Sủng hôn hào môn (trọng sinh)

Sủng hôn hào môn_chương 79

♣Chương 79♣

Edit+Beta: 明明

10 loại bánh ngọt ngon nhất thế giới - VnExpress Du lịch

Mạnh Đình nhìn Yến Tuy, cũng không có bất kì ý không vui nào, tương phản, Yến Tuy bất kì lúc nào hôn cậu, cậu đều cảm thấy vui vẻ. Cậu khoét lên một muỗng bánh kem, lại đút cho Yến Tuy.

Yến Tuy rất tự giác há mồm ra ăn, anh và Mạnh Đình đã không thể nào lại thân thiết, cùng nhau ăn một phần bánh kem, rất là bình thường. Anh và Mạnh Đình đều cảm thấy như vậy, nhưng phần lớn khách đến tiệc rượu đều cảm thấy kinh ngạc, nhưng những kinh ngạc này còn chưa bằng kinh ngạc bọn họ suy đoán thân phận của Mạnh Đình.

Mạnh Đình từ con riêng Mạnh gia biến thành con út đích tôn vợ cả Tiêu gia, chuyển biến này không phải lớn bình thường, cha ruột của cậu thế nhưng hiện tại là gia chủ Tiêu gia, Mạnh Đình cũng là có quyền thừa kế.

Ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây, ai biết tại sao sẽ là như thế đâu.

Tiêu lão gia tử thấy Yến Tuy sủng Mạnh Đình như vậy, trong lòng ông lão còn coi như hài lòng, có người đến thăm dò ẩn ý, ông trực tiếp nói: “Đình Đình là con trai út của Tiêu Huy Dân thất lạc ở bên ngoài, tôi lần này chính là đến xem nó.”

Tiêu lão gia tử chính là nói như vậy, Mạnh Đình cũng còn chưa tính được nhận về Tiêu gia, cậu phải ở trong lão trạch Tiêu thị, người dòng chính Tiêu gia và chi thứ quan trọng đều nhận về, bọn họ làm chứng, trên gia phả thuộc về phần của Mạnh Đình phải xóa đi đã chết yểu, lúc này mới coi như ý nghĩa chân chính nhận tổ quy tông.

Tiêu Huy Dân và Ninh Châu không hề muốn uất ức Mạnh Đình, ông còn tính sau khi nhận thân, tổ chức tiệc rượu, tất cả gia tộc lớn nhỏ trong Bắc Thành đều mời đến, trước mặt mọi người công bố tin tức này. Mà những cái này cũng không cần quá gấp gáp, phải đợi lúc Mạnh Đình và Yến Tuy đều cảm thấy thích hợp.

Sau khi bọn họ nói với Tiêu lão gia tử, ông lão yêu cầu đi qua nhìn Mạnh Đình, nhưng thực ra Tiêu Huy Dân và Ninh Châu đều biết, ông muốn xem là Yến Tuy, chỉ là trong lòng ông lão đến cùng là nghĩ như thế nào, cho dù là Tiêu Huy Dân cũng không thể nào khẳng định.

Lúc Mạnh Đình ăn bánh kem, bác Tiêu đi đến, Yến Tuy nói với ông, bọn họ đang thương lượng vấn đề người Hứa gia và người Tiêu gia tối nay ở đâu.

Trong Yến trạch là có phòng, nhưng người hai nhà đồng thời ở thì khả năng không quá lớn, ngoại trừ khách khác ở Hải thành đều có chỗ ở của chính mình hoặc có nơi để đi, Hứa Thụ Mân và Tiêu lão gia tử nhìn bộ dáng trò chuyện khá vui vẻ, nhưng thực ra bọn họ đều đang đợi Yến Tuy sắp xếp.

Bọn họ đương nhiên không thể nào không có chỗ ở, nhưng Yến Tuy như thế nào sắp xếp vẫn là có thể phân ra thân sơ xa gần, ông lão muốn chính là thái độ này của Yến Tuy, anh thân thiết hơn với người Tiêu gia, hay là thân thiết hơn với người Hứa gia.

Bác Vương cảm thấy khó xử, như vậy mới đi qua tìm Yến Tuy thương lượng.

Yến Tuy cân nhắc trong chốc lát, liền có đáp án: “Nói cho ông cậu tôi ở khách sạn sắp xếp phòng cho ông ấy.”

Bác Tiêu nghe vậy kinh ngạc, khá khó hiểu, lại đối diện với ánh mắt của Yến Tuy, bác Tiêu không dám có bất kì do dự nào, ông gật đầu, xoay người dựa theo căn dặn của Yến Tuy đi làm.

