Nhặt tổng tài sinh bánh bao

Sủng hôn hào môn_chương 83

♣Chương 83♣

Edit+Beta: 明明

Mô Hình Bánh Ngọt Giả Cho Trang Trí | Shopee Việt Nam

“Ừm.” Mạnh Đình nghe vậy mắt hơi cong cong, họ đem bàn tay nắm lấy nhau lôi kéo vào trong ngực, lúc này mới tiếp tục ngồi yên. Nhưng đợi Ninh Châu và Tiêu Huy Dân không nhìn thấy cậu, cậu lập tức lại dựa lên người Yến Tuy.

Yến Tuy cũng không cảm thấy có cái gì không được, anh điều chỉnh tư thế ngồi một chút, để Mạnh Đình dựa anh càng thoải mái hơn, giống như lúc họ ngồi trên máy bay.

Ninh Châu và Tiêu Huy Dân quay đầu nhìn thấy Mạnh Đình bộ dáng có chút buồn ngủ, cũng không tiếp tục nói chuyện. Yến Tuy và Mạnh Đình tình cảm tốt, bọn họ sớm đã biết, làm trưởng bối, bọn họ đương nhiên hy vọng Yến Tuy và Mạnh Đình tình cảm có thể vẫn luôn tiếp tục như vậy.

Hơn một tiếng sau, bọn họ đã đến lão trạch Tiêu gia Bắc Thành, Mạnh Đình Yến Tuy bọn họ trước sau xuống xe, gần cổng có vài người, nhưng Mạnh Đình hoàn toàn không quen, cũng không nói chuyện, cậu được Yến Tuy dắt đi, tuy có hơi không thích hợp, nhưng cũng không phải cảm xúc sợ hãi gì.

Ninh Châu đi trước, khẽ khoác lấy cánh tay còn lại của Mạnh Đình, giới thiệu mấy người  cố ý chạy đến đợi xem với cậu.

“Đây là Tử Lộ và Tử Nguyệt nhà chú hai, đều lớn hơn con.”

Mạnh Đình nghe vậy gật đầu: “Chào chị họ.”

Tiêu Tử Lộ hai mươi bốn tuổi, tóc dài tới eo, thoại nhìn dịu dàng thanh tao, trái lại Tiêu Tử Nguyệt ăn mặt càng bạo gan hơn, Bắc Thành thời tiết lạnh như vậy, cô còn lộ cặp chân dài. Các cô rất là tò mò nhìn Mạnh Đình và Yến Tuy, cũng giới thiệu cho các cô một câu.

“Đây là Nặc Nặc và Yến Tuy, em trai và em rể các cháu. Trời rất lạnh, có gì muốn nói, chúng ta vào trong lại nói.”

Ninh Châu và các cô giới thiệu xong cũng không tính toán kéo dài nữa, bà kéo Mạnh Đình tiếp tục đi vào trong, Yến Tuy được Mạnh Đình dắt tay, đương nhiên cũng cùng đi.

Tiêu Huy Dân cuối cùng xuống xe, Tiêu Tử Lộ và Tiêu Tử Nguyệt nhìn qua, chính là có ý kiến cũng không dám thể hiển ra, các cô gọi người, thì cũng đi vào trong.

“Anh cả, anh hai.” Mạnh Đình thấy Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc, cậu lập tức gọi người, Tiêu Tử Mặc gần đây thường chạy đến Hải Thành, có thời gian sẽ đến Yến trạch thăm Mạnh Đình, Tiêu Tử Ngang bận hơn, thỉnh thoảng sẽ theo Ninh Châu và Tiêu Huy Dân đến.

Nhưng, Mạnh Đình đã nhận người, cũng sẽ không phân biệt đối đãi, hoặc nói, đến bây giờ, trong người Tiêu gia có thể khiến cảm xúc có khác biệt, chỉ có Ninh Châu.

“ Nặc Nặc, Yến Tuy, nhanh vào đi.”

