Sủng hôn hào môn (trọng sinh)

Sủng hôn hào môn_chương 82

♣Chương 82♣

Edit+Beta: 明明

Khám phá 4 ý tưởng kinh doanh cho người yêu bánh ngọt

Mạnh Đình rất thích Yến Tuy chạm vào cậu, như thế nào đều thích, cậu được xoa tóc, mắt cũng nhìn chằm chằm cằm Yến Tuy, thỉnh thoảng chớp một cái, cũng không biết là nghĩ đến cái gì, gò má đỏ tươi, nhưng đến cùng nhớ ghế đằng trước còn có một Triệu Binh đang lái xe, không nói hoặc làm những cái khác.

Yến Tuy nghĩ đến việc gì đó, lại cúi đầu xuống, đối diện với ánh mắt của Mạnh Đình, nét mặt anh hơi ngỡ ngàng, tay xoa tóc Mạnh Đình cũng dừng lại, anh mím môi, lại muốn cười, lại không hiểu sao bị chọc đến rung động, Mạnh Đình nét mặt mờ ảo chưa thỏa mãn dục vọng này, xác thực đáng yêu lại ngon miệng.

Nhưng bị nhìn chằm chằm lâu, Yến Tuy cũng chịu không nổi Mạnh Đình như vậy nhìn anh, tay anh từ tóc Mạnh Đình di chuyển đến gò má cậu, nhẹ nhàng nhéo hai cái, sau đó mới che phủ lên mắt cậu.

Mạnh Đình bị che mắt, hai gò mà hơi phồng lên, có hơi bất mãn: “Em không buồn ngủ, em chính là muốn nhìn anh.”

“Ngoan, đến nhà em lại xem.” Yến Tuy nghe vậy tay tiếp tục che không rời đi, lại cúi đầu dỗ dành một câu.

Mạnh Đình suy nghĩ một lát, cảm thấy Yến Tuy có lẽ thật sự là đau lòng cậu chạy đến nhà máy mệt mỏi, mới có ý để cho cậu nhắm mắt nghỉ ngơi. Cậu tuy còn ngứa tim ngứa phổi muốn nhìn Yến Tuy, nhưng đến cùng vẫn là nhịn xuống.

“Vậy em trở về nhà phải nhìn rất lâu…”

“Được.” Yến Tuy dứt khoát trả lời, trong lòng bàn tay anh là Mạnh Đình không ngủ được lông mi nhẹ nhàng rung rung, loại cảm giác khác thường kia lan tràn đến đáy lòng anh, khiến cả người anh đều trở nên dịu dàng.

Yến Tuy từ lúc bắt đầu gặp được Mạnh Đình vẫn luôn có cảm giác nếm thử yêu đương, cho dù là cùng với Mạnh Đình là đơn giản nhất đối diện, đều có thể câu dẫn anh phản ứng thân thể không thể nào khống chế, muốn hôn, muốn tiếp xúc càng thân mật hơn nữa, tùy thời tùy lúc.

Triệu Binh ngồi đằng trước ghế lái, thỉnh thoảng không để ý liếc nhìn kính chiếu hậu, đều phải đau răng rất lâu, nhưng đau thì đau, cũng liền quen rồi.

Sau hơn hai tiếng, họ đã đến được Yến trạch, Mạnh Đình đã sắp ngủ được một tiếng, lại tỉnh giấc, cậu ngồi dậy, cậu dựa vào bả vai Yến Tuy, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc trộm Yến Tuy, cậu không rõ Yến Tuy tại sao bỗng nhiên không để cho cậu nhìn.

Xe rốt cục dừng lại, họ cuối cùng đã đến nhà.

Mạnh Đình sau khi xuống xe, còn chưa rời khỏi xe được hai bước, ánh mắt cậu liền dán chặt trên người Yến Tuy, cậu rất vui vẻ nói: “Hiện tại em có thể nhìn anh chưa, em muốn nhìn anh.”

Những ngày này Yến Tuy quá bận, Mạnh Đình cho dù muốn dính lấy anh, cũng biết chừng mực, biết đau lòng người. Hiện tại Yến Tuy bận xong, cậu cuối cùng lại có thể yên tâm nhìn anh, dính lấy anh, thỉnh thoảng lại quấn quýt lấy.