Thật ra sáng nay Hứa Thụ Mân trò chuyện với Yến Tuy ở thư phòng, anh liền có đáp án, Diêm thị ở trong tối nhắm vào Yến thị nhiều năm như vậy, sao có thể nào như Hứa Thụ Mân bằng lòng dễ dàng hòa giải, nhưng ông lão vẫn là đến Hải Thành làm thuyết khách.

Giữa Yến Tuy và bạn tốt của ông lão, ông lão đã lựa chọn bạn tốt của ông lão, ông lão đã làm xong lựa chọn, như vậy Yến Tuy cũng không cần do dự nữa. Cá và chân gấu không thể nào có cả đôi, chuyện có cái này mất cái kia, Yến Tuy là sẽ không làm.

Sắc mặt Hứa Thụ Mân lập tức lạnh lùng, nhưng hàm dưỡng của ông lão cũng không thể nào lập tức nổi giận, thậm chí ông lão trong chớp mắt chuyển biến sắc mặt, cũng không dễ dàng phát hiện, chỉ là Tiêu lão gia tử và Hứa Thụ Mân mặt đối mặt ngồi, lúc bác Tiêu nói chuyện với ông lão, ông ấy cũng nhìn thẳng ông lão, đương nhiên có khả năng nhận ra.

Hứa Thụ Mân không vui, Tiêu lão gia tử tâm tình rõ ràng tốt, ông lão không tiếp tục nói chuyện với Hứa Thụ Mân, ánh mắt ông lão nhìn một vòng, cuối cùng đi về phía Yến Tuy và Mạnh Đình.

Mạnh Đình ăn xong bánh kem, Yến Tuy vẫn nhỏ giọng nói cái gì đó với cậu, Tiêu lão gia tử đứng một lát, hai người kia mới chú ý đến ông lão.

“Ông nội thế nhưng mệt rồi, anh bảo người mang ông đi nghỉ ngơi.” Yến Tuy nắm tay Mạnh Đình, nói với Tiêu lão gia tử lời này.

Quả nhiên, Tiêu lão gia tử nghe xong, khóe môi cong cong, sau đó vẻ mặt nghiêm túc, “ừm” khẽ một tiếng.

Mạnh Đình hoàn toàn xa lạ với Tiêu lão gia tử, cũng không biết cậu có thể nói cái gì, cậu suy nghĩ nói: “Ông nội, ngủ ngon.”

“Ừm.” Tiêu lão gia tử lại trả lời một câu, nhưng trong giọng điệu rõ ràng so với lúc trả lời Yến Tuy thì êm dịu hơn.

Nói ra không chỉ Tiêu Huy Dân và Ninh Châu cảm thấy hổ thẹn với Mạnh Đình, ông lão nhiều ít cũng có chút cảm giác như vậy, lúc Ninh Châu và Mạnh Đình bị bắt cóc, vẫn là ông làm gia chủ, ông lão cũng không thể nào đùn đẩy trách nhiệm.

Nhưng Mạnh Đình rõ ràng không cảm nhận ra sự khác biệt trong giọng điệu này, cậu nhìn chằm chằm Tiêu lão gia tử, đối diện với ánh mắt trái lại cũng không cảm thấy sợ, chính là cảm thấy ông lão không thích nói chuyện lắm, trả lời cái gì cũng đều là “ừm”.

Sau khi cắt bánh kem, thời gian cũng không tính sớm nữa, lục tục có khách chào tạm biệt rời đi. Hứa Thụ Mân đi khá trễ, ông lão dường như có chút không thể nào hiểu cách nghĩ của Yến Tuy, nhưng sau cùng Yến Tuy và Mạnh Đình tiễn ông lão lên xe, ông lão không tiếp tục mở miệng hỏi một câu.

Trái lại Yến Tuy rất rõ ràng nói cho Hứa Thụ Mân một câu: “Cháu sẽ không nể tình.”

Hứa gia và Diêm gia mới có tình, Yến Tuy và Diêm thị chỉ có thù, anh sẽ không cho Diêm Uẩn Sinh có bất kì cơ hội tro tàn lại cháy.

Người Hứa gia đi rồi, khách trong Hải Thành về, vốn bữa tiệc sinh nhật náo nhiệt, bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.

Yến Tuy và Mạnh Đình tiễn xong khách đi trở vào, Mạnh Đình kéo tay Yến Tuy, rất nghiêm túc nói: “Nếu như có cái gì em có thể giúp, anh nhất định phải nói cho em biết.”

Yến Tuy nghe vậy kéo Mạnh Đình đến gần hơn, nhưng lại cảm thấy khoảng cách như vậy còn chưa đủ, anh dừng bước chân, ôm lấy Mạnh Đình, thanh âm rất khẽ, cũng rất khẳng định: “Em đã giúp anh quá nhiều rồi.”

