồi lâu mới gật đầu với Cổ Lê: “Chú làm rất đúng, là ông ta làm sai, nên phải báo cảnh sát.”

Cổ Lê nghe vậy cười: “Còn muốn nghe chuyện khác không?”

Mạnh Đình không hề do dự gật đầu, cậu gật xong, mới nghiêng đầu nhìn về phía Yến Tuy” “Nếu anh bận thì trở về thư phòng đi, em nghe xong chuyện lại về.”

Yến Tuy vẫn là lần đầu tiên bị Mạnh Đình đuổi đi, anh do dự một lát, mới gật đầu.

Anh đến cửa phòng khách nhỏ, lại quay đầu mắt nhìn Mạnh Đình, Mạnh Đình cũng quay đầu nhìn anh, còn vẫy tay với anh, Yến Tuy bước chân dừng lại rồi mới tiếp tục đi về phía tòa lầu bên cạnh, anh còn không biết Mạnh Đình đối với loại câu chuyện thám hiểm sẽ cảm thấy hứng thú như vậy, đều sắp vượt qua hứng thú với anh.

Sau khi anh nắm vững nhiều hạng mục kĩ năng sinh tồn, phải hay không còn có thể cũng học được một chút như thế nào kể chuyện cho Mạnh Đình?

Đồng dạng cảm thấy hứng thú còn có Chân Hàm, hắn nói đến mượn sách, cũng nghe Cổ Lê kể xong, hắn mới đi.

Vốn hắn đối với tương lai dự tính chính là mở một bệnh viện thú y, sau đó dùng thời gian khác, để bản thân hắn học tập và nghiên cứu cái khác, nhưng câu chuyện của Cổ Lê khiến hắn có một loại tràn đầy khiêu chiến lại tràn đầy giá trị cuộc sống.

Hắn những năm này vì học tập y thuật, cũng là chạy khắp nơi trong nước và ngoài nước, chỗ này học một năm, chỗ kia học nửa học kì, quốc gia đi qua cũng không ít, nhưng hắn chưa từng thấu triệt trong tầng thấp nhất và văn hóa những quốc gia kia, hắn trước mắt y thuật kém hơn Cổ Lê, này còn có thể tiếp tục cọ sát luyện tập, nhưng là từng trải và ý nghĩ thì không phải luôn ở trong phòng nghiên cứu thì có thể có.

Cổ Lê vẫn luôn thường không kể cho xong câu chuyện, mỗi lần nói một nửa, ông đều phải để lại khúc hồi hộp cho Mạnh Đình và Chân Hàm, sau đó đợi bọn họ lại lần nữa tìm đến, thỉnh thoảng còn có thể thuận đường đem Yến Mạn Gia cũng lừa gạt đến.

Ông đến Yến gia cũng không quá một tháng, nhưng đối với chỗ này lại có một loại cảm giác trong số mệnh cần thiết phải đến, số mệnh này là Yến Mạn Gia và Chân Hàm.

Mạnh Đình nghe xong câu chuyện, cậu trở về thư phòng đi tìm Yến Tuy, Yến Tuy tiếp tục xử lý công việc, Mạnh Đình ở một bên làm đề thi, chỉnh lý ghi chép điều chế nước hoa, đợi Yến Tuy lại gọi câu, cậu mới theo anh về phòng ngủ.

Hằng đêm sênh ca đối với thân thể không tốt, Mạnh Đình cũng không phải mỗi đêm điều nhớ nhung cái này, cậu đợi Yến Tuy từ trong phòng tắm đi ra, cậu sáp đến bên người Yến Tuy, nghe thấy một tiếng ngủ ngon của anh, cậu liền cũng nhắm mắt yên tĩnh ngủ.

Yến Tuy nhìn Mạnh Đình ở trên gò má cậu hôn hôn, tắt xong đèn, anh cũng rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

Hôm sau Mạnh Đình cuối cùng dậy sớm một lần, cậu ở trên môi Yến Tuy hôn một cái, cậu liền ngoan ngoãn nằm ở bên người Yến Tuy đợi anh tỉnh, Yến Tuy cũng tỉnh rồi, hai người đi chạy bộ, sau đó cùng nhau lên xe đến trong khách sạn người Tiêu gia ở.