Gò má Mạnh Đình lại hiện lên đỏ ửng, dưới ánh đèn màu quýt trước cửa, rất đẹp.

Trái tim Yến Tuy lại không chịu thua kém mà nhảy nhót hai cái, anh nắm chặt tay Mạnh Đình, cuối cùng không tiếp tục nhẫn nhịn nữa, hoặc là nói, anh cuối cùng không thể nhịn được nữa, anh buông tay Mạnh Đình ra, một tay ôm lấy eo cậu, một tay xoa sau gáy cậu, cúi đầu hôn lên môi Mạnh Đình.

Mắt Mạnh Đình hơi mở to, nhưng lập tức híp mắt lại, cậu thực ra cũng muốn hôn Yến Tuy rất lâu rồi, nhưng ở thôn Lý gia không thuận tiện, trên xe cũng không thuận tiện, tay cậu níu lấy eo Yến Tuy, môi hơi mở, nhiệt tình đáp trả Yến Tuy.

Mà Yến Tuy vốn chỉ muốn lướt qua thì dừng, da đầu hơi tê dại, thân thể cũng trở nên cứng đờ, anh dùng nghị lực cực lớn, mới khiến bản thân buông Mạnh Đình ra, anh lại nắm lấy tay Mạnh Đình, kéo người đi vào bên trong, không tiếp tục nói chuyện nữa.

Mạnh Đình bị hôn đến mơ hồ, Yến Tuy kéo cậu đi, cậu liền đi, nhưng ánh mắt cậu vẫn luôn đặt ở trên người Yến Tuy, trong con ngươi bị cảm xúc kích thích hoàn toàn không có ngăn cản, sâu đậm giống như một bình rượu tinh khiết và thơm, có một loại sức mạnh khiến người say mê mẩn.

Má Vương và bác Tiêu ra ngoài nghênh đón, nhưng Yến Tuy chỉ gật đầu, Mạnh Đình chính là toàn bộ hành trình coi nhẹ bất cứ người nào ngoại trừ Yến Tuy, cậu dọc đường được Yến Tuy dắt trở về đến trong phòng, mới giống như bừng tỉnh.

Cậu nhìn Yến Tuy, rất là nghi hoặc hỏi: “Chúng ta không ăn tối sao?”

Tuy hiện tại đã sắp tám giờ, trên đường họ cũng mua một vài thứ để ăn, vẫn không tính là ăn cơm tối nữa.

Yến Tuy kéo kéo cà vạt của chính mình, trước cởi ra, sau đó cởi áo khoát ngoài, chính là nút áo sơ mi cũng cởi ra mấy nút, anh đi đến chỗ Mạnh Đình đang ngồi trên giường, khí thế khá dọa người.

Mạnh Đình bây giờ cũng không tính không biết chuyện, Yến Tuy cởi áo khoác, cậu liền biết họ tiếp theo phải làm cái gì.

Yến Tuy đến gần, Mạnh Đình lại tự giác bò về bên trong, cậu khẽ nuốt nước miếng, hầu kết thanh tú trượt xuống hai cái, nhưng ánh mắt cậu nhìn về phía Yến Tuy cũng không có sợ hãi rụt rè gì, cậu còn rất chủ động giơ tay ra kéo lấy Yến Tuy.

“Quần của anh còn chưa cởi nữa?” Mạnh Đình nói cúi đầu nhìn chằm chằm chính mình, cũng bắt đầu tự cợi quần áo, nhưng nụ hôn của Yến Tuy đã rơi xuống, cảm giác nóng bỏng lại mang theo gấp rút, một đường này, Yến Tuy có lẽ là nhẫn nhịn quá cực khổ.

Mạnh Đình bị Yến Tuy hôn, cũng mặc kệ chưa cởi quần áo, cậu ôm lại Yến Tuy, lại lần nữa nhiệt tình đáp trả, dùng kĩ xảo cậu học được, có thể dùng đều dùng hết.

Hai người càng hôn hít thở càng rối loạn, thân thể mang theo hơi nóng khá bỏng người, Mạnh Đình đỡ lấy bả vai Yến Tuy, nửa người ở trên cái gối, miệng cũng không lại kiềm nén những tiếng rên rỉ, lại không tự giác quyến rũ người, ánh mắt cậu nửa híp lại, đã hoàn toàn sa vào trong niềm vui tràn trề.