Nếu như Tiêu thị cũng đứng ở phía đối lập, Yến Tuy tuyệt đối sẽ không có tâm tư tổ chức sinh nhật gì, trước mắt nên là lúc sức đầu mẻ trán nhất. Nhưng Tiêu thị giúp đỡ anh cái gì, còn cần suy nghĩ, Yến Tuy cũng không có làm ra tính toán gì với nó.

Mạnh Đình dựa vào Yến Tuy, lại tiếp tục căn dặn một câu: “Vậy anh cũng không được mệt, em sẽ đau lòng.”

“Ừm, biết rồi.” Yến Tuy cười cười. Anh gần đây còn thật sự không làm sao bởi vì công việc mà mệt được, thật sự có thể có cái gì khiến Yến Tuy mệt, vậy đó phải là bản thân Mạnh Đình ra tay mới được, chỉ là Mạnh Đình xuống giường rồi, liền tự động quên đi bộ dáng bản thân quấn người kia.

“Quá muộn rồi, em mang anh đi xem quà sinh nhật em tặng cho anh.”

Mạnh Đình dựa vào Yến Tuy, lười biếng gáp, thời gian này đối với Mạnh Đình mà nói là có chút muộn rồi.

“Được.” Yến Tuy khẽ gật đầu, sau đó ôm Mạnh Đình đi vào trong, ở trong phòng khách, bọn họ nhìn thấy Yến Mạn Gia và Ninh Châu còn đang nói chuyện.

“Ngày hôm nay mọi người đều mệt rồi, hai người các cháu cũng sớm chút nghỉ ngơi đi.”

Yến Mạn Gia nhìn thấy Yến Tuy và Mạnh Đình lập tức liền nói như vậy, Ninh Châu cũng lập tức gật đầu: “Nặc Nặc sắp đi ngủ, sáng ngày mai mẹ nấu sủi cảo cho con ăn.”

Mạnh Đình nghe vậy do dự gật đầu: “Chúng con sẽ không dậy sớm, mẹ cho dù nấu, cũng không cần dậy sớm.”

“Được.” Ninh Châu nghe vậy lập tức trả lời, bà rất thích Mạnh Đình quan tâm bà.

Ninh Châu và Tiêu Huy Dân cũng ở trong Yến trạch sắp xếp phòng, trái lại Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc từ chối, Yến Tuy cũng không miễn cưỡng giữ lại, anh bảo bọn họ sáng mai đi đến ăn cơm.

Yến Tuy và Mạnh Đình và Yến Mạn Gia Ninh Châu nói ngủ ngon, sau đó mới lên lầu trở về phòng, Mạnh Đình nhìn thấy giường mắt đều sáng lên, nhưng cậu còn chưa thể nào nằm đến trên giường, trước bị Yến Tuy ôm lấy.

“Thời gian quá muộn không tắm nữa, nhưng quần áo trước phải đổi mới được.”

Mạnh Đình ngây ngốc gật đầu, cậu vừa rồi xác thực là có suy nghĩ đến trên giường lăn một cái, cậu nhấc tay, lại còn cảm thấy mệt, trực tiếp dựa vào trong ngực Yến Tuy, bảo anh tiếp tục cởi cho cậu: “Em trước nghỉ ngơi, sau đó đến lượt em cởi cho anh.”

Yến Tuy nghe vậy bất đắc dĩ cười, anh tự nhiên biết tâm ý của Mạnh Đình, nhưng thật sự để cho Mạnh Đình cởi cho anh, họ chỉ sợ còn phải lâu sau mới có thể nằm lên giường ngủ. Sau khi anh cởi xong cho Mạnh Đình, lại mặc đồ ngủ cho cậu, sau đó bản thân nhanh nhẹn cởi sạch, rồi thay đồ lên.

Mạnh Đình nhìn chằm chằm Yến Tuy, gò má đỏ tươi, cậu hôm nay là thật sự cảm thấy mệt, cho dù muốn, cậu cũng không thể trêu chọc nổi.

Họ lại đến phòng tắm rửa mặt đánh răng, sau đó mới trở về giường, Mạnh Đình nằm ở trong ngực Yến Tuy, suy nghĩ một lát mới nói: “Thật ra chúng ta lần đó làm vào sáng sớm cũng được rồi, ngày mai lại nói đi.”

Yến Tuy nghiêng đầu, sau đó giơ tay phủ lên mắt Mạnh Đình, anh là không nghĩ đến cái này, nhưng Mạnh Đình suy nghĩ, không chừng lại nói hoặc làm ra cái gì, vậy họ ngày mai thật sự dậy không nổi.