Phi trường là nơi rất tạp nham, Yến Tuy và Mạnh Đình đều không thích hợp lộ diện, hơn nữa người Tiêu gia cũng không thích hợp ở chỗ đó dây dưa quá lâu.

Tiêu Tử Mặc đến mở cửa, nhưng là trước bị một bó hoa trước làm cho mắt mê mang, sau đó mới nhìn thấy Mạnh Đình đang ôm hoa và Yến Tuy ở bên cạnh cậu.

“Anh hai, cha mẹ tỉnh chưa?”

“Đều tỉnh rồi, nhanh vào đi.”

Tiêu Tử Mặc thấy Mạnh Đình ôm hoa, trong đầu trước nhớ đến bức tranh sơn dầu Yến Mạn Gia vẽ cho Mạnh Đình, cảm giác rất đặc biệt, hắn nhìn người, tay cũng hơi ngứa, có lẽ hôm nào đó hắn cũng có thể tặng cho Mạnh Đình một bức tranh như vậy.

“Mẹ tặng cho người.” Mạnh Đình ôm hoa trực tiếp đi đến trước mặt Ninh Châu tràn đầy kinh ngạc, cậu nhét hoa cho Ninh Châu, sau đó lại nhét tay về trên tay Yến Tuy, an ủi nhéo ngón tay cái Yến Tuy.

Cậu tặng hoa cho Ninh Châu, là đã hỏi Yến Tuy, theo lý Yến Tuy đồng ý rồi thì không nên ghen, nhưng bộ dáng anh nhìn chằm chằm hoa cậu, vẫn là có hơi kì lạ, Mạnh Đình cũng chỉ coi là anh đang ghen.

“Con và Yến Tuy đến tiễn mọi người.”

“Cảm ơn Đình Đình, mẹ rất thích.” Ninh Châu ôm hoa, cười rất hạnh phúc, hậm hực xoắn xuýt cả đêm thì cứ như vậy tan đi sạch sẽ: “Rất thơm, rất dễ ngửi.”

“Mẹ thích thì được rồi.” Mạnh Đình vẫn đứng ở bên cạnh Yến Tuy, thấy Tiêu Huy Dân và Tiêu Tử Ngang cũng từng người từ trong phòng đi ra, cậu cũng chào hỏi.

“Chào cha, chào anh cả…”

“Chào buổi sáng…” Tiêu Huy Dân hết sức vui vẻ trả lời, thấy Ninh Châu cười thành bộ dáng đóa hoa, lại cảm thấy thất bại hai phần, ông cả đêm qua không dỗ dành được người, con trai nhỏ tặng một bó hoa thì làm được rồi.

Nhưng kĩ năng dỗ người của con trai nhỏ cũng rất cao, đều biết tặng hoa cho Ninh Châu. Ông cùng với Tiêu Tử Ngang Tiêu Tử Mặc thì không có gen lãng mạn kia.

“Thời gian còn sớm, Nặc Nặc và Yến Tuy theo chúng ta ăn bữa cơm đi.”

“Được.” Mạnh Đình lập tức trả lời, trước khi bọn họ đến tùy tiện ăn chút đồ, nhưng còn không được tính là bữa sáng, vốn dĩ để bụng đi đến theo bọn họ ăn sáng, cậu đang nghĩ như thế nào mở miệng, Tiêu Huy Dân liền nói rồi.

Sau đó Tiêu Huy Dân lại nhận được nụ cười hết rực rỡ của Mạnh Đình.

Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc gọi điện kêu bữa sáng, Yến Tuy và Tiêu Huy Dân ngồi ở trên sofa nói chuyện bọn họ mới có thể nghe hiểu, Ninh Châu cũng đang hỏi Mạnh Đình một vài câu hỏi rất đơn giản rất dễ trả lời, ví dụ ngủ ngon hay không, miệng vết thương còn đau hay không, bầu không khí tương đối hòa thuận.

Nhưng cho dù bầu không khí lại tốt, sau khi ăn xong bữa sáng, Ninh Châu và Tiêu Huy Dân bọn họ cũng phải đi.