Cảm giác tê dại từ đuôi xương cụt lan tràn đến đỉnh đầu, hướng xuống dưới chính là đầu ngón chân đều hơi co quắp lại. Thân thể cậu hoàn toàn thích hợp với Yến Tuy, cũng khiến cho cậu mỗi lần đều vô cùng động tình.

Phản ứng của cậu hoàn toàn không che giấu nữa, rơi vào trong mắt Yến Tuy chính là thuốc kích dục không gì có thể so sánh, hai người từ đầu giường chiến đấu hăng say đến cuối cùng, lại chiến đấu đến trong phòng tắm, Mạnh Đình chân mềm đứng không nổi, Yến Tuy càng dùng sức nhiều hơn, nhưng bất kể nét mặt và thần sắc đều còn rất tốt.

Đối với anh mà nói, hoan ái với Mạnh Đình, còn hơn so với bất kì ngủ và nghỉ ngơi gì.

Hai người trong bồn tắm, Mạnh Đình nửa ngồi ở trên người Yến Tuy, tùy ý anh động tay động chân, thuận tiện dọn dẹp sạch sẽ, Mạnh Đình bất kể là thân thể, hay là tinh thần đều còn chưa thể nào tỉnh táo lại, vừa mềm mại vừa ngoan ngoãn.

Yến Tuy giúp cậu tắm rửa, thỉnh thoảng còn ở trên mặt tùy ý ở bất kì nơi nào, hôn lên.

Anh đỡ người đứng lên, sau đó lâu khô thân thể cho Mạnh Đình, ôm trở về giường, anh lại tìm máy sáy tóc, sấy khô tóc cho Mạnh Đình, như thế anh mới bắt đầu sửa soạn cho chính mình.

Mạnh Đình có lẽ sau khi tỉnh táo lại, liền cảm thấy thân thể bủn rủn không thể khống chế nối, cậu không muốn động đậy, duy nhất có thể động chính là con ngươi của cậu, tùy thời chuyển động theo Yến Tuy. Yến Tuy rời khỏi tầm mắt của cậu, cậu mới sẽ nghiêng đầu đi tìm người.

Yến Tuy làm xong cho chính mình, ngồi trở về bên giường, đối diện với ánh mắt của Mạnh Đình, anh cười cười, lại cúi đầu xuống hôn lên môi cậu: “Em muốn ăn gì, anh bưng lên cho em.”

Mạnh Đình dùng cánh tay khôi phục chút sức lực ôm lấy Yến Tuy, cậu nghiêng đầu suy nghĩ, cậu mới nói: “Em lại muốn ăn mì, phòng thí nghiệm trước đây của em có một nữ tiến sĩ, cô ấy nấu mì ăn rất ngon…”

“Ồ?” Yến Tuy nhẹ giọng nghi ngờ một câu, anh vẫn là lần đầu tiên từ trong miệng Mạnh Đình nghe thấy người mà cậu kiếp trước gặp được. Tuy biết không thể nào, nhưng trong lòng anh vẫn là có hơi khẩn trương.

“Cô ấy thích một nữ tiến sĩ khác, mỗi lần có thời gian, cô ấy sẽ nấu ăn, sau đó đám người tụi em cũng đều có thể cùng nhau ăn một bát.”

Mạnh Đình không thích Mạnh gia, nhưng đối với người khác trong cơ sở ngầm phòng thí nghiệm nhưng không có ác cảm gì, tuy giao lưu của cậu và bọn họ cũng không tính nhiều, nhưng có những người đó, khiến cậu cảm thấy chỗ đó không phải trường cao trung phong bế kia.

“Không biết lần này bọn họ có thể hay không có duyên gặp gỡ…” Mạnh Đình nói bỗng nhiên có hơi lo lắng.

Cơ sở ngầm phòng thí nghiệm Mạnh gia là sau khi cậu đến, mới dần dần có quy mô như vậy, gần đây Mạnh gia rất nhiều công ty phá sản đóng cửa, cho dù không có, bọn họ cũng chưa hẳn sẽ lựa chọn công ty nước hoa của Mạnh gia.

“Bọn họ kết hôn rồi?” Yến Tuy lại hỏi một câu, nếu như thật sự là có duyên phận, anh và Mạnh Đình lại lần nữa chế tạo cơ hội cũng không phải không được.