“Đúng rồi, anh còn chưa thấy quà em tặng cho anh.”

Mạnh Đình cầm lấy cổ tay Yến Tuy, kéo anh ra, sau đó bò nửa người qua Yến Tuy, kéo tủ đầu giường ra, cậu cầm lấy quà sinh nhật tặng cho Yến Tuy, gói bên ngoài còn xem như là quà tặng tinh xảo.

Mạnh Đình cầm quà, bò trở về tự mình nằm lại chỗ cũ, cậu ngồi lên, hai tay giơ quà, cực kì trịnh trọng đưa cho Yến Tuy: “Quà sinh nhật, sinh nhật vui vẻ.”

Thời gian qua mười hai giờ, sinh nhật của Yến Tuy đã coi như trôi qua rồi, nhưng Mạnh Đình vẫn là muốn lại nói một lần nữa. Hiện tại nói, năm sau nói, sau này mỗi năm Yến Tuy trải qua sinh nhật, cậu đều phải nói.

Yến Tuy cũng vậy hai tay nhận lấy quà của Mạnh Đình, anh vuốt ve một lát, lúc này mới ngồi dậy, anh kéo Mạnh Đình qua, để cậu dựa vào trong ngực anh, sau đó mới mở hộp quà ra, chai nước hoa màu tím nhạt trong vắt, trên chai còn khắc ký tự “Yến Đình BestLove.”

Yến Tuy lại sờ sờ mấy chữ này, anh nghiêng đầu mắt nhìn Mạnh Đình, sau đó khẽ hỏi một câu: “Tại sao cảm thấy Yến Đình dễ nghe?”

Mạnh Đình đối với Yến Tuy đương nhiên không có cái gì để che giấu, cậu dựa vào Yến Tuy, lại đưa tay ra chọc lồng ngực Yến Tuy.

“Em muốn theo họ anh.”

Sau khi Mạnh Đình biết bản thân không họ Mạnh, suy nghĩ ra tên lưu lại cho chính mình, nhưng hiện tại người nhà cậu tìm được rồi, tên này bản thân cậu dùng không được nữa, nhưng còn có thể dùng cho nước hoa của cậu.

Chai nước hoa này chở đầy chấp niệm và ý nguyện cũ hai đời của Mạnh Đình, dùng tên cậu muốn để đặt tên cũng không quá đáng.

“Anh cảm thấy dễ nghe sao?” Mạnh Đình nói xong, hồi lâu Yến Tuy đều là không nói gì, cậu lại ngẩng đầu lên hỏi một câu.

Cổ họng Yến Tuy nghẹn ngào, sau đó anh gật đầu: “Dễ nghe.”

Anh không nói gì không thể nào là cảm giác không có gì để nói, anh là cảm thấy cảm động, trước đó cảm động khi nhìn thấy buổi họp tuyên bố, giây phút này lại lần nữa xuất hiện, tại lúc này chỉ có anh và Mạnh Đình, so với lúc ở dưới lầu, trước mặt mọi người, càng thêm mãnh liệt hơn, đến mức anh nghĩ không được lời gì có thể nói với Mạnh Đình.

“Thơm không?” Mạnh Đình lại lần nữa hỏi một câu, hộp quà mở ra, mùi hương nước hoa căn bản giấu không nổi, Mạnh Đình đến cùng vẫn là để ý cảm nhận của Yến Tuy hơn, chỉ sợ anh cảm thấy không thích.

“Thơm.” Yến Tuy lại trả lời, đây là nước hoa Mạnh Đình tự tay làm ra tặng cho anh , không chỉ là thơm, còn phù hợp với sở thích và khí tràng của Yến Tuy, anh không cần Mạnh Đình lại hỏi, anh càng ôm chặt Mạnh Đình hơn, cho cậu đáp án còn chưa hỏi ra lời.

“Anh thích, thật sự thích.”

Mạnh Đình nghe vậy cuối cùng đem toàn bộ tâm thu về trong bụng, cậu cầm chai nước hoa qua, lại lần nữa bò qua Yến Tuy đặt trở về trong tủ đầu giường.

Cậu lại phải bò trở về, nhưng bò được nửa thì bị Yến Tuy khóa lấy eo, vị trí này cậu vừa vặn ngồi ở trên người Yến Tuy, Mạnh Đình quay đầu nhìn Yến Tuy, nét mặt do dự: “Sao, anh còn muốn…” Nhìn…

Cậu lời còn chưa nói, thì bị Yến Tuy hôn mất, nụ hôn của Yến Tuy không mảy may bị cơn buồn ngủ ảnh hưởng, anh đem Mạnh Đình hôn đến ngả nghiêng ra sau, tư thế của hai người hoán đổi, phương hướng nằm từ đầu giường biến thành cuối giường.