Bọn họ cùng nhau xuống lầu, Mạnh Đình lại chủ động ôm Ninh Châu không nỡ đi sắp khóc: “Mẹ nhớ con, thì gọi điện cho con, con nhớ mẹ, cũng sẽ gọi cho mẹ.”

“Được, được.” Ninh Châu đồng ý, sau đó đi ba bước quay đầu một lần ngồi lên xe.

Mạnh Đình tiếp tục khoát tay với Ninh Châu nằm sấp bên cửa sổ, cậu cũng cảm thấy có chút luyến tiếc, nhưng còn chưa đến tình trạng khiến cậu rơi lệ, đương nhiên người rời đi đổi thành Yến Tuy, Mạnh Đình khẳng định sẽ không hờ hững như vậy.

“Mẹ quá thích khóc, phải dỗ dành mới được.” Mạnh Đình khẽ cảm thán một câu, sau đó lại nhìn Yến Tuy, Yến Tuy của cậu tuy không thích khóc, nhưng giận lên rất không nói đạo lý, cũng phải dỗ dành.

“Em tặng hoa cho mẹ, anh không vui sao?” Sau khi Mạnh Đình và Yến Tuy ngồi lên xe, cậu nghi ngờ hỏi Yến Tuy một câu.

Trên mặt anh lộ ra chút bất đắc dĩ lại vi diệu, anh xoa gò má Mạnh Đình, ở trong lòng Mạnh Đình, anh là có bao nhiêu thích ăn giấm đây.

“Không có, anh không có không vui, chỉ là…”

“Cái gì?” Mạnh Đình vội vàng lại hỏi một câu, cậu có thể cảm nhận được tâm tình gợn sóng của Yến Tuy, nhưng cụ thể tại sao, lại nhìn không ra, nhưng Mạnh Đình cũng không phải rất để ý, cậu nhìn không ra, còn có thể hỏi, Yến Tuy bình thường mà nói đều bằng lòng nói cho cậu biết.

“Chỉ là Tiêu gia muốn nhận em, sợ là còn có một phen trắc trở.”

Yến Tuy không có trò chuyện với Tiêu Huy Dân quá nhiều về chuyện bổn gia Tiêu thị, nhưng anh có thể đoán ra Tiêu Huy Dân mang Ninh Châu vội vàng trở về là tại sao. Tiêu lão gia tử còn, trên tay lão còn nắm một phần quyền, lão đồng ý còn tốt, lão nếu không đồng ý, Tiêu Huy Dân còn thật sự có chút khó xử lý.

“Nhưng những cái này bọn họ nên vì em mà làm, chúng ta đợi thì được rồi.”

Mạnh Đình đối với những thứ vật ngoài thân kia, cũng không phải quá để ý, nhưng thứ là của cậu, Yến Tuy sẽ giúp cậu để ý lấy về, cho dù chỉ là dệt gấm thêu hoa, nên là của Mạnh Đình thì vẫn là của Mạnh Đình, ai cũng không thể chạm.

Mạnh Đình tin lời Yến Tuy nhất, mặc kệ cậu nghe hiểu rõ hay không, Yến Tuy nói đợi, cậu liền đợi: “Được, em nghe lời anh.”

Yến Tuy đưa Mạnh Đình đến phòng thí nghiệm, lại theo cậu đi vào bên trong, anh mới đi ra, nhưng anh vẫn là không đi đến cao ốc Yến thị, mà là đến trong phòng trà gặp Mạnh Kì gần đây sứt đầu mẻ trán.

Mạnh Kì thân ở Mạnh gia, đương nhiên không thể nào không bị ảnh hưởng từ nhị phòng, huống chi hắn tuy là đại diện tổng tài Mạnh thị, nhưng thật sự làm chủ vẫn là ông nội hắn Mạnh Cổ, lão ta không thể nhìn trăm năm cơ nghiệp Mạnh thị phá hủy trong chốc lát, cũng không muốn quyền lực của lão hoàn toàn bị mất đi.

Như vậy Mạnh Kì chính là có ý kiến, cũng rất khó thực hiện, điểm này cũng là lúc hắn ngồi lên vị trí này mới phát hiện.