Thế nhưng Mạnh Đình lắc đầu: “Em không biết, cô ấy chỉ nói cho em biết cô ấy thích cô ấy, theo đuổi được hay chưa không nói cho em biết, trái lại có mì ăn em liền vui vẻ…sao vậy?”

Mạnh Đình nhìn Yến Tuy chân mày bỗng nhiên nhướng lên, lẽ nào bọn họ thật ra đã ở bên nhau, chỉ là cậu không nhìn ra?

Yến Tuy hoài nghi nữ tiến sĩ kia thích chính là bản thân Mạnh Đình, Mạnh Đình căn bản không thể ăn cay, không phải chăm sóc cậu, chỗ nào có thể mỗi lần đều hợp khẩu vị của cậu. Nhưng những cái này đều là việc kiếp trước, anh không có cách nào truy cứu, thật sự đi tra càng quái lạ hơn.

Anh đứng dậy cầm quần áo qua, mặc xong cho Mạnh Đình, sau đó ôm cậu xuống lầu. Anh đặt Mạnh Đình đến trên sofa, sau đó anh mới lại mở miệng: “Đợi, anh nấu cho em.”

Yến Tuy cũng biết bản thân đang để ý cái gì, người phụ nữ kia bởi vì một bát mì khiến Mạnh Đình nhớ đến bây giờ, trong lòng anh vẫn là có chút để ý, loại để ý này quá cố tình gây sự, vậy anh chỉ có thể dùng mì anh nấu, lại lần nữa che phủ một tầng hồi ức kia của Mạnh Đình.

Bằng không Mạnh Đình mỗi lần ăn đến mì, đều nhớ đến người phụ nữ kia…đúng, chính là cái này, anh không muốn Mạnh Đình nhớ đến bất kì người nào ngoại trừ anh, cho dù là người quen kiếp trước, kiếp này đều không có người xuất hiện cùng một lúc.

Mạnh Đình kịp phản ứng lại, chỉ nhìn thấy bóng lưng Yến Tuy đi xa.

Cậu lại nhìn chăm chú hồi lâu mới quay đầu, sau đó hỏi Yến Mạn Gia nãy giờ bị làm lơ: “Yến Tuy đây là làm sao vậy?”

Yến Mạn Gia nghe vậy nhìn trần nhà trợn trắng mắt, bà vặn vẹo thân thể, có hơi cạn lời nhìn qua.

“Con phải trước nói cho cô biết, các con làm sao, cô mới có thể giúp con phân tích, Yến Tuy là làm sao.” Này bỗng nhiên hỏi, bà chỗ nào biết.

Mạnh Đình nghĩ nghĩ là đạo lý này, nhưng lập tức gò má cậu lại đỏ, cậu và Yến Tuy làm sao, chính là có chút không tiết chế làm mấy lần hoan ái: “Chúng con cái kia…sau khi làm tình…”

Nói xong cái này, lời của Mạnh Đình cũng trở nên trôi chảy, cậu tiếp tục nói: “Yến Tuy hỏi con muốn ăn cái gì, con nói muốn ăn mì, nhắc đến trước kia có người làm mì ăn rất ngon, sau đó Yến Tuy liền bế con xuống, nói phải nấu mì cho con…”

Yến Mạn Gia nghe vậy khuôn mặt già cũng đỏ theo, ánh mắt bà trở về đến tivi, sau đó cho Mạnh Đình đáp án.

“Còn có thể là cái gì, ăn giấm thôi.”

Nét mặt và ngôn ngữ của bà đều coi như bình tĩnh, nhưng trong lòng bà là đang gào thét, Mạnh Đình nói với bà, đã không phải đút đường đơn thuần như thế, đơn giản là muốn tú ân ái chết lão nhân gia bà.

“Ồ…” Mạnh Đình trả lời, lập tức cậu càng hoài nghi hơn: “Nhưng tại sao, con yêu nhất Yến Tuy.”

Yến Mạn Gia cảm thấy bà không thể tiếp tục ở trong phòng khách này nữa, bà quay đầu nhìn chằm chằm Mạnh Đình bộ dáng vừa nghi ngờ vừa ngọt ngào, có chút dở khóc dở cười, bà cân nhắc câu chữ một chút: “Phụ nữ ăn giấm là không có đạo lý, đàn ông cũng là như vậy, con chỉ cần biết Yến Tuy là bởi vì thích con cho nên ăn giấm thì được rồi.”