Bọn họ sau khi chào hỏi, cũng đi ở đằng trước dẫn đường, một đường này gặp phải người hầu cũng không ít, nhưng phần nhiều đều còn không có tư cách khiến Ninh Châu giới thiệu cho bọn họ.

“Má Trần, trà gừng chuẩn bị xong chưa? Nhanh bưng lên. Nặc Nặc và Yến Tuy đều uống một bát.” Ninh Châu sợ Mạnh Đình lần đầu đến Bắc Thành, không quen thời tiết, vừa không cẩn thận thì bị cảm mạo, họ đến trên xe cũng chuẩn bị áo khoác, trước lúc xuất phát cũng bảo phòng bếp chuẩn bị trà gừng.

Mạnh Đình nghe vậy nhìn về phía Ninh Châu, dường như sợ bà vội vàng, cậu khẽ vỗ mu bàn tay bà: “Cảm ơn mẹ.”

Ninh Châu nghe Mạnh Đình nói như vậy, một phút trước vẫn là nghiêm túc, một phút sau như xuân về hoa nở: “Nặc Nặc ngoan.”

Bà mang Mạnh Đình và Yến Tuy đến sofa phòng khách ngồi xuống, sau khi trà gừng đưa đến, bà lại trước nếm thử, sau đó mới đưa cho Mạnh Đình và Yến Tuy.

Mạnh Đình và Yến Tuy dựa theo lời Ninh Châu, chậm rãi uống trà gừng, đôi chị em nhị phòng Tiêu gia Tiêu Hiên Dân, cũng đi vào.

Các cô đối với Mạnh Đình là cảm giác hứng thú, nhưng rõ ràng càng có thể thu hút ánh mắt các cô là Yến Tuy, cho dù ngăn cách một thành phố, nhưng các đối với tên của Yến Tuy cũng như sấm bên tai, bình thường nghe thấy các trưởng bối nhắc đến Yến Tuy, đến nỗi một vài tiệc rượu, nhân vật chính tám nhảm đều là anh.

Nhưng bất kể các cô trong lòng có bao nhiêu cảm giác hứng thú, giờ phút này cũng biết không thể nào thể hiện ra, bằng không Ninh Châu và Tiêu Huy Dân một nhà này, tuyệt sẽ không cho các cô sắc mặt tốt, đặc biệt Tiêu Huy Dân, các cô từ nhỏ đến lớn đặc biệt sợ bác cả người gia chủ này.

“Ông nội đến.” Tiêu Tử Nguyệt thấy Tiêu lão gia tử được dìu ra, cô lập tức hô, cô nghiêng người, dường như có chút sợ bị Tiêu lão gia tử chú ý đến cô mặc như vậy.

Trong Tiêu gia so với Tiêu Huy Dân còn muốn đáng sợ hơn, không nghi ngờ gì chính là ông nội của các cô Tiêu lão gia tử, nếu như không phải xác thực đối với Mạnh Đình mới xuất hiện quá mức tò mò, các cô cũng sẽ không muốn sớm như vậy trở về bổn gia.

“Ông nội.”

“Ba…”

Sau khi mọi người gọi, mới đến lượt Mạnh Đình và Yến Tuy, Yến Tuy trái lại cũng rất dứt khoát, anh mang theo Mạnh Đình đứng lên, hơi gật đầu: “Ông nội.”

Trái lại chỉ có Mạnh Đình cầm lấy muỗng uống trà gừng, mắt trợn to nhìn Tiêu lão gia tử, Tiêu lão gia tử nhìn qua, Mạnh Đình mới mở miệng: “Ông nội.”

Nhưng lập tức, cậu lại hỏi: “Ông nội, ông là đến đuổi cháu đi sao?”

Mạnh Đình hỏi lời này, chính là Tiêu Tử Ngang và Tiêu Tử Mặc da đầu đều tê dại, em trai nhỏ nhà họ cái gì đều tốt, chính là quá thành thật điểm này, có lúc sẽ đem bọn họ làm không kịp trở tay.