“Cái gì? Anh muốn đại phòng tôi thoát ly Mạnh thị?” Thanh âm Mạnh Đình tràn đầy hoài nghi, bây giờ nhị phòng khó lắm mới đổ, đúng lúc bọn họ toàn bộ nắm quyền, lúc này lui ra, há không phải lại chắp tay đưa Mạnh thị cho nhị phòng.

“Đúng, bằng không các người chỉ có thể bị bọn họ liên lụy.”

Thanh âm Yến Tuy vẫn rất lạnh nhạt, anh và Mạnh Kì nói cái này, cũng không phải bởi vì anh thật sự nhìn Mạnh Kì thuận mắt, mà là anh và Mạnh Đình đều thiếu Phùng Trạch Kiều một phần nhân tình làm mai mối, Phùng Trạch Kiều lúc đầu liên hệ với Hà Uyển, đương nhiên cũng không phải có bao nhiêu lòng tốt, chỉ là khó có được túm lấy một lần cơ hội, không muốn từ bỏ mà thôi.

Thế nhưng chính là cơ hội và duyên phận, bà cũng thúc đầy nhân duyên của Yến Tuy và Mạnh Đình, bây giờ Yến Tuy đem Phùng Trạch Kiều một mạch này thoát ra, cũng coi như là trả bà phần nhân tình này, nhưng có thể quyết đoán hay không phải xem Mạnh Kì và Phùng Trạch Kiều chính bọn họ.

“Anh là muốn chúng tôi đem Mạnh gia dọn sạch, sau đó thoát ra?” Mạnh Kì nói lời này trong lòng run run, có lẽ từ lúc bắt đầu Yến Tuy tìm hắn chính là mục đích này, nhưng anh đem hắn nâng đến vị trí đại diện tổng tài như bây giờ, thích hợp nhất làm những cái này, cũng chính là hắn.

Yến Tuy nghe vậy nhếch môi, nhưng không phải cười vui, lạnh lùng trong con ngươi anh hoàn toàn đè ép qua tất cả.

“Cũng không khác lắm, anh không hiểu, tôi có thể sai người dạy anh, mấu chốt trong đó vẫn là bà nội anh.”

“Tôi hiểu.” Lời của Yến Tuy đều nói đến rõ ràng như vậy, hắn còn không hiểu, như vậy hắn không có tư cách ở chỗ này đối thoại với Yến Tuy.

Yến Tuy gật đầu: “Nhanh lên đi, thời gian sẽ không quá nhiều nữa.”

“Được.” Mạnh Kì gật đầu, tay nắm thành quyền, hắn biết lại không lâu nữa Mạnh lão gia tử và người nhị phòng hận chết hắn, thậm chí cha hắn cũng không nhất định sẽ hiểu được ý nghĩ của hắn, nhưng hắn nếu như không làm như vậy, đại phòng thì chỉ có thể theo nhị phòng chịu khổ.

Nhị phòng vốn giành của đại phòng bọn họ không ít thứ, bây giờ còn phải bị bọn họ liên lụy, Mạnh Kì là như thế nào đều sẽ không bằng lòng.

Thậm chí trực tiếp nói thẳng cho Phùng Trạch Kiều biết, bà cũng chỉ sẽ ủng hộ hắn, phàm là bà còn có chút tình cảm với Mạnh lão gia tử, đại phòng Mạnh gia và nhị phòng đều không thể nào đồng thời tồn tại nhiều năm như vậy.

Bà nhịn nhiều năm như vậy, chính là bởi vì không cam, bởi vì hận, bà muốn lấy về những thứ bà và đại phòng vốn dĩ nên có, bằng không bà hà cớ gì chịu nhục nhã như vậy, Mạnh Kì và bà quan hệ tốt, là bởi vì Mạnh Kì hiểu bà.

Đặc biệt là nửa năm này, hắn chưa từng tỉnh táo như vậy.

Hắn nhìn Yến Tuy, rất là nghiêm túc nói: “ Mạnh Đình tuy không phải người Mạnh gia, ở trong lòng tôi, nó vĩnh viễn là em trai tôi.”