Ánh mắt Mạnh Đình từ trợn tròn biến thành híp mặt, cậu cho dù không rõ Yến Tuy tại sao lại muốn, cậu cũng vẫn là không từ chối, thậm chí có thể nói là cực kì phối hợp, tín nhiệm của cậu dành cho Yến Tuy vượt qua tất cả, thân thể thả lỏng, cái khác thì cũng đều dễ dàng..

Họ từ bên cạnh giường lại lăn lộn đến bên trong giường, cuối cùng lúc kết thúc, Mạnh Đình lại nằm trở về vị trí cậu bình thường ngủ.

Nhưng cậu cũng không có như vậy phát hiện, cậu chỉ cảm thấy cực kì mệt, cậu híp mặt, tùy tiện cọ cọ Yến Tuy, giọng điệu mang theo lên án: “Em đều bị anh hút khô rồi…”

Dứt lời, đôi mắt Mạnh Đình hoàn toàn khép lại, hai tay ôm người, liền cứ như vậy ngủ.

Yến Tuy vốn cảm thấy bản thân quá đáng, nhưng nghe thấy Mạnh Đình nói vậy, nhưng áy náy kia lại dâng lên không nổi, anh nhếch môi cười, lại ở trên gò má Mạnh Đình hôn lên, anh vỗ cậu một lát, để cậu hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, anh mới lại dọn dẹp cho hai người.

Làm xong anh lại lần nữa nằm về trên giường, nhìn đồng hồ, đã hai giờ sáng rồi.

Anh lấy điện thoại qua tính gửi nhắn cho bác Tiêu và Vương Phong bọn họ, nhưng lại phát hiện có tin nhắn chưa đọc.

Sau khi liếc nhìn, anh lại từ trên giường đứng lên, anh phủ thêm đồ lên, đi đến sân thượng nhỏ bên ngoài phòng ngủ, sau đó bấm điện thoại.

“Việc gì?”

Bên kia là thanh âm của một người đàn ông, lúc này, sắc âm của anh vẫn chưa có bất kì cảm giác mệt mỏi biếng nhác nào, anh cũng không hỏi han nhiều gì, trực tiếp mở miệng nói muốn hỏi chuyện gì: “Người của tôi nói cho tôi biết,Tô Tư Vũ hôm nay có khác thường.”

“Tivi?” Yến Tuy rất nhanh phản ứng lại, bên kia liền im lặng, chính là Yến Tuy đoán như vậy.

Bên kia dừng một lát, tiếp tục nói: “Sau khi xem xong, chỗ ở của cậu ta đồ có thể đập đều bị cậu ta đập, sau đó cậu ta lại an tĩnh, cậu ta tiếp đó dự tính cái gì, người của tôi cũng không có nói, nhưng cậu ấy căn bản nhận được tín nhiệm của cậu ta rồi.”

“Nếu như cậu ta tiếp đó tính toán đến Lê Thành, cậu liền để cho cậu ta đi.”

Bên kia đồng ý, sau đó Yến Tuy liền tắt mắt, anh lại đứng ở sân thượng một lát, mới trở về phòng.

Mạnh Đình thực sự rất mệt, cũng không phát hiện Yến Tuy rời đi, Yến Tuy tỉ mỉ nhìn Mạnh Đình, phát hiện cậu cũng không có bởi vì anh rời đi ngủ không ngon, trên mặt anh mới tràn ra một chút sắc màu ấm áp, anh kéo chăn qua, ôm lấy người, cũng nhắm mắt lại.

Hôm sau trong Yến trạch ngoại trừ Tiêu lão gia tử ngủ sớm, thì không có bất kì người nào dậy sớm, nhất là Yến Tuy và Mạnh Đình, xuống lầu cũng sắp chín giờ rồi, Tiêu lão gia tử chú ý nhất là dưỡng sinh ngủ sớm dậy sớm, râu vểnh lên, nhưng đến cùng không có mở miệng dạy dỗ cái gì.

Nhưng đợi Mạnh Đình ăn sáng xong ngồi đến trên sofa, Tiêu lão gia tử lại mở miệng: “Thu dọn một chút, theo chúng ta về Bắc Thành.”

Mạnh Đình vẻ mặt ngây ngốc phút chốc, nghiêng đầu qua nhìn Tiêu lão gia tử, lại nhìn nhìn bên ngoài cửa Yến Tuy và Tiêu Huy Dân đang nói chuyện, cậu còn chưa trả lời cái gì, Tiêu lão gia tử lại mở miệng.