Tiêu lão gia tử nghe vậy rất là cạn lời, ông lão còn thật sự không biết Mạnh Đình nghi thù như vậy, hai người bọn họ đối mặt với bầu không khí xung quanh càng ngày càng trở nên xấu hổ.

Mạnh Đình trái lại không cảm thấy như vậy, cậu chỉ là cảm thấy cần thiết phải hỏi mà thôi.

Tiêu lão gia tử râu mép vểnh lên hai cái, lúc mọi người đều cho rằng ông lão phát giận, ông lão “hừ” một tiếng: “Đuổi cái gì, này cũng là nhà của cháu.”

Mạnh Đình chớp chớp mắt, nhưng vẫn không buông tha Tiêu lão gia tử như vậy: “Vậy cháu ngày mai vẫn là muốn trở về với Yến Tuy.”

“Tùy cháu.” Tiêu lão gia tử trả lời, không nhịn được lại trừng mắt Mạnh Đình, ông lão nhìn về phía Yến Tuy: “Uống xong trà gừng đến thư phòng của ta.”

“Được, ngài chờ một chốc.”

Yến Tuy trả lời, Tiêu lão gia tử xoay người, dự định trước trở về phòng, lại bị Mạnh Đình gọi lại.

“Ông nội, vậy cháu có thể đến không?”

Mạnh Đình trái lại cũng không phải sợ Tiêu lão gia tử và Yến Tuy nói cái gì kì lạ, mà là cậu lần đầu đến Tiêu gia, cậu không muốn tách khỏi Yến Tuy.

“Không chê nhàm chán, cháu liền đến.” Tiêu lão gia tử nói, bước chân lại tăng nhanh, ông lão còn thật sự có chút bị Mạnh Đình làm buồn bực.

“Không nhàm chán, cháu lát nữa cùng Yến Tuy đến.” Mạnh Đình lập tức lại trả lời, cậu và Tiêu lão gia tử nói xong, sau đó nhìn về phía Yến Tuy, cùng với người khác không nói gì cạn lời nhìn chằm chằm cậu, thanh âm không hiểu sao nhỏ xuống.

“Ông nội tuy trừng em, nhưng ông không đuổi em, cũng đồng ý để em đi thư phòng…” Cậu nói lắc lắc tay Yến Tuy, giọng điệu mang theo hoài nghi: “Yến Tuy, sao vậy?”

Tại sao cả nhà đều nhìn cậu, lẽ nào cậu nói sai cái gì rồi sao?

“Thế nhưng, ông nội đều đồng ý để em đi thư phòng rồi à.” Cậu muốn dính lấy Yến Tuy, đều đã hỏi qua người, không nói không được, lẽ nào còn có cái gì không thỏa đáng?

“Không sao.” Yến Tuy kéo Mạnh Đình ngồi xuống, anh cầm qua bát trà gừng cho Mạnh Đình, đợi cậu tiếp tục uống xong, sau đó họ mới đứng lên đi tìm Tiêu lão gia tử.

Tiêu Tử Ngang tự mình dẫn đường cho họ, đưa Yến Tuy và Mạnh Đình đến trước thư phòng của Tiêu lão gia tử, anh ta mới dừng chân.

Cửa phòng bị đóng, Tiêu Tử Ngang lại suy nghĩ một lát, khẽ cười.

Bọn họ vừa rồi có chút sửng sờ, là bởi vì bọn họ chưa từng nhìn thấy bộ dáng Tiêu lão gia tử cạn lời lại bất đắc dĩ, Tiêu lão gia tử đã từng rung chuyển trời đất, đến lúc tuổi già vậy mà gặp được khắc tinh nhỏ như vậy, chỉ sợ bản thân ông lão cũng không ngờ đến.

Tiêu Tử Lộ và Tiêu Tử Nguyệt giống nhau cảm thấy kinh sợ ngây người, Yến Tuy làm gia chủ Yến thị không sợ ông nội bọn họ còn coi như bình thường, nhưng đứa em họ lưu lạc bên ngoài vậy mà cũng không sợ ông lão, còn hỏi câu đáng sợ như vậy.