Yến Tuy nghe vậy, không có trả lời phải, cũng không có trả lời không phải. Người khác muốn làm anh trai Mạnh Đình phải mò mạch môn, có lẽ còn có thể, Mạnh Kì còn thật sự có chút khó, nhưng hắn có thể thoát khỏi Mạnh gia, tình huống kia có lẽ lại sẽ không giống nhau.

Mạnh Kì đứng lên rời đi, lại bỗng nhiên nghe thấy lời Yến Tuy.

“ Mạnh Đình không thiếu anh trai.”

Lời này chỉ là nói cho Mạnh Kì biết sự thật mà thôi, nhưng Mạnh Kì chỉ nghĩ lại là dục vọng chiếm hữu của Yến Tuy với Mạnh Đình, đã mãnh liệt đến ngay cả anh trai đều không cho có.

Hắn không nhiều lời nữa, hắn có vốn liếng có thực lực, mới có thể lúc Mạnh Đình có thể cần hắn, giúp việc lớn hoặc việc nhỏ.

Nhìn Mạnh Đình thuận mắt là một nguyên nhân, còn có chính là…bởi vì Mạnh Đình, Mạnh Kì hắn mới sẽ có bộ dáng như bây giờ, nhìn rõ ràng người và việc bên cạnh, cũng sống rõ ràng hơn chút.

Yến Tuy gặp xong Mạnh Kì, lúc này mới đến cao ốc Yến thị, họp lớn họp nhỏ không ngừng, bởi vì anh rất lâu không đến những người kia có chút không quen, hiện tại lại tìm về loại ‘cảm giác sảng khoái’ bị khí lạnh đè ép ngược đãi làm việc, đừng nói, còn thật sự có chút nhớ những cái đó.

Nhưng lại không lâu, bọn họ thì nên nhớ những ngày tháng Yến Tuy bị Mạnh Đình giữ lại ở trong nhà.

Về phần Mạnh Đình ở trong phòng thí nghiệm, cậu ngày thường tương đối đơn giản, chính là điều chế nước hoa và ghi chép số liệu.

Buổi trưa sắp phải ăn cơm, cậu nhận được điện thoại của Ninh Châu, nói chuyện xong với Ninh Châu, Mạnh Đình lại gọi điện thoại cho Yến Tuy, tiếp đó cậu lại nhận điện thoại của Yến Minh Á.

“Ừm, cậu vất vả rồi.”

Mạnh Đình trên mặt lộ ra nụ cười, thật tâm cảm ơn: “Đợi cậu về, tôi và Yến Tuy lại mời cậu ăn cơm.”

“Nhận lời cảm ơn của thím nhỏ, vậy tôi liền đợi bữa cơm của người và chú chín.”

Yến Mạn Gia ở nước ngoài xa xa cũng cười đồng ý, hắn không chỉ là vì Mạnh Đình chạy một chuyến này, đồng thời cũng là vì sự nghiệp của bọn họ, Mạnh Đình đã làm đủ tốt rồi, nếu còn không thể thành, chính là vấn đề của hắn.

Mạnh Đình thả điện thoại xuống, nhìn về phía cửa bị gõ: “Vào đi.”

“Sư phó nên ăn cơm, việc gì cũng ăn xong lại làm.”

Mạnh Đình cúi đầu nhìn sổ ghi chép trên tay, lại nhìn nhìn Trình Quang, cậu gật đầu: “Cậu đi trước, tôi theo sau.”

“Được.” Trình Quang gật đầu, sau đó đóng cửa lại.

Mạnh Đình đứng lên đặt sổ ghi chép vào trong tủ bảo hiểm, sau đó lại ra khỏi phòng tư liệu khóa cửa lại, mới lên phòng ăn ăn cơm.

Phòng thí nghiệm thực ra cơ bản là dựa theo yêu cầu của Mạnh Đình mà xây dựng, phòng tư liệu này cũng là yêu cầu của cậu, tủ bảo hiểm ngoại trừ dấu văn tay của cậu, người khác cũng không có cách nào mở ra.