“Cháu trở về Tiêu gia, mới có thể giúp nó, bằng không Tiêu gia dựa vào cái gì giúp các cháu đối phó Diêm thị? Cháu phải biết Diêm thị có thể sừng sững những năm này, muốn động lão ta không có dễ dàng như vậy, nếu như không có Tiêu thị, Yến tiểu tử thế nhưng có một trận đánh cứng chọi cứng.”

Chính là Hứa thị bên kia là nhà mẹ đẻ của bà nội anh đều lựa chọn ngồi nhìn không quản, gia tộc khác lại làm sao dám, cho dù Chung thị và Yến thị quan hệ khá tốt, bọn họ đến bây giờ cũng không có bất kì thái độ gì, về phần Chung Minh đều không dám đề nghị với Yến Tuy, muốn khuyên ông nội hắn giúp đỡ.

Chuyện quan hệ đến lợi ích gia tộc, cũng không dễ dàng quyết định, gia tộc khác có thể không lợi dụng sơ hở mà vào, thì đã coi như phúc hậu rồi.

Lời của Tiêu lão gia tử, thật ra coi như đúng trọng tâm, nhưng ánh mắt Mạnh Đình vẫn không có gì thay đổi, cậu khẽ lắc đầu: “Cháu tin tưởng Yến Tuy, cho dù không có các người giúp anh ấy, anh ấy cũng có thể làm được bất kì chuyện gì anh ấy muốn làm.”

“Anh ấy sẽ không muốn cháu đi, cháu biết.”

Tín nhiệm của Mạnh Đình giành cho Yến Tuy hoàn toàn vượt qua dự tính của Tiêu lão gia tử, cậu bị lời phân tích của Tiêu lão gia tử hù dọa, nhưng vẫn không có cách nào thay đổi quyết định của cậu, cậu rũ mi lại lần nữa ngước mắt nhìn Tiêu lão gia tử: “Cháu sẽ không đi, nếu như các người không muốn giúp, hoàn toàn không cần miễn cưỡng.”

“Cha mẹ nếu như thích cháu, vẫn là có thể đến thăm cháu, nhưng cháu tuyệt đối sẽ không rời khỏi Yến Tuy, rời khỏi Hải Thành.”

Mạnh Đình biết quyết định của bản thân ở trong mắt người ngoài thoạt nhìn mà nói là rất ích kỷ, nhưng cậu chính là không muốn, cậu bằng lòng cậu và Yến Tuy khổ cực một chút, cũng không muốn loại giúp đỡ tâm không cam tình không muốn này.

Có thể nói Tiêu lão gia tử lời này, đem một chút thiện cảm của Mạnh Đình đối với Tiêu thị không dễ dàng mới có, toàn bộ lại tiêu tan sạch sẽ.

Tiêu lão gia tử râu vểnh lên, ông lão nhìn Mạnh Đình, dường như ở khoảng khắc này, ông lão mới nhìn rõ cậu là dáng dấp gì, là tính cách gì, nhìn đơn giản, nhưng thực ra cũng không dễ lừa gạt.

“Ý của cháu là, nếu như Tiêu thị không giúp Yến Tuy, cháu liền không nhận tổ quy tông?”

Mạnh Đình và Tiêu lão gia tử không biết đã ngăn cách bao nhiêu sự khác biệt, cho nên Mạnh Đình có hơi nghe không rõ lời này của ông lão: “Tại sao rời khỏi Yến Tuy, đi đến Bắc Thành mới tính nhận? Cháu gọi cha mẹ, thì còn không thể tính sao?”

Mạnh Đình nhiều ít lại cảm nhận được một chút khó chịu, cậu ngước mắt nhìn Ninh Châu đang bưng trái cây qua, những thương xót kia bỗng nhiên tan đi, có lẽ trong sinh mệnh cậu căn bản không có duyên phận với có cha mẹ người thân, đã không có, vậy thì không cần cưỡng cầu.

“Cháu biết rồi.”

Mạnh Đình nói lời này, mím môi, không tính mở miệng nói gì với Tiêu lão gia tử nữa.

Mà Tiêu lão gia tử lại không biết Mạnh Đình biết cái gì, ông lão nói lời này, ở trong mắt ông lão, Mạnh Đình trở về Bắc Thành hay không, là có khác biệt rất lớn.

Mạnh Đình trở về Bắc Thành, đến lúc đó tình hình không lạc quan giống như trong dự đoán, Tiêu thị muốn thoát thân, vẫn là rất dễ, bằng không thì với tính cách của Tiêu Huy Dân và Ninh Châu, khẳng định là phải bảo vệ Mạnh Đình và Yến Tuy đến cùng.