Lời này Mạnh Đình khá tán thành, cậu gật đầu, lại còn khen ngợi Yến Mạn Gia một câu: “Ừm, cô thật thông minh.”

Ánh mắt Yến Mạn Gia rơi đến dấu vết chưa tan đi trên cổ Mạnh Đình, bà đỏ mặt, bà thả điều khiển từ xa xuống đứng lên: “Cô bỗng nhiên có chút ý nghĩ, cô đi phòng vẽ, con xem đi.”

“Được.” Mạnh Đình không cảm thấy bản thân tú ân ái đến mức khiến Yến Mạn Gia rời đi, cậu ngoan ngoãn gật đầu, sau đó lại cổ vũ một câu với Yến Mạn Gia: “Cô cố lên.”

“Được.” Yến Mạn Gia trả lời, trong lòng bà bừng tỉnh hiểu rõ, Mạnh Đình và Yến Tuy tình cảm có thể tốt như vậy, Mạnh Đình mới là tồn tại mấu chốt nhất, là cậu trước dùng chân thành của cậu làm cảm động Yến Tuy ai cũng không thể cạy mở được cửa trái tim.

Mạnh Đình tự mình ngồi trên sofa xem tivi, cũng không cảm thấy nhàn chám, còn có Đại Hoàng và Mao Cầu ở bên cạnh cậu, không lâu lắm, Yến Tuy liền bưng mì trở về, một tô rất to, thoạt nhìn rất ngon.

“Yến Tuy, anh quá lợi hại rồi.”

Mạnh Đình ôm lấy cánh tay Yến Tuy, ở trên gò má anh hôn một cái, phụ trợ biểu đạt tâm tình khâm phục của cậu.

Cậu cảm thấy hôn một cái không đủ, lại tiếp tục hôn mấy cái: “Thật sự lợi hại.” Yến Tuy của cậu làm cái gì đều có thể làm rất tốt.

Khóe môi Yến Tuy hơi nhếch lên, anh kéo Mạnh Đình đến bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, lại gắp ra một bát: “Thử xem.”

“Ăn ngon.” Mạnh Đình còn chưa vào miệng, liền bắt đầu mãnh liệt khen, nếm đến trong miệng, cậu khen ngợi càng lợi hại hơn: “Quá ngon, là mì ngon nhất mà em từng ăn.”

“Ừm.” Yến Tuy gật đầu, anh ở trong phòng bếp đã nếm trước, hương vị tốt nhất, anh mới bưng ra, nhưng Mạnh Đình thích, anh càng cảm giác thành tựu hơn, cảm giác này không khác gì anh ở trên hạng mục của công ty lấy được thành tựu.

Đến nỗi anh chạy đến phòng bếp, đem đám người má Vương dọa sợ, thì không cần nhắc đến nhiều nghĩ nhiều. Phản ứng của Mạnh Đình nói cho anh biết hoàn toàn đáng giá đi nấu mì này.

“Mấy ngày này em không thể ăn cay, lúc có thể ăn, anh lại cho em thêm một chút.”

“Được, anh cũng ăn.”

Mạnh Đình trả lời, ăn mì thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Yến Tuy, mặt mày cong cong, tâm tình cực kì tốt.

Yến Tuy gật đầu, cũng cùng nhau ăn.

Một bát mì lớn, hai người toàn bộ ăn sạch, Mạnh Đình ôm lấy bụng, mặt mùi tràn đầy thỏa mãn, cậu nhìn chằm chằm Yến Tuy, giống như anh sẽ phát sáng, cậu cảm thấy từ ngữ tốt đẹp toàn thế giới đến hình dung Yến Tuy đều không đủ.

Yến Tuy ngước mắt lên nhìn, đối diện với ánh mắt của Mạnh Đình, mắt Mạnh Đình chớp chớp, lại lần nữa cong lên, sau đó câu đem lời nói trước đó ở trên sofa, nói với Yến Tuy: “Em yêu anh nhất, chỉ yêu anh, cho nên không cần ăn giấm.”

Cậu hai đời duy nhất yêu chính là Yến Tuy, sau này cũng không thể nào lại yêu người khác.