Cậu biết làm như vậy, là bởi vì đời trước trong căn cứ phòng thí nghiệm xảy ra sự cố tư liệu lộ ra ngoài, tuy cuối cùng tra ra không phải vấn đề của Mạnh Đình, nhưng cũng dẫn đến khiến cậu cảnh giác, cậu sẽ không nhìn trộm thành quả của người khác, nhưng cũng sẽ không muốn để cho thành quả của cậu bị nhìn trộm.

Tuy cuối cùng tiền kiếm ra được phần lớn đều không phải của cậu, nhưng lúc đưa đi, kí tên trên tác phẩm là của cậu, đó là lúc cậu lại có khả năng có được đồ của mình, đến bây giờ Mạnh Đình cũng dưỡng thành thói quen như vậy, tiện tay khóa tủ lại.

Nhưng ngoại trừ cái này bốn trợ thủ hỏi câu hỏi với cậu, cậu căn bản sẽ không giấu giếm, có thể trả lời thì trả lời, không thể trả lời thì sẽ trực tiếp ra tay cho bọn họ nhìn, nhưng bốn trợ thủ này Mạnh Đình cũng không tính hoàn toàn hài lòng.

Giữa bọn họ lẫn nhau tiếp xúc không lâu, hiểu ngầm là phải từ từ hình thành, cậu liền cũng không vội vàng đuổi người.

Ăn xong trở về, Trình Quang do dự một lát nói với Mạnh Đình: “Lần kia điều chế nước hoa, sư phó có thể lại làm mẫu một lần cho chúng tôi không?”

Hắn nói như vậy, Lý Thi Thi Diệp Tử Lan thậm chí Mã Cát Lực ánh mắt đều sáng lên, nói thực nhìn Mạnh Đình điều chế nước hoa là một loại hưởng thụ, loại cảm giác trong lòng nghĩ như thế nào tay làm như thế đấy, là bọn họ bây giờ sao cũng sẽ không có, cũng là bọn họ bức thiết muốn nắm chắc.

Cái này cũng không có gì không thể, Mạnh Đình gật đầu: “Có thể.”

Cậu trực tiếp làm mẫu ba lần cho bọn họ, một lần cuối cùng còn tận lực thả chậm tốc độ, cậu bảo Diệp Tử giúp cậu đem nước hoa bỏ vào lọ, sau đó cậu mới mở miệng nói: “Các người hiện tại ra tay còn quá sớm, ít nhất…còn phải hai ba năm nữa.”

Cậu lời này còn coi như nói rất hàm xúc, trong bốn người này chỉ có Lý Thi Thi, Mạnh Đình cảm thấy coi như có chút thiên phú, người khác đều xem như bình thường, nhưng thiên tài có đường tắt của thiên tài, bình thường cũng có đường của bình thường, chỉ cần chịu khó, như vậy có thể trở thành thầy điều chế nước hoa.

Mấy tiến sĩ đã từng cùng một căn cứ thí nghiệm với Mạnh Đình, thì có một người không tính là có thiên phú, nhưng nước hoa cô điều chế ra khá tốt, là bởi vì cô dùng thời gian nhiều hơn so với người khác để làm nền móng cho cô, Mạnh Đình cảm thấy bọn họ cũng có thể đi đến con đường này.

Bốn người nhất trí gật đầu, Mạnh Đình ở phương diện điều chế nước hoa mà nói còn coi như là có uy tín, hơn nữa bọn họ cũng tin tưởng đi theo bậc thầy điều chế nước hoa bên cạnh, khẳng định sẽ so với thầy điều chế nước hoa bình thường phát triển càng nhanh hơn.

Mạnh Đình nói lời này lại bắt đầu điều chế nước hoa, nhưng lại là lam vi và lam băng chai màu vàng thiếu hàng nghiêm trọng trên thị trường, cũng chính là hai chai nước hoa Mạnh Đình tự tay điều chế ra. Cậu dùng bình lớn đến điều chế, một lần thì đủ mười chai, thời gian nửa buổi chiều, cậu làm trên trăm chai.

Mạnh Đình thấy những nước hoa này sắp xếp xong, ánh mắt sáng lên, trái lại không phải có bao nhiêu hài lòng với thành quả của mình, mà là xuyên qua chúng nó nhìn thấy rất nhiều tiền, tiền này cậu đồng ý phải kiếm cho Yến Tuy, này mới khiến cậu cảm thấy vui vẻ.