Ông lão nói lời này, là bởi vì ông nhìn ra tình cảm sâu đậm của Mạnh Đình giành cho Yến Tuy, nhưng càng sâu, không phải nên càng có thể vì Yến Tuy hi sinh, sao vì nó trở về Bắc Thành cũng từ chối, Tiêu lão gia tử quả thật nghĩ không thông.

Bọn họ có thể bắt được cơ hội nói như vậy cũng không dễ dàng, Ninh Châu bưng trái cây qua, Tiêu lão gia tử không nói, tiếp tục xem tivi.

Nhưng Mạnh Đình lại không có hiểu ngầm này, Ninh Châu ngồi xuống lúc muốn đưa tay xoa tóc Mạnh Đình, cậu tránh ra.

“Nặc Nặc đây là làm sao vậy?” Ninh Châu vừa hụt hẫng vừa buồn bực, bà nhìn Tiêu lão gia tử, sắc mặt bà cũng không tốt lắm: “Ba, người và Tiểu Nặc nói cái gì rồi?”

Thanh âm Ninh Châu không quá nhỏ, hơn nữa bà còn đứng, bộ dáng nét mặt hàm chứa sự tức giận ngầm, Yến Tuy và Tiêu Huy Dân ở bên cạnh cửa nói chuyện đều nhìn qua, thế nhưng Yến Tuy lại là nhìn Mạnh Đình, anh đi về phía cậu, sau đó nhéo lấy tay Mạnh Đình không tự giác xiết thành nấm đấm.

Yến Tuy khẽ gật đầu với Tiêu lão gia tử, sau đó mang Mạnh Đình ra khỏi phòng khách, họ đến trên bãi cỏ nói chuyện.

Nhưng thật ra họ đã đi rất xa rồi, Mạnh Đình đều không mở miệng, Yến Tuy vẫn kiên nhẫn đợi, đợi đến Mạnh Đình khẽ thở ra một hơi, sau đó họ mới dừng chân.

Mạnh Đình ngước mắt nhìn Yến Tuy, sau đó đưa tay ôm lấy người: “Yến Tuy, xin lỗi, em từ chối ông nội.”

“Ông ấy nói muốn em theo ông về Bắc Thành, nhận tổ quy tông, mới bằng lòng giúp anh, em từ chối rồi.”

Cậu bằng lòng vì Yến Tuy làm bất cứ việc gì, nhưng điều kiện đầu tiên, là Yến Tuy cũng bằng lòng để cậu làm, dùng cái này để nhận lấy sự giúp đỡ của Tiêu thị, Yến Tuy cũng sẽ không bằng lòng, một điểm này Mạnh Đình cho dù không hỏi Yến Tuy, cậu cũng biết.

Này không chỉ là Yến Tuy luyến tiếc cậu, còn có kiêu ngạo của bản thân Yến Tuy, anh sẽ không muốn như vậy.

Yến Tuy nghe vậy trên mặt không hề có gì bất ngờ, anh khẽ xoa gáy Mạnh Đình, khóe miệng hiện ra nụ cười mỉm, dường như sợ Mạnh Đình cảm nhận không được, anh nâng mặt Mạnh Đình lên, hôn lên môi cậu: “Không cần xin lỗi, em không từ chối, anh mới nên không vui.”

Chính xác ra, Yến Tuy bây giờ đang rất vui, bởi vì Mạnh Đình hiểu anh, loại cảm giác tâm linh tương thông này rất kì diệu, cũng rất khó có được, anh đời này ngoại trừ Mạnh Đình, không thể nào ở trên người người khác cảm nhận được nữa.

“Cảm ơn, cảm ơn em tin tưởng anh.”

Mạnh Đình theo Yến Tuy đã đi rất lâu, đã không còn khó chiụ như khi ở trong phòng khách nữa, trong lồng ngực còn có một chút buồn bực, nhưng hiện tại chút khó chịu này chỉ bằng hai câu của Yến Tuy thì tan đi rồi.

Mạnh Đình ôm chặt Yến Tuy: “Mặc kệ vì sao tình huống gì, em đều sẽ không rời khỏi anh, anh cũng không cần đuổi em, em tuy sẽ không đi, nhưng sẽ cảm thấy khó chịu, cho nên không cần đuổi đi.”

“Ừm.” Yến Tuy im lặng phút chốc, rồi mới trả lời, anh biết Mạnh Đình đang nói cho anh cái gì, cậu từ chối bất kì lý do gì của anh, bất kể nghèo khó, nghèo túng, thậm chí nguy hiểm, Mạnh Đình đều sẽ không rời đi.