Tiêu Huy Dân và Ninh Châu nhẹ nhàng thở ra một hơi, có chút bất đắc dĩ, bọn họ cũng không ở phòng khách nán lại lâu, Tiêu lão gia tử và Yến Tuy nói chuyện, chỉ sợ thời gian sẽ không ngắn. Tiêu Huy Dân có việc phải đi xử lý, Ninh Châu chính là đi xem sắp đặt tiệc tối.

Thư phòng của Tiêu lão gia tử, hương trà rất nồng, ngoại trừ bàn sách lớn tinh tế, cái khác thoạt nhìn tương đối phổ thông. Đương nhiên này chỉ là phổ thông trong mắt Mạnh Đình, chỗ này bàn ghế cũng không có mấy thứ là không có lai lịch.

Tiêu lão gia tử thích thư pháp, trên tường ngoại trừ bản vẽ đẹp của danh họa nổi tiếng, cũng còn có của chính ông lão, ông nhìn về phía Yến Tuy: “Biết viết chữ không?”

Yến Tuy nghe vậy gật đầu: “Theo ông nội học mấy năm.”

Tiêu lão gia tử nhường ra vị trí, Yến Tuy cũng không từ chối, anh đi lên trước, cầm bút viết chữ, ba chữ ngay lập tức viết xong.

Nhưng lại là tên lúc đầu của Mạnh Đình ở Tiêu gia, “Tiêu Tử Nặc.”

Mạnh Đình đương nhiên cũng biết ba chữ này, cậu nhìn về phía Yến Tuy, mắt cong cong: “Viết thật đẹp.”

“Nữ nhi tình trường…” Tiêu lão gia tử bình luận, đầu bút lông của Yến Tuy vốn nên là mạnh mẽ, nhưng ba chữ này đến cuối cùng, đường đi lộ ra một loại tình cảm dịu dàng thiết huyết*.

*Thiết huyết: ý chí kiên cường và giàu lòng hy sinh.

Không phải bút pháp của Yến Tuy lùi bước, mà là lúc anh viết chữ nghĩ đến chủ nhân của chữ này, không tự giác liền trở thành tình cảm dịu dàng, có lẽ đổi chữ, thì sẽ không khiến người có cảm giác này, nhưng hết lần này đến lần khác Yến Tuy lựa chọn viết ba chữ này.

Anh cũng là muốn nhấn mạnh với Tiêu lão gia tử, Mạnh Đình quan trọng.

Mà nửa câu bình luận trước đó, Yến Tuy tuyệt đối không cần phải nói tới, anh chính là cưng chiều bảo vệ Mạnh Đình, anh cũng là có tư cách và thực lực này. Anh hùng thoái chí…còn thật sự không đến lượt Yến Tuy.

Mạnh Đình nghe không rõ Tiêu lão gia tử lời này là như thế nào đến, nhưng cậu cũng cảm nhận được này không phải lời gì hay, cậu nhìn về phía Tiêu lão gia tử theo lý tranh luận: “Cái gì nữ nhi…cháu và Yến Tuy rõ ràng đều là nam. Còn có Yến Tuy viết rất đẹp, đẹp hơn ông nội.”

Tiêu lão gia tử nghe vậy lại trừng Mạnh Đình, nhưng lập tức Mạnh Đình liền nghiêng đầu đi nhìn Yến Tuy, sợ anh bị lời của Tiêu lão gia tử làm đau lòng: “Thật sự đẹp, em cảm thấy đẹp.”

Yến Tuy nghe vậy khẽ cười, anh giơ tay xoa tóc Mạnh Đình.

Tiêu lão gia tử trong lòng lại bị nghẹn một hơi, ông lão cũng không cùng Yến Tuy so thư pháp, cũng không có bắt nạt Yến Tuy như Mạnh Đình cảm thấy, bọn họ trực tiếp nói, liên quan Yến thị, liên quan Diêm thị, liên quan Mạnh thị, thậm chí liên quan đến việc Yến thị nước F.