Yến Tuy nghênh đón ánh mắt Mạnh Đình, áp sát đến, Mạnh Đình nghiêng qua, môi hai người nhẹ nhàng chạm vào nhau, sau đó mới lại tách ra.

Cảm thấy họ nên ăn xong, hoặc đang còn ăn, Yến Mạn Gia không có gì không thuận tiện, lại lần nữa yếu ớt lung lay trở về trong phòng tranh, bà cảm thấy bà rất cần phải giống đám người Yến Vũ, chuyển đến tòa nhà bên cạnh.

Nhưng tòa nhà bên cạnh có Yến Vũ và Hà Việt sống, bà không thể nào sáp đến tham gia náo nhiệt, hôm khác phải bảo bác Tiêu sắp xếp người ở khu rừng nhỏ bên kia làm cho bà căn nhà hai tầng, chính là chỉ dùng làm phòng tranh cũng rất tốt.

Mạnh Đình và Yến Tuy ăn xong, lại đi tản bộ mấy vòng, mới trở về tầng trên, Yến Tuy hôm nay không tính xử lý công việc, liền trở về theo Mạnh Đình đi ngủ. Ngày hôm sau anh đưa Mạnh Đình đến phòng thí nghiệm, lại đợi ở bên nhau nửa ngày, anh mới lại đến công ty.

Cuộc sống sau này của họ vẫn luôn ngọt ngào giống hôm nay, thậm chí càng hơn thế nữa, Yến Tuy không chỉ thử nấu mì, ngay cả cà tím ôm thịt và chân gà kho, anh đều có thể nấu.

Mà đám người má Vương bị dọa sợ, dọa sợ rồi dọa sợ, thì cũng thành quen rồi. Gia chủ nhà bọn họ vì gia chủ phu nhân rửa tay làm canh mà thôi, vô cùng bình thường.

Lời này nếu trái lại nghe, thật sự thả ra ngoài, đoán chừng trong Hải Thành còn có rất nhiều người sẽ bị dọa sợ.

Mạnh Đình thỉnh thoảng sẽ đăng một vài tấm hình Mao Cầu và Đại Hoàng trong vòng bạn bè. Một ngày này cậu thuận tiện đăng hình Yến Tuy nấu chân gà kho, bộ dáng vô cùng bình thường.

“Chân gà quá ngon, ăn nhiều, cùng Mao Cầu và Đại Hoàng tản bộ.”

Nhưng bình luận của Chân Hàm gửi là một biểu tình [kinh hoàng], khiến đám người Cố Lãng mơ hồ.

Nhưng bọn họ nghĩ như thế nào, đều không thể nào nghĩ đến trên người Yến Tuy, này xác thực…quá ảo diệu.

Mọi người đều say chỉ mình Chân Hàm hắn tỉnh, thấy một đám bình luận nói đến cọ cơm, xác thực rất bắt đắc dĩ, nếu như biết là Yến Tuy nấu, đoán chừng rất nhiều người không dám ăn.

Bữa tối Mạnh Đình ăn rất nhiều, người khác ăn ít nửa chén cơm. Nhưng Yến Tuy vẫn là dùng trù nghệ của anh túm lấy dạ dày của Mạnh Đình trong lòng bàn tay.

Họ bên này rất ngọt ngào, Diêm thị xa ở Lê Thành, thì không có, Diêm Uẩn Sinh nhìn liên tiếp báo biểu số liệu, khóe mắt hơi run rẩy: “Yến Tuy…mày sao dám.”

Hệ thống game online chỉ là bắt đầu, Yến Tuy không ngừng dùng công trạng công ty của anh đến chèn ép thành quả đồng sản xuất của Diêm thị, anh dùng tiền vốn hùng hậu, liên tục thu mua sát nhập mấy công ty nhỏ, trở thành công ty con dưới danh nghĩa của Yến thị.

Một bộ khuôn mẫu, anh liên tục phục chế xí nghiệp của Diêm thị gạt bỏ ở giáp ranh, cứ như vậy, để cho anh tiếp tục, Diêm thị ở trong một vài sản nghiệp tiếp tục đi trên hai con đường lỗ vốn và nhanh chóng tuyên bố phá sản.