Trong phòng khách Yến trạch, Tiêu Huy Dân đang nói với Ninh Châu sắc mặt càng lúc càng không tốt, Tiêu lão gia tử vẫn bình tĩnh như thường xem tivi, ông lão rõ ràng Tiêu Huy Dân và Ninh Châu chính là dù tức giận, cũng sẽ không ở trước mặt ông lão bác bỏ cái gì, càng là như vậy, trong lòng ông lão vẫn là có cảm giác thất bại.

Phản ứng của Mạnh Đình hoàn toàn không nằm trong dự liệu của ông lão, nhưng ông lão còn đang đợi, đợi kết quả sau khi cậu và Yến Tuy thương lượng.

Nửa tiếng sau, Yến Tuy và Mạnh Đình trở về, sắc mặt Yến Tuy cũng không có gì thay đổi, trái lại Mạnh Đình cúi đầu, không nhìn bất kì người nào.

Tiêu lão gia tử râu mép vểnh vểnh, trong lòng bừng tỉnh, nhưng trong nét mặt lại còn có một chút không hài lòng, nhưng lời của Yến Tuy rất nhanh lại phủ định Tiêu lão gia tử tự cho là đúng.

“Đình Đình sẽ ở lại Hải Thành, ở lại bên cạnh cháu, bất kể tình huống gì, em ấy sẽ cùng cháu đối mặt.”

Yến Tuy trực tiếp đối thoại với Tiêu lão gia tử, anh ngay sau đó lại nói: “Đối phó với Diêm thị, cháu không cần giúp đỡ.”

“Con sao còn…” Tiêu Huy Dân hơi im lặng nhìn Yến Tuy, ông vừa rồi ở bên cạnh cửa nói chuyện với Yến Tuy chính là việc này, ông hỏi Yến Tuy kế hoạch, Yến Tuy nói cho ông biết anh nói không cần giúp đỡ, khiến cho ông sầu não.

“Ông nội nói phải trở về Bắc Thành nhận tổ quy tông, mới giúp đỡ, con từ chối rồi, Yến Tuy cũng đồng ý.”

Mạnh Đình chen vào một câu, họ không cần Tiêu thị giúp đỡ, cũng không có đạo lý khiến họ cảm thấy còn bị mắc nợ nhân tình.

“Cha mẹ nhớ con, còn có thể đến thăm con… Bắc Thành, con sẽ không đi.”

Mạnh Đình không muốn giận chó đánh mèo đến Tiêu Huy Dân và Ninh Châu, nhưng trước mắt tâm tình cậu có chút khác thường, nói như vậy, cái loại xa lạ khách khí lại đều trở về rồi.

Ninh Châu nhìn Mạnh Đình, nước mặt lại ở trong hốc mắt lay động, nhưng Mạnh Đình chỉ quét mắt nhìn bà, lại tiếp tục cúi đầu.

Lát sau cậu lại ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Các người không cần cảm thấy thiếu nợ con cái gì, càng không cần vì con cố ý làm cái gì, con từng nói, không thích con, có thể không cần miễn cưỡng.”

“Sao, làm sao thì biến thành miễn cưỡng rồi?”

Ninh Châu tại lúc Mạnh Đình dứt lời, thân thể lung lay ngồi trở về trên sofa, bà nhìn Tiêu lão gia tử, giáo dưỡng của bà, khiến bà không cách nào phát tác với trưởng bối, nhưng bà cũng không cam tâm cứ như vậy khiến Mạnh Đình với bà trở nên xa lạ.

Bà nhìn về phía Mạnh Đình, trong nét mặt và giọng điệu đều mang theo một chút cầu xin: “Mẹ không muốn đi, sống ở chỗ này với con, có thể không?”

Mạnh Đình ngước mắt nhìn bà, sau đó lại nhìn Yến Tuy, cậu gật đầu: “Xin lỗi, con không biết nói chuyện, khiến mẹ khó chịu rồi.”

“Không có, là mẹ không tốt, là mẹ không tốt.”

Ninh Châu đi đến kéo tay Mạnh Đình, sau đó lại tránh ra một bước đứng bên người cậu, bà nhìn về phía Tiêu Huy Dân, lại nhìn Yến Tuy, có lẽ ông so với bọn họ đều sớm dự liệu được phản ứng của Tiêu lão gia tử.

Trước đó nếu nói Tiêu lão gia tử là kinh ngạc, như vậy trước mắt ông chính là chấn động, ông lão muốn mang Mạnh Đình đi, không bị người quản thúc, hiện tại nhưng là chủ mẫu gia chủ Tiêu gia đều ở lại trong Hải Thành.

 

 

 

 

 

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Sủng hôn hào môn_chương 79”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.