Nói đến những cái này, Mạnh Đình thì không tiếp tục tùy ý mở miệng, cậu ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Yến Tuy, nghe hiểu, cậu liền nghe, nghe không hiểu, lại xác thật muốn biết, cậu nhớ lại, đợi chỉ có cậu và Yến Tuy, cậu lại hỏi.

Nói sắp hai tiếng, bên ngoài gõ cửa nhắc nhớ sắp ăn cơm, Tiêu lão gia tử và Yến Tuy mới kết thúc chủ đề.

“Sau khi ăn xong, nghỉ ngơi thật tốt,  buổi tối khách đến hơi nhiều.”

“Vâng, chúng cháu biết rồi.” Yến Tuy trả lời, mang theo Mạnh Đình ra khỏi thư phòng, bọn họ cũng không lập tức đi ăn cơm, bọn họ trước đến căn phòng trên lầu ba do Ninh Châu tu sửa sắp xếp cho Mạnh Đình.

Cửa phòng vừa đóng, Mạnh Đình không lại tiếp tục kiềm chế ý nghĩ của chính mình, cậu ôm eo Yến Tuy, mang người đi về phía giường, Yến Tuy nằm xuống, cậu cũng nằm bò ở trên lồng ngực Yến Tuy.

Yến Tuy giơ tay xoa tóc Mạnh Đình, nhỏ giọng hỏi một câu: “Sao vậy?”

“Không sao, em chính là muốn ôm anh.” Mạnh Đình trả lời, sau đó quấn chặt lấy Yến Tuy.

Yến Tuy hơi suy nghĩ thì có thể hiểu rõ, Mạnh Đình bản thân cậu đều không thể nào hiểu rõ không thích hợp mới đến của Tiêu lão gia tử, anh liền cũng tùy ý cậu lại đẩy ngã lại ôm chặt.

Mạnh Đình ôm một lát, mới hơi buông ra, cậu lại dịch chuyển lên trên, sau đó hôn gò má Yến Tuy.

Yến Tuy nghiêng đầu qua, Mạnh Đình lại tìm kiếm môi anh, hôn lên, một phen xông lên lung tung, Yến Tuy cũng bị hôn ra hai phần hỏa khí, anh nâng lên gò má cậu, hai người lại lăn đến trong góc giường, càng hôn càng là khó mà thu lại.

Nhưng lúc này, cửa phòng, bỗng nhiên bị mở ra, Yến Tuy kéo chăn qua bọc chặt Mạnh Đình, nghiêng đầu nhìn, thấy người đẩy cửa nét mặt lạnh lùng: “Ra ngoài.”

Không nói cút, đã là Yến Tuy có tu dưỡng, nể mặt khắc chế hai phần. Nhưng anh nhìn chằm chằm và giọng điệu vẫn là rất dọa người.

“Xin, xin lỗi… tôi đến gọi hai người ăn cơm.”

Tiêu Tử Lộ bị thanh âm lạnh lùng của Yến Tuy dọa sợ, cô vội vàng lui ra, nhưng vẫn chưa đóng cửa lại.

Tiêu Tử Mặc từ căn phòng bên cạnh đi ra, hắn đen mặt đi qua, trước đóng cửa phòng Mạnh Đình, sau đó mới dạy dỗ cô.

“Tử Lộ! Vào nhà trước không gõ cửa, giáo dưỡng của em đâu?”

Cho dù Yến Tuy và Mạnh Đình không có đang làm gì, Tiêu Tử Lộ như vậy đẩy cửa vào, cũng là hành vi cực kì không lễ phép, Mạnh Đình và Yến Tuy không dễ dàng mới trở về nhà, nếu như là bởi vì vậy để lại hồi ức và ấn tượng gì không tốt, lại làm sao là cô ta đảm đương không nổi.

 

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Sủng hôn hào môn_chương 83”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.