Yến Tuy căn bản không bình tĩnh với Diêm thị mưu mô quỷ kế gì, anh dùng chính là mưu kế sáng tỏ ai cũng không dám nói, người vốn cảm thấy Diêm thị có thể thắng Yến thị, giờ phút này đều sâu sắc bị vả mặt, Yến thị và Yến Tuy sâu không lường được, bọn họ chỉ nhìn thoáng thấy một góc núi băng mà thôi.

“Tô Tư Vũ kia còn ở Lê Thành đi, nói với cậu ta, tôi bằng lòng gặp cậu ta, cậu đi sắp xếp.” Diêm Uẩn Sinh thả báo biểu xuống, nói với quản gia của lão.

Hôm sau, Diêm Uẩn Sinh muốn đi gặp người, Yến Tuy và Mạnh Đình bên kia cũng muốn đi gặp người.

Ninh Châu trải qua sinh nhật, Yến Tuy và Mạnh Đình về tình về lý đều phải đi Bắc Thành tham gia, vé máy bay rất sớm trước đó đã đặt xong, chỉ là Mạnh Đình hôm nay có chút lười giường, còn quấn lấy Yến Tuy, cũng không muốn anh đứng dậy.

“Chúng ta lại nằm một lát đi, em buồn ngủ…”

Mạnh Đình tứ chi đều dùng để quấn lấy Yến Tuy, đầu khẽ động, làm càn cọ người.

Yến Tuy bị cọ đến tim mềm nhũn, anh cầm lấy điện thoại dự định bảo Vương Phong đi đổi vé máy bay, đổi thành buổi trưa.

“Vậy chúng ta lại ngủ một lát, đổi thành buổi trưa, em quên rồi, hôm nay chúng ta phải đi Bắc Thành.”

Mạnh Đình tiếp tục cọ người một lát mới kịp phản ứng: “A, em quên rồi…”

Cậu bị buồn ngủ chăm sóc, thiếu chút nữa quên mất hành trình hôm nay. Cậu híp mắt cuối cùng hoàn toàn mở mắt, cậu duỗi tay ở lồng ngực Yến Tuy sờ sờ, xúc cảm quen thuộc, khiến cậu dần dần đem tất cả mọi chuyện nhớ lại.

Đêm qua Yến Tuy vốn là buông tha cậu rồi, nhưng bản thân cậu lại quấn lên, trước mắt cậu cảm thấy rất mệt, hoàn toàn có thể nói là tự làm tự chịu.

“Vậy đừng đổi, chúng ta đều nói với mẹ rồi, bà đợi không được chúng ta, sẽ đau lòng.”

Cậu nói lại liếc nhìn Yến Tuy, tự động nhận sai: “Là em không đúng…” Cậu hình như luôn đánh giá cao sức chiến đấu của bản thân.

“Nhưng, tại sao anh đều sẽ không mệt?” Rõ ràng Yến Tuy dùng nhiều sức, ngày hôm sau người mệt mỏi, chỉ có bản thân cậu, Yến Tuy trái lại tinh thần phấn chấn, lẽ nào khác biệt tư thế cơ thể, thật sự chênh lệch nhiều như vậy?

Câu hỏi này không chỉ không dễ dàng có đáp án, còn có chút nguy hiểm, Mạnh Đình đối với việc khác không có nhiều tò mò, đối với Yến Tuy là tuyệt đối có. Yến Tuy nghiêng đầu hôn Mạnh Đình, dùng nụ hôn nhiệt tình đem người còn buồn ngủ triệt để tỉnh lại.

Mạnh Đình hoàn toàn tỉnh lại, sau đó họ mới rửa mặt ăn sáng, sau đó mang theo hành lý, ngồi xe đi sân bây, lại hai tiếng sau, họ liền bay đến Bắc Thành.

Không chỉ Ninh Châu đến đoán, chính là Tiêu Huy Dân cũng đi theo.

“Nặc Nặc, chỗ này.” Ninh Châu từ xa liền nhìn thấy Mạnh Đình, rất là vui vẻ phất tay, bà tay hơi mở rộng, Mạnh Đình đến gần thì cho bà một cái ôm.

“Mẹ.” Cậu khẽ gọi một câu, sau đó lại tặng chúc phúc: “Sinh nhật vui vẻ, mẹ hôm nay thật đẹp.”