“Cô gọi điện bảo người công ty bên kia đến lấy đi.” Mạnh Đình nói xong với Diệp Tử Lan, cậu nhìn thời gian, đang tính toán thu dọn một chút đợi Yến Tuy đến đón cậu, nhưng cậu lại ngẩng đầu lên, người cậu tính toán phải đợi thì đã đến rồi.

Mạnh Đình gật đầu với Diệp Tử Lan, cậu kéo khẩu trang xuống thì ra khỏi phòng điều chế nước hoa, cậu đến trước người Yến Tuy cách nửa bước chân mới dừng lại, con ngươi thoạt nhìn mang theo hai phần vui thích.

“Em làm xong rồi, chúng ta về nhà đi.”

Yến Tuy nắm lấy tay Mạnh Đình đưa qua, sau đó gật đầu, anh ngước mắt nhìn người phòng điều chế nước hoa nhìn qua gật đầu, tiếp tục kéo Mạnh Đình đến phòng thay đồ.

“Anh ta chính là người sư phó muốn tặng quà đi, hai người thoạt nhìn rất ân ái, khó trách sư phó vội vàng như vậy.”

Giọng điệu Lý Thi Thi có chút cảm khái, có chút ngưỡng mộ, nhưng càng nhiều hơn vẫn là chúc phúc.

Ba người khác chỉ có Diệp Tử Lan gật đầu với Lý Thi Thi, hai người đàn ông hàm súc hơn, không có sáp đến tám cái này.

Mấy ngày sau đó, cũng đều là như vậy, Yến Tuy đưa Mạnh Đình đến phòng thí nghiệm, sau đó anh đến cao ốc Yến thị, buổi chiều tầm năm giờ rưỡi lại đến phòng thí nghiệm đón Mạnh Đình về, Mạnh Đình buổi trưa sẽ gọi điện thoại cho Yến Tuy, hoặc gửi tin nhắn, làm việc và nghỉ ngơi của hai người lại trở về lúc Mạnh Đình chưa bị thương.

Nhưng những ngày này, việc bên ngoài xảy ra cũng không ít, đầu tiên là Mạnh gia Hải Thành tương đối lâu năm, lại lên tin tức, Phùng Trạch Kiều và Mạnh lão gia tử Mạnh Cổ ly hôn, khống cáo lão tội trùng hôn, tiếp đó là Mạnh Kì đại diện đại phòng tuyên bố thoát ly quan hệ với Mạnh gia.

Mạnh Nghi Hàng dưới lời khuyên nhủ của Phùng Trạch Kiều và Mạnh Kì, cuối cùng vẫn là lựa chọn Phùng Trạch Kiều và tự bảo vệ mình, ông theo Phùng Trạch Kiều, như vậy Mạnh Kì là con trai của Mạnh Nghi Hàng đương nhiên cũng không có quan hệ với Mạnh gia, hắn đăng báo nói rõ, là vì tránh đi phiền phức sau này.

Mạnh lão gia tử rất tức giận, trong mắt ông Phùng Trạch Kiều căn bản không có tư cách ngỗ ngược, huống chi còn là lúc trước mắt Mạnh gia gặp phải nguy cơ, thế nhưng phía sau Phùng Trạch Kiều và Mạnh Kì là Yến thị, lão từng dùng thủ đoạn với Phùng gia, bây giờ đều dùng không được nữa.

Phùng Trạch Kiều cắn chết lão tội trùng hôn, lại muốn lấy đi một nửa gia sản của lão, sau khi đại phòng và Mạnh lão gia tử hoàn toàn trở mặt, Mạnh Kì trong tối còn động tay động chân không ít, nếu như thật sự bị Phùng Trạch Kiều kiện thành công, như vậy Mạnh gia cũng chỉ dư lại cái vỏ rỗng.

Người nhị phòng tùy tiện làm một chút, thì nên biến thành thiếu nợ.