Cậu con ngươi lướt đến Tiêu Huy Dân, lập tức miệng ngọt nói: “Cha cũng rất đẹp trai.”

Yến Tuy đẹp trai nhất, cậu trong lòng bổ sung một câu, sau đó quay đầu cười với Yến Tuy, ý của cậu hoàn toàn viết ở trên mặt, Tiêu Huy Dân sao có thể không nhìn ra. Nhưng, ông đã buông tha việc tranh giành với Yến Tuy, Mạnh Đình cũng có thể tiếp nhận bọn họ thì được rồi.

“Ngồi máy bay có không thoải mái hay không? Quần áo mang đủ không? Bắc Thành lạnh hơn  Hải Thành nhiều.”

Ninh Châu hỏi Mạnh Đình, lại chằm chằm nhìn tỉ mỉ mặt cậu, sắc mặt hồng hào, nhìn không ra có chỗ nào không thoải mái.

Mạnh Đình ngoan ngoãn trả lời: “Không có không thoải mái, Yến Tuy chuẩn bị quần áo dày cho con, không sợ lạnh.”

Bọn họ một đường này, cậu đều là ngủ, căn bản đem cảm giác tối qua thiếu đều bù về. Họ xuất hành chuẩn bị hành lý đều là Yến Tuy, anh so với má Vường còn muốn biết Mạnh Đình có thể sẽ cần cái gì.

“Vậy thì được.” Ninh Châu gật đầu, nhìn về phía Yến Tuy, rất là nghiêm túc nói cảm ơn: “May mà con chăm sóc Mạnh Đình tốt như vậy.”

Mạnh Đình không thể nào uống thuốc điểm này, Ninh Châu sau khi biết, vẫn luôn rất lo lắng, ngoại trừ lần kia Tiêu Tư làm ra việc ngoài ý muốn, nửa năm này Yến Tuy không khiến Mạnh Đình lại lần nào sinh bệnh, muốn làm đến như vậy không dễ dàng.

“Đây là nên làm.” Yến Tuy trả lời, sau đó lại lần nữa nắm tay Mạnh Đình, bọn họ tiếp tục đi ra khỏi sân bay, lên xe đến Tiêu gia, bọn họ đến lão trạch Tiêu thị Bắc Thành.

Ninh Châu những năm này rất khiêm tốn, nhưng lần này bà không muốn tiếp tục khiêm tốn nữa, bà và Tiêu Huy Dân đem người có thể mời đều mời đến, Mạnh Đình tuy gia phả còn chưa thể sửa, nhưng cậu chính là con của bọn họ, lần này nên quang minh chính đại giới thiệu với vòng quyền quý Bắc Thành.

Hơn nữa thuận theo hành động gần đây của Yến Tuy, Tiêu lão gia tử tuy không nói, nhưng trong lòng ông lão cũng là dao động, Yến Tuy so với ông lão nghĩ còn phải ưu tú hơn nhiều, không nói Tiêu thị nợ Mạnh Đình, chính là vì Yến Tuy, ông lão cũng không nên khiến chồng chồng bọn họ cảm thấy trong lòng không thoải mái.

“Ông nội biết con và Yến Tuy sắp đến chưa?” Mạnh Đình nhịn không được lại hỏi một câu.

Ninh Châu và Tiêu Huy Dân nét mặt đồng thời cứng đờ, sau đó Tiêu Huy Dân mở miệng.

“Biết.” Tiêu Huy Dân nói, nghiêng người qua, ông sờ tóc Mạnh Đình, rất là khẳng định nói: “Nặc Nặc, ta và mẹ con có chỗ ở, thì cũng là nhà con, ông nội con không biết cũng không sao.”

“Ừm.” Mạnh Đình không né tránh tay Tiêu Huy Dân, hơi suy nghĩ, cậu mới gật đầu, cậu nhìn về phía Tiêu Huy Dân và Ninh Châu: “Con biết rồi, con và Yến Tuy đây là trở về nhà.”

Cậu nói lại nhìn Yến Tuy, so với bản thân, cậu thực ra càng sợ Yến Tuy có khả năng bị lạnh nhạt.

Yến Tuy khẽ vuốt ve bàn tay anh dắt Mạnh Đình, sau đó gật đầu: “Em nói đúng.”

 

 

Một suy nghĩ 5 thoughts on “Sủng hôn hào môn_chương 82”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.