Trước sinh nhật Yến Tuy một ngày, Mạnh gia lại lần nữa lên báo, nhưng là Mạnh lão gia tử và Phùng Trạch Kiều ly hôn thành công, Mạnh lão gia tử cũng còn phải bị phạt, tuy chỉ có thời gian hai năm, nhưng đợi lão từ trong tù ra ngoài, Mạnh gia Hải Thành chỉ sợ thật sự trở thành thoảng qua như mây khói.

Phùng Trạch Kiều ra một chiêu này quả thực rất hung ác, ai  bảo lão bảo vệ Lý Nhất Phỉ người đắc tội với Yến thị và Tiêu thị.

Mạnh thị không còn tồn tại nữa, chính là lão cũng sẽ không có bao nhiêu người nhắc đến nữa. Đây đại khái chính là kết cục cuối của của Mạnh lão gia tử ‘tề nhân chi phúc’. Mà đây chẳng qua chỉ mới bắt đầu những ngày tháng đau khổ của bọn họ mà thôi.

Ngoại trừ chuyện của Mạnh gia, còn có chính là Diêm thị Lê Thành gần đầy rất hăng hái, lão và Yến thị tranh một hạng mục, cuối cùng lại là lão cầm được đến tay, nếu là lúc khác, lão còn sẽ hoài nghi phải hay không Yến Tuy thiết kế, nhưng hiện tại Yến Tuy đối mặt với Diêm thị và Tiêu thị liên thủ, lão cảm thấy Yến Tuy chính là muốn cũng không thể làm được.

Liên quan đến tin tức Diêm thị sẽ lật đổ Yến thị trở thành bốn đại gia tộc lớn nhất của nước Hạ, cũng không ngừng ở trong vòng quyền quý truyền bá lên men.

Những gia tộc phụ thuộc vào Yến thị đương nhiên vì Yến thị lo lắng, hóng mát ở dưới bóng cây đại thụ, không có Yến thị cây đại thụ này, bọn họ đoán chừng cũng phải chịu liên lụy, gia tộc khác không có liên lụy vẫn là đang xem thế nào, nhưng cũng không có ít người đang đợi cơ hội vơ vét chỗ tốt.

Bên ngoài đối với Yến thị và Yến Tuy suy đoán rất nhiều, thậm chí còn phỏng đoán bộ dáng anh lo lắng buồn bực, thậm chí còn có lời đồn đại dẫn đến trên người Mạnh Đình, nói là Yến Tuy cưới Mạnh Đình, bị Mạnh gia liên lụy, mới sẽ như vậy.

Nhưng những lời này, bọn họ không dám ở trước mặt Yến Tuy hoặc Mạnh Đình nói, thậm chí thiệp mời sinh nhật tiệc rượu Yến Tuy, vẫn là khó có được, rất nhiều người đều còn không đủ tư cách đến Yến thị tham gia tiệc rượu.

Sinh nhật của Yến Tuy, Mạnh Đình đương nhiên sẽ không lại đi phòng thí nghiệm.

Sáng sớm tỉnh dậy, Yến Tuy mở mắt ra, nghênh đón chính là vẻ mặt tươi cười của Mạnh Đình, còn có cậu dâng hiến nụ hôn nhiệt tình.

“Sinh nhật vui vẻ.” Mạnh Đình nói xong với Yến Tuy, không đợi Yến Tuy trả lời, cậu quay người ngồi ở trên người Yến Tuy, ấn người về giường tiếp tục hôn, thanh âm ‘chụt chụt’, nhẹ nhàng lại cực kì ngọt ngào.

“Yến Tuy, anh nhất định phải vui vẻ.”

Mạnh Đình dán ở gò má Yến Tuy, rất là nghiêm túc nói, cậu hy vọng Yến Tuy có được vui vẻ.

“Được.” Tay Yến Tuy ở trên sống lưng Mạnh Đình khẽ vuốt ve, khóe miệng mỉm cười, vừa tỉnh thì nhận được lời chúc phúc ngọt ngào của Mạnh Đình, anh như thế nào sẽ không vui vẻ.

Chương nào cũng dài thấy sợ, dịch đuối

 

 

 

 

Một suy nghĩ 7 thoughts on “Sủng hôn hào môn_chương 77”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.